|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nữa, cậu cũng nên dừng lại trước khi không bước ra khỏi nó được.
Thiên Thành ngỡ ngàng trước những lời Thiên Bảo nói, trong mắt cậu, Thiên Bảo luôn là một kẻ chơi bời, sáo rỗng, luôn chỉ nói những lời vô nghĩa. Nhưng lúc này đây, qua ánh mắt, cậu có thể nhận thấy một người anh thực sự, một người anh đang dạy bảo đứa em.
– Tại sao chứ? Tại sao lại không được chứ? Anh có quyền thích hầu gái còn em thì không sao?
– Đó đã là chuyện quá khứ, mong cậu đừng nhắc lại nữa. – Thiên Thành tức giận đập bàn.
– Sao, động chạm vào nỗi đau của anh à? Anh là dòng máu chính tông của Lưu gia, em chỉ là một đứa được nhận nuôi, việc em yêu ai, việc em thích ai cũng đâu ảnh hưởng đến dòng họ này chứ.
– Tôi không cho phép cậu nói như vậy, cậu thừa biết, mẹ yêu cậu nhất, bà ấy sẽ làm gì với An Ninh nếu như cậu tiếp tục đến với cô ấy. Cậu thật sự không nghĩ cho cô ấy sao?
Thiên Thành đứng dậy, bước ra khỏi phòng, trước khi đi cậu nói với lại như một lời khẳng định:
– Anh yên tâm, em sẽ bảo vệ được cô ấy, em sẽ không để mẹ làm tổn hại cô ấy.
– Trước lúc ấy, cậu cần đoạt cô ấy khỏi tay tôi đã. – Cậu hai nói chắc như đinh đóng cột.
Cậu hai ngồi trước cửa phòng An Ninh, chắc giờ này cô đã ngủ. Khoảng thời gian qua quá đủ để cậu suy nghĩ về mọi thứ. Giữa cậu và An Ninh không thể có tình cảm, nó sẽ chỉ làm cho cả hai mệt mỏi và tổn thương.
An Ninh ngồi áp lưng vào cửa, mọi chuyện xảy ra thật chóng vánh, giống như một cơn bão tràn về quét sạch mọi thứ rồi để lại nơi đấy một đống hoang tàn đổ nát. Cuộc sống thật quá khó khăn, không biết rồi nó sẽ đi về đâu.
– An Ninh…cô ngủ chưa? – Cậu hai nói nhỏ, dường như cậu rất muốn nói chuyện với cô nhưng lại sợ cô nghe thấy mà thức dậy.
An Ninh giật mình, cô định mở cửa nhưng nghĩ thế nào lại thôi, cô ngồi áp lưng vào tường lắng nghe.
– Chắc cô ngủ rồi nhỉ!
Mặc dù cách nhau một bức tường nhưng hơi ấm của cậu hai An Ninh như có thể cảm nhận được…
– Tôi…lại sắp đi vào vết xe đổ của sáu năm về trước rồi…Tưởng chừng như trái tim đã khép lại bởi sức mạnh của đồng tiền. Nhưng giờ đây nó lại mở ra vì em đấy An Ninh. Không biết từ bao giờ tôi lại bị ám ảnh bởi đôi mắt của em. Sáu năm về trước, tôi đã yêu một hầu gái, cô ấy là người đầu tiên khiến trái tim tôi điên cuồng. Giống như bông bách hợp trắng, nhẹ nhàng, tinh khiết, ngọt ngào và chân thành…Nhưng cô ấy lại là một hầu gái mà nguyên tắc hầu gái không được phép có tình cảm với chủ nhân. Chúng tôi đã giữ kín tình cảm trong một thời gian dài, đó là khoảng thời gian đẹp nhất đời tôi. Có vui, có buồn, đam mê mãnh liệt. Nhưng rồi kết cục thì…
Số phận của những hầu gái vốn đã khắc nghiệt lắm rồi. Họ hết lòng vì chủ nhân nhưng chỉ cần họ có chút tình cảm với chủ nhân, họ sẽ bị hất ra đường như một túi rác một cách không thương tiếc. Ba năm cô học cách làm hầu gái, học cách làm hài lòng những người mà cô phải gọi là chủ nhưng kết quả vẫn chỉ là bị coi như một kẻ ở, một thứ giẻ rách, quyền hành gì cũng từ tay những người có tiền.
Giọt nước mắt hiếm hoi bắt đầu lăn dài trên gương mặt cậu. Đã lâu lắm rồi cậu không uống nhiều như vậy, và cũng là lần đầu cậu ngồi trước cửa phòng một hầu gái mà lẩm bẩm như một thằng điên như vậy.
– Tôi điên mất rồi…Mỗi lần nhìn thấy cô, cái cảm giác khó tả ấy lại dâng lên…An Ninh…Một lần thôi, chỉ một lần thôi, chỉ tối nay thôi, hãy để tôi thích cô. Chỉ tối nay thôi, sáng mai tôi sẽ lại trở về là cậu hai của cô. – Cậu co gối ôm lấy đầu.
Cậu hai không biết rằng những lời ấy An Ninh đã nghe thấy tất cả, cô đặt hai tay lên trước ngực, nó đang đập mạnh…
Chương 7: “Đừng khóc nhé, cho dù tôi có xảy ra chuyện gì, cũng đừng khóc!”
Tháng Mười hai, tháng của cái lạnh, mọi thứ dường như càng trở nên ảm đạm hơn. Cậu cả bận rộn với công việc sau khi được thăng chức, cô ba sắp cưới nên cũng bận rộn chuẩn bị cùng chú rể. Cậu út bận làm đồ án tốt nghiệp nên thường xuyên không ở nhà. Chỉ có cậu hai là vẫn vậy, cậu không lui tới các quán bar nhiều như trước, cậu tập trung vào giúp bà chủ quản lý công việc, thời gian rảnh, cậu chỉ ở trong phòng, thỉnh thoảng lại xuất ngoại. Không khí trong nhà càng ngày càng tẻ nhạt, chỉ có mấy cô hầu gái ngày ngày ra vào đụng mặt nhau.
– An Ninh!
– Hả? – Tiếng gọi của Huệ Ân khiến An Ninh giật mình.
– Đang nghĩ cái gì mà thừ người ra vậy?
– Không có gì.
– Không khí trong nhà dịp cuối năm sao lại buồn vậy chứ. – Huệ Ân thở dài.
– Thì ai cũng có việc phải lo nên không có người ở nhà là đúng rồi.
– Cậu cả, cô ba thì không nói, cậu út cũng vậy, nay ở nhà, mai ở Mỹ, đi đi về về chóng cả mặt. Lại còn thêm vị tiểu thư nhà họ Hà nữa chứ, cứ bám cậu út như đỉa.
– Tiểu thư họ Hà?
– Đúng đấy, từ buổi party lần trước, cô ta cứ tới nhà ta suốt, bám cậu út như đỉa. Lúc đó, cậu cùng cậu hai đi Singapore nên không biết đâu.
Đúng là cô không biết thật, kể từ lần đó, cô chưa có dịp ngồi nói chuyện với cậu út, chỉ là gặp nhau trong nhà chào hỏi nhau rồi lại đường ai nấy đi. Vì quá bận rộn chăm sóc cậu hai nên cô cũng sao nhãng không để ý tới cảm xúc của cậu út.
– Giờ tớ đang rất nhàn hạ, cậu còn được cậu hai cho đi lung tung, như tớ này, chỉ có ở nhà, cậu út lúc nào cũng tự làm tất cả.
– Cậu út từ trước đã vậy rồi mà. – An Ninh cười trừ.
– Cậu thì sao? Cậu hai tốt với cậu chứ? Còn hành hạ cậu như trước không?
Chuyện của cô và cậu hai đến đâu rồi…chính bản thân cô cũng chẳng biết nữa. Từ đêm ấy đến nay, cậu hai luôn giữ khoảng cách với cô, cậu không còn nhìn cô bằng ánh mắt âu yếm như trước, cậu luôn né tránh cô, luôn giữ đúng chừng mực giữa một cậu chủ lịch sự và một cô hầu gái.
– Huệ Ân, cậu út đã về, cô chuẩn bị đi nhé. – Giọng chị quản lý gọi Huệ Ân.
– Dạ vâng…Tớ đi trước nhé! – Huệ Ân vỗ vai An Ninh rồi chạy đi.
Cô vẫy tay chào với theo Huệ Ân:
– Ừ, đi nhé.
An Ninh cắm cho xong lọ hoa rồi pha một tách trà mang vào phòng cho cậu hai.
Cốc…Cốc…
– Vào đi. – Giọng cậu hai lãnh đạm.
Cậu đang chăm chú đọc đống tài liệu trên bàn, hiếm khi An Ninh thấy cậu làm việc chăm chỉ như vậy. Cô đặt tách trà lên bàn một cách lặng lẽ. Cậu chỉ liếc nhìn nó rồi lại quay về với công việc.
– An Ninh.
– Dạ, cậu có gì căn dặn?
– Chuẩn bị đồ đi, chiều nay chúng ta sẽ đi Nhật.
– Thưa cậu, tôi không thấy trong lịch trình của bà chủ đưa có…
– Tôi bảo chuẩn bị đồ là chuẩn bị đồ. Tôi đã báo với mẹ rồi. – Cậu hai ngắt lời An Ninh.
An Ninh vâng lời trở về phòng chuẩn bị đồ đạc. Ra tới cửa, cô gặp cậu út đi cùng một cô gái lạ, An Ninh đoán chắc đó là tiểu thư họ Hà.
– Chào. – Cậu út vẫy tay chào An Ninh một cách khách sáo.
An Ninh cũng theo phép tắc mà cúi đầu kính cẩn chào hai người.
– Ai vậy? Lại là một hầu gái khác à? Nhà anh nhiều hầu gái thế Thiên Thành!
– Liên quan gì đến cô chứ? – Cậu út trả lời lạnh lùng.
– Chỉ là em tò mò thôi, nhiều hầu gái thế này không sợ bị họ dụ dỗ à?
– Đừng ăn nói linh tinh. – Cậu út gắt gỏng.
– Cô là hầu gái của ai thế, tên gì vậy? – Tiểu thư họ Hà không hỏi cậu út nữa mà quay sang hỏi An Ninh.
– Dạ thưa tiểu thư, tôi là An Ninh, hầu gái phục vụ cậu hai ạ.
– Vậy à, nghe nói cậu hai nhà anh ăn chơi có tiếng, em cũng từng được nghe qua…Nhưng em vẫn thích anh hơn. – Cô vừa nói vừa quàng tay qua tay cậu út.
Cậu út rút tay ra rồi đi nhanh về phía trước, còn tiểu thư họ Hà vẫn kịp nói với An Ninh vài câu trước khi đỏng đảnh chạy theo cậu út.
– Tôi là Hà Tố Linh, hôn thê tương lai của Thiên Thành, chắc sau này chúng ra phải đụng mặt nhau nhiều đấy.
An Ninh cúi chào theo cái bóng dùng dằng của hai người đi trước. Mặc dù trông cậu út có vẻ không hài lòng, nhưng Tố Linh giống như một dư vị mới khiến cuộc sống của cậu út bớt tẻ nhạt hơn. An Ninh thôi nghĩ, nhanh chóng trở về phòng mình dọn đồ.
Ngay chiều hôm ấy cô và cậu hai có mặt tạiTokyo. Như mọi lần, cậu hai chỉ tập trung vào công việc, còn An Ninh lặng lẽ tiếp nước các đối tác của cậu, dọn dẹp, chăm lo cho bữa ăn, quần áo mặc hàng ngày của cậu, không có gì đặc biệt hơn.
Sau buổi làm việc, cậu hai gọi An Ninh tới phòng và đưa cho cô chiếc thẻ ngân hàng, An Ninh nhìn chiếc thẻ ngao ngán, bụng nghĩ cậu hai lại giở thói trăng hoa như trước kia.
– Cậu hai, tôi biết phận tôi tớ không nên can thiệp vào đời sống riêng tư của cậu, nhưng cậu nên nghỉ ngơi thì hơn, tôi nghĩ việc mua mấy thứ đồ đó là không cần thiết…
– Cô nói gì vậy An?
An Ninh, thứ đồ gì không cần thiết, tôi thấy nó cần thiết đó chứ, dù gì, trong đêm đầu tiên của các cô gái, cũng nên có một bộ đồ đẹp và gợi gảm.
An Ninh tá hỏa, cô bực vì những lời lẽ quá tự nhiên có phần sỗ sàng của cậu hai.
– Cậu ở trong nước đã đành, tôi không có ý muốn xen vào việc này, nhưng những cô gái trong trắng như vậy, cậu cũng muốn cướp đi đêm đầu tiên của họ sao, nhất là những cô gái nơi xứ lạ này.
– Cô nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




