|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
_ cô thều thào.
*Cô ta cám ơn mình cơ đấy, hay tai mình bị ù tai?* cậu ngạc nhiên bởi thái độ cô lúc này.
-Cô không về sao?
-Ơm… không, cậu về trước đi.
Sợ rằng cô như vậy là tại cậu nên cậu hơi lo nhìn thẳng vào mặt cô để khẳng định lại nhưng bị cô gạt đi.
Cô không nói gì lặng lẽ cất bước nhưng đi vào trong công viên. Cậu mặc kệ cô bỏ về trước.
Hôm ấy, dù anh cô đã đi chân đang chảy máu cô cứ đứng trong công viên khóc cứ khóc và khóc mãi đến khi kiệt sức, nước mắt cũng cạn thì ngất đi cũng may đã có một người đưa cô về. Từ ngày anh cô đi, tuy nói rằng rất ghét anh, sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nhưng cô vẫn âm thầm làm theo lời anh dặn. Riêng có việc dựng võ đài thì không bao giờ cô đấu đến vòng 3. Mãi đến hôm nay, khi phải tỉ thí với cậu cô cứ ngỡ mình đã quên mọi việc năm xưa nhưng lại không ngờ nó vẫn lẳng lặng sống trong cô ở một góc nhỏ
Chương 10
Đã đợi anh quá lâu mà vẫn bặt vô âm tín, thất vọng? Lo lắng? Giận dữ? Ghét bỏ?… Cô vu vơ tự hỏi bản thân vì ngay lúc này cô cũng không biết mình nên như thế nào với ông anh trai này mới phải.
Chân cô chỉ biết chạy và chạy, cô chạy mà không biết mệt là gì. Trong đầu cô lúc này chỉ “đánh máy” được mỗi chữ “chạy” duy nhất và chân cô dưới sự chỉ đạo của “máy chủ”, nó chỉ biết răm rắp làm theo.
=:=:=:=
Nhà ngoại,
-Bảo, về rồi hả con? _ ngoại hỏi.
-Vâng! _ cậu mệt nhoài trả lời.
-Vào ăn trưa đi con! _ ngoại nói.
-Dạ? Ăn trưa ạ? _ cậu giật mình hỏi (đến cả cơm sáng cậu còn chưa ăn hột nào thì cơm trưa nỗi gì chứ)
-Ơ, 11h rồi không ăn trưa thì ăn sáng hả ông tướng? _ ngoại trả lời. –Đừng nói là con chưa ăn sáng nghen?
Cậu gật gật đầu.
-Ý trời ơi! Ngoại tưởng con về muộn vậy đã ăn sáng cùng bé Na rồi chứ.
Ngoại nhắc đến cô, cậu thấy có chút lo lắng *không biết cô ta về chưa ta? Trông cô ta như vừa bị bắt hồn vậy!… ơ mà mắc mớ chi ta phải lo cho con nhỏ siêu sao chổi đó chứ*. Cậu không nghĩ nữa vào rửa tay rồi ra ăn cơm cùng ngoại.
Nhà nội…
-Sao trưa trật rồi mà nó còn chưa về vậy cà? _ nội chút lo lắng. –Chậc… haiz… chắc lại ngủ trong nhà sách rồi đây.
Nội nghĩ cô lại ngủ quên trong nhà sách như mọi khi nên không mấy bận tâm nữa (thói quen của cô khi đến nhà sách là tìm cho mình một góc nhỏ, ngồi đó lén đọc sách và rồi bén rễ ngủ quên luôn).
…+…
Buổi tối tại nhà nội,
-Na! Na ơi… Na…! _ K.Lâm gọi.
Không trả lời
-NAAAAAAA… _ nó bực mình hét to.
Trong nhà, nội đang khò khò trên sôfa vì coi phim hồi chiều rồi ngủ quên luôn (hai ông cháu không cùng chung AND mà sao giống nhau quá, cứ ngỡ chỉ có con nít mới coi phim rồi ngủ quên thôi chứ ai dè các cụ cũng vậy, đễ ngủ quên quá. Đúng là khi ta già ta lại trở về làm con nít. Đúng không cả nhà? Haizz…)
Kì Lâm đi đi lại lại trước cổng bất lực.
-NAAAA, bé Naaaaaa!!! _ Kì Lâm cố gọi.
Có chút tác dụng, nội hơi cục cựa rồi dần tỉnh.
-Ai vậy? haiz… àaa… _ nội ngái ngủ hỏi, nhưng câu hỏi của nội chỉ đủ để mình nội nghe còn cô bé ngoài cổng thì vẫn đang la ó.
Không chịu nổi nội bật dậy ra ngoài xem thử, Kì Lâm thấy nội mừng khôn tả.
-Nội, con nè nội. Nội làm gì mà con gọi hoài nội không nghe?
-Nội ngủ quên mất, lúc chiều ngồi xem phim đợi bé Na rồi ngủ quên luôn hồi nào không hay, vào nhà đi con. _ nội vừa nói vừa mở cổng cho Kì Lâm.
Nghe nội nói Kì Lâm hỏi lại:
-Vậy Na đi đâu hả ông?
-À nó ra công viên rồi từ sáng đến giờ không thấy về cũng không biết đang ở đâu làm gì nữa con.
-Dạ? từ sáng ý ạ? _ Kì Lâm tròn to mắt hỏi nội.
-Ừ _ nội thản nhiên trả lời.
-8h10 rồi, con nhỏ này định làm gì vậy ta? Hẹn mình 7h mà giờ này chưa về. _ Kì Lâm nhíu mày lụng bụng trong miệng.
Nội giật nảy người khi nghe Kì Lâm nói.
-Con nói sao? Mấy giờ rồi?
-Dạ?… _ Kì Lâm không hiểu mô tê nhìn nội.
Nội đi nhanh vào nhà nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường hoảng hốt.
*8H12’17” rồi mà nó vẫn chưa về*, Kì Lâm thấy nội chạy nó cũng chạy theo xem thử.
-Có chuyện gì hả nội?
-Nội không biết nữa nó đi từ sáng đến giờ mà chưa thấy về. _ nội lo lắng.
-Từ sáng đến giờ ạ? _ Kì Lâm hỏi lại.
-Ừ. _ nội gật đầu.
-Nó không nói với nội là nó đi đâu sao?… Hay là… nó đến nhà sách hả nội? _ Kì Lâm hỏi.
-Ừmm… nội… _nội ngập ngừng suy nghĩ thử. –Nhưng mà nhà sách đó đóng cửa lúc 5h chiều rồi.
-A. để con gọi cho nó xem sao! _ Kì Lâm nhớ ra con dế của mình lấy ra ấn số phone rồi gội cho cô.
-Ừ con gọi lẹ đi. _ nội dục.
Tút…tút…tút…
Đầu dây bên kia không có ai trả lời, Kì Lâm ấn gọi lại lần nữa nhưng vẫn chỉ nghe chuông đổ mà không ai bắt máy. Kì Lâm ấn gọi lại mấy lần nữa nhưng kết quả cũng vậy.
-Sao rồi con? _ nội lo lắng, hỏi.
Kì Lâm chỉ lắc đầu.
-Gọi lại lần nữa đi con!
-Dạ! _ Kì Lâm lại ấn số.
“Thuê bao quý khách… tút tút tút.”
-Tắt máy rồi nội ơi. _ Kì Lâm bắt đầu lo lắng.
-Kì Lâm, chắc có chuyện gì với con bé rồi con ơi. _ nội hoảng loạn.
-Chắc không có chuyện gì đâu nội, hề… ông yên tâm. _ Kì Lâm trấn an nội nhưng thật sự nó cũng đanghoảng loạn không biết nên làm gì.
-Không đâu con, nội cảm giác được đang có chuyện gì với nó, nội phải đi tìm nó thôi.
-Nhưng biết đâu mà tìm hả nội? _ Kì Lâm ngăn nội lại.
Nội im lặng suy nghĩ một chút rồi trả lời:
-Mình đến nhà bà Ba hỏi cậu kia coi sao. _ nội nói rồi bước đi nhanh nhưng k kéo tay nội lại, nó thắc mắc.
-Cậu nào hả nội?
-Bảo học cùng lớp với con đó. _ nội trả lời gấp gáp 0
-Hồi sáng bé Na ở công viên đánh cầu với cậu kia, còn sau sao thì nội không biết nữa. (trả lời nhầm chủ đề rồi nội ơi)
-Vậy là ở công viên, nội lên xe con chở nội.
-Ờ ờ…
Kì Lâm chở nội tới công viên để nội chờ ở cổng rồi vào cất xe, xong Kì Lâm chạy ra cùng đi tìm cô với nội. Hai người tìm trong công viên cả 30’ mà vẫn không thấy cô. Mệt lắm nhưng hai người vẫn chịu đựng chỉ mong nhanh chóng tìm ra cô. Nội với Kì Lâm lật tung mọi ngóc ngách trong công viên mà vẫn không thấy cô đâu.
Đã hơn 1h tìm cô nhưng không thấy, vì trời tối nội lại có tuổi rồi nên Kì Lâm đưa ý kiến:
-Minmhf tìm cũng lâu rồi, có khi bé Na về nhà rồi cũng nên. Hay là để con đưa nội về rồi nội ngồi ở nhà chờ nó còn con sẽ đi tìm nó tiếp.
-Con biết nó ở đâu mà tìm chứ? Thôi đẻ nội đi với con. _ nội nói rồi đi trước.
Kì Lâm kéo nội lại.
-Nội ơi, con biết mà nội con sẽ tìm thử những nơi bé Na hay đến với nhà của mọt số đứa bạn trong lớp con nữa.
-Nhưng…nội khô… _ không để nội nói hết câu Kì Lâm đã tiếp lời:
-Nội cứ yên tâm đi con nhât định sẽ tìm ra nó mà.
Không để nội nói gì thêm Kì Lâm chạy vào lấy xe chở nội về.
Đi được nửa đường thì hai người gặp Bảo đang đi trên vỉa hè, Kì Lâm vội kít xe lại chạy tới hỏi tới tấp Bảo.
-Cậu làm gì mà giờ này mới mò mặt ra hả? Bé Na đang ở đâu?
Bảo đang nghệt mặt ra không hiểu mô tê chi hết thì nội hỏi:
-Cậu có biết bé Na nhà tôi đang ở đâu không?
Thấy hai người có vẻ đang vội vã và rất lo lắng cậu nói:
-Dạ không ạ… _ hai người quá hụt hẫng với câu trả lời của cậu. –Có chuyện gì sao? _ cậu hỏi Kì Lâm.
-Hy vọng là không, từ sáng tới giờ Na chưa về nhà nữa. Nội với Lâm đi tìm cả buổi tối mà vẫn không thấy. Cậu không biết thật sao?
*Có khi nào con nhỏ này sợ quá rồi trốn luôn không ta? Mắc mà sao cô ta không về nhà nhỉ? Hồi sáng cô ta có vẻ không được bình thường cho lắm, tưởng chỉ bị sốc nhẹ chứ. Cô ta đi đâu được nhỉ…* _ cậu đang mải suy nghĩ nên không nghe Kì Lâm hỏi, thấy cậu cứ ngơ ngác lại có vẻ đang bình chân như vại nó quát:
-Tôi hỏi cậu có nghe không đấy?
Cậu vẫn không nghe thấy
-AAAAAAAA _ Kì Lâm hét to vào tai cậu làm cậu bừng tỉnh.
-Aaaaa gì vậy? _ cậu ôm tai.
-Thôi cậu không biết thì thôi, mình về thôi Kì Lâm! _ nội nói.
Kì Lâm đồng tình, nguýt cậu một cái đến cháy mặt rồi đạp xe chở nội về.
Kì Lâm cố hết sức đạp xe thật nhanh về nhà nội, chở nội tới cổng nó để nội vào nhà rồi tiếp tục công cuộc tìm kiếm.
Vừa quay đầu xe đạt chân lên bàn đạp định đạp thì…
Rầm
Kì Lâm để xe đổ tự do rồi vội chạy đến đỡ người (giống ma chơi hơn) đang đứng vất vưởng trước mặt mình.
Kì Lâm để xe đổ tự do rồi vội chạy đến đỡ người (giống ma chơi hơn) đang đứng vất vưởng trước mặt mình.
-Na, Na ơi! Mày có sao không? _ nhìn bộ dạng cô, Kì Lâm hoảng sợ tay chân luống cuống không biết làm gì ngoài cách vỗ nhẹ vào mặt cô mong cô tỉnh táo hơn.
Cô vì quá kiệt sức nên chỉ biết gục vào nơi có điểm tựa là vai Kì Lâm, mặt tái mét đi, mồ hôi nhễ nhại như mới tắm, tóc tai rối tung, mí mắt cố kéo lên rồi lại xập xuống mở không nổi, hơi thở mệt nhọc và… không tránh được việc cô ngất đi.
-Nội ơi nội!… _ Kì Lâm gọi.
Nội vừa bước vào nhà đã nghe tiếng Kì Lâm gọi, nội chạy ra. Thấy cô trong tình trạng xuống sắc nội quýnh lên.
-Bé Na ơi, tỉnh lại đi con!
-Nội phụ con đưa nó vào nhà đi nội. _ Kì Lâm nói.
Nội với nó đưa cô vào phòng ngủ để cô nằm trên giường, Kì Lâm chạy đi lấy khăn ấm lau mặt rồi vò lại lần nước lạnh đắp lên trán cho cô. Sờ tay cô lạnh ngắt nội vội đi pha cho cô cốc trà gừng để sẵn trên tủ đèn.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




