|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đợi Thiên Thành trước cửa. Cũng như hôm trước, cậu út về nhà khá muộn. Từ khi trở thành đạo diễn nổi tiếng, cậu luôn bận rộn với công việc của mình, những dự án làm phim, liên hoan phim cho đến những buổi party thâu đêm suốt sáng cùng những diễn viên người mẫu xinh đẹp.
Tiếng còi xe của Thiên Thành vang lên từ phía xa khiến Thiên Bảo giật mình. Cậu hiểu được ánh mắt ngán ngẩm của Thiên Thành qua lớp kính kia, cậu biết Thiên Thành không hề muốn gặp cậu.
– Anh tới đây làm gì? Giữa chúng ta còn gì để nói sao?
– Thiên Thành, anh biết lần trước là anh sai, nhưng anh xin em, anh cần biết những năm qua An Ninh đã xảy ra chuyện gì.
– Tất cả đã quá muộn để biết, khi biết được thì anh tính làm gì? Hận mẹ hay là tới quỳ trước chân An Ninh xin tha thứ? Tránh ra cho tôi vào nhà, tốt nhất anh hãy quên An Ninh và cái quá khứ hai năm về trước đi. Như vậy An Ninh và anh mới có thể sống tốt được.
Nói rồi cậu rồ ga chuẩn bị phóng xe qua cổng. Nhưng…Thiên Bảo đã quỳ xuống, ngay trước đầu xe cậu. Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh mình như vậy. Đối với cậu hai, cái tôi của mình luôn là quan trọng nhất. Chính vì vậy, dù cậu có chơi bời hay trăng hoa thế nào, lòng tự trọng của cậu cũng không hề bị sứt mẻ hay lung lay. Nhưng, giờ đây, cậu đang quỳ xuống, quỳ xuống để cầu xin đứa em của mình, vứt bỏ cái tôi, vứt bỏ lòng tự trọng để có thể chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ.
– Tôi quỳ xuống đây để xin cậu, xin cậu hãy cho tôi biết. Dù tôi có hận mẹ hay tôi có phải quỳ xuống xin An Ninh tha lỗi…Tôi vẫn muốn biết, hãy nói cho tôi hay để sau này tôi biết phải sống thế nào, phải sống ra sao. Nếu không cả cuộc đời này tôi sẽ sống trong dằn vặt mất.
Cậu út thở dài và có vẻ xuôi xuôi trước sự chân thành của anh trai mình. Cậu mở cửa bước xuống xe.
– Tôi sẽ nói cho anh biết, nhưng với một điều kiện, dù có chuyện gì xảy ra, nếu anh làm cho An Ninh khóc một lần nữa, tổn thương một lần nữa, thì tôi e rằng giữa chúng ta không còn tình anh em nữa.
Thiên Bảo gật đầu, cậu chú ý lắng nghe từng lời Thiên Thành nói.
– Sau khi anh từ Nhật trở về, mẹ đã biết giữa anh và An Ninh có điều gì đó khác lạ. Mẹ cố gắng kiếm một việc ởSingapoređể đẩy anh sang đó vài tháng, trong thời gian đó, mẹ sẽ loại bỏ An Ninh. An Ninh dần tránh gặp mọi người, cổ thường khóc trong phòng một mình vào buổi tối và bị xa lánh. Một tháng sau khi anh xuất ngoại, An Ninh báo cho tôi rằng cô ấy đã có thai với anh. Lúc đó tôi mới biết…ngay lúc ấy tôi đã muốn bay quaSingapoređể giết chết anh…Nhưng An Ninh đã quỳ xuống cầu xin tôi tha cho anh và muốn tôi giúp cô ấy trốn khỏi nơi này. Tôi khuyên cô ấy nên bỏ đứa bé đi, nhưng cô ấy cứng đầu nhất quyết phải sinh ra nó. Mọi sự vỡ lở khi mẹ phát hiện ra An Ninh có những biểu hiện lạ. Khi kế hoạch sắp sửa hoàn thành thì lại bị mẹ phát hiện. Bà biết đó là con của anh nhưng khăng khăng nói rằng cổ đã có bầu với một tên bảo vệ nào đó rồi nói cô vi phạm hợp đồng. Tôi không thể làm gì lúc đó, hôm đó là ngày tôi bảo vệ đồ án tốt nghiệp, tôi đã không thể ở nhà để bảo vệ cổ. Khi trở về nhà, tôi thấy An Ninh đang ngồi ngoài cổng. Anh có biết trông cô ấy như thế nào không? Chỉ một bộ đồ, không áo khoác, không hành lý, không tiền bạc, không giấy tờ tùy thân. Khi gặp tôi, cô ấy vẫn nở nụ cười thật tươi, người cô ấy run lên vì lạnh, chân cô ấy, tay cô ấy, môi cô ấy tím tái đi vì đã ngồi ngoài trời lạnh quá lâu. Tôi lại muốn tìm anh, tôi muốn xé xác anh, băm vằm anh ra thành trăm mảnh. Tôi cũng hận mẹ, hận vì sao bà lại đối xử với An Ninh không chút tình người như thế. Bộ dạng nhếch nhách thảm hại đáng thương đó của An Ninh cho đến giờ vẫn là sự ân hận lớn nhất của tôi. Sau đó, An Ninh phải nằm viện vì tình trạng sức khỏe và đứa con trong bụng. Ngày nào tôi vào thăm cô ấy là cô ấy hỏi tôi anh đã về chưa và dặn tôi không được cho anh biết cổ đang trong viện. Cổ không muốn trở thành vật cản trong cuộc sống của anh. Hai tuần sau, một vị luật sư tới đưa cho cô ấy một tập tài liệu. Lúc tôi đi lấy nước trở về phòng thì không thấy cổ ấy đâu. Chỉ thấy đống giấy tờ rơi dưới sàn và một xấp tiền, rất nhiều tiền. Đó là giấy tờ đồng ý bỏ đứa bé và cắt đứt mọi liên hệ với Lưu gia…hơn nữa…anh và mẹ đã ký. Tôi đã đi tìm nhưng không thấy cổ, suốt một thời gian dài sau đó, tôi đã tìm kiếm cô ấy khắp nơi, khắp các bệnh viện nhưng đều vô ích. Nửa năm trở lại đây, trong một lần qua Nhật quay phim, tôi đã gặp lại An Ninh trong vai trò của một cô thư ký. Cũng như anh đã thấy. – Nói đến đây, Thiên Thành không thể nén cơn tức giận, cậu đập tay vào cửa kính.
Vậy là bao năm qua, Thiên Bảo chỉ như một con rối trong tay mẹ, cậu không ngờ một người đàn bà như vậy lại có thể độc ác và phũ phàng đến như thế. Cậu định xông vào nhà nhưng bị Thiên Thành giữa lại.
– Anh tính làm gì?
– Tôi phải làm rõ điều này với mẹ.
– Anh bị điên sao? Anh thử nghĩ xem, vì sao mẹ lại làm như vậy? Bà phải quản lý cả một Lưu gia, bà cũng chỉ vì Lưu gia nên mới làm như vậy. Mọi người sẽ nghĩ thế nào nếu như An Ninh mang trong mình đứa con của anh? Mọi người sẽ nghĩ thế nào khi một hầu gái lại là thiếu phu nhân của Lưu gia khét tiếng? Mẹ cũng chỉ vì cái nhà này nên mới phải làm như vậy.
– Nhưng có gì cũng phải đợi tôi về rồi muốn làm gì thì làm…
– Đợi anh về? Đợi anh về thì giải quyết được gì khi anh chỉ làm mọi việc trở nên rối hơn. Anh có tự tin lúc đó anh bảo vệ được An Ninh không? Hay lại để cô ấy ra đi đau đớn như cô hầu gái trước của anh? Nghĩ lại đi Thiên Bảo, giờ thì anh biết hết mọi thứ, nhưng không nhất thiết phải đào bới nó lên lại từ đầu, nó sẽ chỉ gây ra đau đớn và tổn thương cho tất cả mọi người mà thôi.
Cậu ngồi sụp xuống, cậu không thể làm gì sao? Sao cậu lại bất lực thế này? Cậu không thể bảo vệ người con gái mình yêu, cũng không thể dũng cảm yêu cô. Cậu không biết mình nên làm gì và phải làm gì lúc này. Thứ duy nhất mà cậu làm được chỉ là ngồi đây, ngồi đây và hối hận về tất cả những gì mình đã làm, đã gây ra cho An Ninh. Nước mắt tuôn rơi, cậu đang khóc, khóc vì cái gì? Khóc vì thương An Ninh hay vì sự bất lực của bản thân? Khóc vì mọi thứ đã quá muộn, cậu đã không còn đủ tư cách để nắm lấy tay An Ninh một lần nữa.
Ánh đèn căn phòng nhỏ của An Ninh vẫn sáng, ánh sáng yếu ớt và cô đơn, cậu đã đứng đây bao lâu rồi nhỉ? Chính cậu cũng chẳng biết nữa. Cuối cùng thì cậu cũng nói hết mọi việc với Thiên Bảo, có lẽ điều đó sẽ đưa tình cảm của cậu vào ngõ cụt. Chính cậu cũng chẳng hiểu vì sao bản thân mình lại làm như vậy, có lúc cậu muốn giữ An Ninh cho riêng mình, chôn cái bí mật ấy xuống mồ để An Ninh có thể là của cậu. Nhưng khi thấy Thiên Bảo quỳ xuống, cậu lại mủi lòng, cậu nghĩ đến mình, cậu tự đặt mình vào hoàn cảnh của Thiên Bảo, cậu cũng sẽ làm như vậy nếu ở địa vị của anh.
Cậu nhấc điện thoại gọi cho An Ninh.
– Alô.
– Em ngủ chưa?
– Chưa, em vừa mới tắm xong. Có chuyện gì vậy?
– À không, anh chỉ định hỏi xem em ngủ chưa thôi.
An Ninh không nói gì bên đầu dây, cậu biết cô đang chờ và lắng nghe cậu nói. Cô luôn là người hiểu cậu hơn bất kỳ ai, luôn sẵn sàng lắng nghe bất cứ khi nào cậu cần giãi bày. Nhưng tại sao? Tại sao tình cảm của cô không dành trọn vẹn cho cậu?
– Có chuyện gì vậy? – An Ninh lại hỏi lại cậu một lần nữa.
Cậu cũng im lặng một hồi, cậu không muốn cô đi sâu vào tâm can cậu lúc này, cậu sẽ chẳng giấu nổi cô điều gì cả. Chỉ vài ngày nữa, cô sẽ quay lại Nhật, và mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy.
– Em có thể gặp anh một lát được không? Uống với anh một ly thôi.
– Đợi em một lát, em xuống ngay.
An Ninh cúp máy, vài phút sau cô có mặt dưới lầu. Gương mặt cô, ngay cả khi cô bên cậu, cậu cũng vẫn nhớ nó, vẫn muốn có bên cạnh mãi mãi. Cậu là người ích kỷ, cậu sẽ không cho An Ninh biết việc cậu đã gặp Thiên Bảo, cậu muốn ích kỷ cho bản thân một lần. Bao năm qua, cậu đã cho Thiên Bảo quá nhiều cơ hội, nhưng chẳng bao giờ anh ta biết trân trọng nó.
Cậu và An Ninh vào một quán rượu nhỏ, gọi một chai rượu và một đĩa đồ nhắm. An Ninh rót cho cậu một chén và cô cũng tự rót cho mình một chén, xong xuôi đâu đấy, cô ngồi đợi cậu uống cạn. Vị cay nồng của rượu trôi xuống cổ họng cậu bỏng rát. An Ninh vẫn đang ngồi đợi cậu. Ánh mắt của cô khiến cậu không thể không nói gì.
– Xin lỗi vì đã kéo em ra ngoài muộn thế này.
– Có chuyện gì sao? Anh không bao giờ uống rượu quá khuya.
– Anh cũng không hiểu vì sao mình lại uống rượu. Chỉ đơn giản là uống một thứ gì đó, và muốn được ngồi cạnh em thế này.
– Em đã ở đây rồi, em sẽ không hỏi anh là có chuyện gì cả. Vậy nên anh cứ uống đến khi nào anh muốn.
Cậu luôn thích câu nói đó của cô. An Ninh không bao giờ cố gắng hỏi xem có chuyện gì xảy ra với cậu, cô thường kiên nhẫn chờ đợi cho tới khi cậu tự nói ra hay cho tới khi những hành động hay lời nói bất thường của cậu đủ để cô hiểu ra mọi vấn đề.
– Anh biết không nên hỏi em điều này, nhưng…nó luôn ở trong lòng anh suốt hai năm qua…anh luôn thắc mắc, liệu đã có phút giây nào…em thôi yêu Thiên Bảo chưa?
Câu hỏi của cậu út khiến An Ninh giật mình,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




