|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
không bao giờ đi quá giới hạn và luôn khiến cho người khác có cảm giác an toàn. Chiếc áo cô đang mặc nồng nặc mùi rượu, cô hầu như không còn nhớ gì về những chuyện xảy ra tối hôm qua. Mọi thứ mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện khiến cô không thể xâu chuỗi nó lại.
Cậu cựa mình tỉnh giấc, ánh mắt cậu bắt gặp cô đang nhìn, cái nhìn thật trìu mến, cậu khẽ mỉm cười ngồi dậy.
– Em ngủ ngon chứ?
– Ừ…
– Có đau đầu không?
– Một chút.
– Anh đi pha nước cho em tắm nhé.
– Em tự làm được.
– Vậy anh đi chuẩn bị quần áo cho em. Hi vọng đồ của anh không làm em thấy khó chịu.
– Thiên Thành à, tối hôm qua… em có làm gì quá đáng không?
Cậu mỉm cười lại gần phía An Ninh, cậu đặt tay lên mái tóc cô rồi vuốt nhẹ chúng.
– Không, em không làm gì cả. Giờ thì ngoan ngoãn đi tắm nào.
An Ninh cười tươi rồi nghe lời bước vào phòng tắm. Đến lúc này nụ cười trên môi cậu mới vụt tắt. Những gì An Ninh nói tối qua như hằn sâu vào tâm trí cậu.
…
Cậu cõng cô trên lưng khi biết cô đã quá say để kiểm soát được bước chân của mình, hơi thở cô đều đều như một bản nhạc nhẹ nhàng bên tai, hơi men bao phủ khiến cậu bước chậm hơn.
– Thiên Bảo…
Cậu khựng lại khi nghe cô gọi tên Thiên Bảo, nỗi nhớ chất chứa trong tim cô là đây sao? Nó khiến cô không thể nói khi tỉnh, mượn rượu để bật ra những gì giấu kín trong lòng.
– Thiên Bảo… Anh là một kẻ tồi tệ, cực kỳ tồi tệ!
Thiên Thành bật cười chua chát khi nghe thấy An Ninh chửi rủa Thiên Bảo. Cậu xốc cô lên, cô ôm chặt lấy cổ cậu, gò má ửng hồng ấm nóng chạm vào má cậu, dòng nước mắt từ khóe mắt cô đang chảy, nó đang chảy trên má cậu – dòng nước mắt của An Ninh.
– Tại sao tôi lại yêu một kẻ tồi tệ như anh… đáng lẽ ra tôi phải quên anh đi, phải hận anh mới đúng… Nhưng sao khi nhìn thấy anh… tôi không thể làm điều đó…
Cậu bước chầm chậm trên con đường dài vắng người, không khí dần trầm xuống khi An Ninh đã chìm vào giấc ngủ, cô ngủ ngon lành trên lưng cậu. An Ninh mãi mãi sẽ không thuộc về cậu thật sao? Cái bóng của Thiên Bảo quá lớn, nó bám chặt, đeo đẳng trong tim An Ninh như một liều thuốc độc. Ngậm ngùi nhìn mọi thứ trôi qua, từng dòng xe lao vun vút, từng chiếc lá rơi nhẹ theo chiều gió quay mòng mòng trên đường. Lòng cậu rơi vào mê cung không lối thoát, không biết đi đâu, về đâu, khi tình yêu cậu dành cho cô ngày càng lớn.
…
Cậu mở cửa phòng bước vào khi nhìn thấy An Ninh đang đứng pha trà cạnh chiếc bàn gần chiếc gương lớn. Cô đang mặc chiếc áo sơ mi của cậu, nó quá dài và rộng so với thân hình bé nhỏ của cô, để lộ ra đôi chân trần trắng muốt, mái tóc ngắn ngang vai vẫn còn hơi ướt.
– Em lau khô tóc đi không cảm lạnh đó. – Cậu vừa nói vừa trùm lên đầu cô một chiếc khăn bông to – Anh đã nhờ phục vụ giặt ủi bộ đồ của em, chắc khoảng bốn mươi lăm phút nữa là họ sẽ mang tới phòng.
An Ninh mỉm cười rồi đưa cho cậu một tách trà nóng, sau bao năm kỹ thuật pha trà của An Ninh vẫn không ai sánh được. Cậu nhâm nhi tách trà trên tay còn An Ninh đang ngồi nhìn ra cửa sổ.
– Em đang nghĩ gì vậy, An Ninh?
– Em đang nghĩ tới cha em… không biết giờ ông sống ở đâu và sống có tốt không? Có được ngủ ngon giấc không? Có được mặc ấm không?
– Đã lâu lắm rồi nhỉ? Từ khi tới Nhật em chưa gặp gia đình mình phải không?
– Em tìm họ đã lâu nhưng không thấy, càng tìm càng không thấy. Giờ đây em chỉ mong họ ở một nơi nào đó được an toàn, được sống vui vẻ là em đã vui lắm rồi.
Cậu vỗ nhẹ lên vai cô như một lời an ủi. An Ninh không khóc, cô chỉ ngồi lặng nhìn ra phía cửa sổ, nơi những hạt mưa đang hắt nhẹ lên khung cửa kính. An Ninh giờ đã mạnh mẽ hơn trước,
trái tim cũng chai sạn theo năm tháng. Nhiều lúc cậu không thích sự mạnh mẽ của cô, cô không còn khóc lóc tựa vào vai cậu như trước, cuộc sống giờ đây còn quá nhiều thứ khiến cô phải lo lắng bắt buộc An Ninh phải thay đổi bản thân để có thể thích nghi với cuộc sống.
Cộc… Cộc… Cộc…
Tiếng gõ cửa khiến An Ninh và Thiên Thành giật mình.
– Ai vậy?
– Mẹ đây, mở cửa cho mẹ.
Giọng bà Lưu khiến cả hai hoảng hốt, An Ninh đặt tách trà xuống bàn, cô vội bước vào gian trong và đóng cửa lại, cô không quên ra hiệu cho Thiên Thành im lặng, cô không muốn bà Lưu biết mình ở đây.
Bà Lưu bước vào trước sự ngạc nhiên của Thiên Thành.
– Mẹ, sao mẹ lại ở đây?
Bà Lưu lướt mắt qua căn phòng một lượt rồi dừng lại ở chiếc cốc đang đặt trên bàn, chiếc cốc vẫn còn ấm và được đặt cạnh chiếc cốc của cậu.
– Có ai ở đây sao?
– Không, con ở một mình.
– Vậy sao?- Bà nhìn cậu với ánh mắt hoài nghi.
Bà ngồi xuống ghế rồi đặt tờ báo lên mặt bàn.
– Con tự đọc đi.
Cậu nhìn lên mặt báo và thấy hình của cậu đang cõng An Ninh trên trang nhất của tờ báo.
– Cô gái đó là ai? Hình như con chưa từng giới thiệu với mẹ về cô ấy.
– Con và cô ấy chưa có gì đáng để giới thiệu cả.
– Vậy sao? Vậy thì mẹ đợi đến ngày con giới thiệu cô ấy với mẹ nhé.
Bà vừa nói vừa bước ra khỏi cửa, nhưng không quên quay lại cảnh cáo:
– Mẹ không biết cô gái đó là ai nhưng chắc chắn đó không phải là một cô gái tốt, một cô gái tốt sẽ không qua đêm cùng một chàng trai như vậy. Nhất là khi có người lớn tới lại không ra chào hỏi. – Bà vừa nói vừa nhìn xoáy vào chiếc cốc đặt trên mặt bàn.
– Mẹ đừng nói như vậy, mọi thứ không như mẹ nghĩ đâu, hơn nữa con đã đủ tuổi để làm những gì con thích, con nghĩ mẹ không nên can thiệp quá sâu vào việc của con.
Thiên Thành cũng phát hiện ra bà Lưu đang chú ý đến vật gì. Và cậu cũng biết bà đang rất giận vì những lời cậu vừa nói. Bà chưa bao giờ nặng lời với cậu, cũng chưa bao giờ đánh cậu, cậu tôn trọng điều đó nhưng không thể vì thế mà cậu cho phép bà có thể tùy tiện nói về người con gái cậu yêu.
Bà Lưu mở cửa phòng bước ra cũng là lúc người phục vụ phòng đem đồ của An Ninh tới. Bà cười nhạt rồi bước đi thẳng. Mọi chuyện lại càng thêm rối hơn, cậu nhận lấy bộ đồ từ tay người phục vụ rồi đóng cửa phòng. Mở cửa phòng ngủ, An Ninh đang ngồi dưới sàn nhà, tựa lưng vào tường nhìn về phía tấm kính lớn. Hình ảnh cô trong chiếc áo sơ mi trắng hiện lên nhạt nhòa qua lớp kính đầy mưa, đôi mắt vẫn toát lên vẻ hoảng loạn. Sau bao nhiêu năm, cô vẫn không thể quên được những gì mà bà Lưu gây ra cho mình, giết chết tình yêu của cô, giết chết đứa con của cô, giết chết cuộc đời cô.
Cậu lại gần, khoác tấm chăn lên vai cô, cậu siết chặt bàn tay đang run kia, cậu biết cô vẫn sợ, cô vẫn hoảng loạn.
– Phu nhân đi chưa?
– Ừ, đi rồi. Em… không sao chứ?
– Mỗi lần em nghĩ tới việc có ngày nào đó em phải đối mặt với phu nhân em lại thấy sợ, sợ ánh mắt bà nhìn em, sợ cái cách đối xử quá tuyệt tình của bà.
– Có anh ở đây rồi, không sao đâu, anh sẽ không để mẹ động đến em.
– Em không muốn vì em mà anh phải đối đầu với mẹ.
Cậu ôm chặt An Ninh vào lòng, đây là lần đầu tiên cậu chủ động ôm lấy cô, cậu không muốn cô cố gồng mình lên để tỏ ra mạnh mẽ. Cậu muốn đôi vai của cô được thoải mái, muốn nó dựa vào cậu.
– Anh xin em, An Ninh… Anh xin em hãy để anh được bảo vệ em, hãy để anh đem lại hạnh phúc cho em… đừng cố căng thẳng, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ. Anh biết em cần một bờ vai, xin em An Ninh, xin em… hãy để anh chăm sóc em.
An Ninh khóc òa, khóc òa với sự sợ hãi cũng như những cảm xúc khác nhau đang dâng trào trong lòng. Cô đã kìm nén chúng quá lâu, quá lâu đến nỗi cô cũng chẳng nhớ nổi chúng chất chứa trong lòng từ khi nào. Thay đổi vẻ bề ngoài và thói quen sống dường như là vô ích trong khi cô vẫn mãi mãi là An Ninh của ngày xưa.
Hơi ấm bắt đầu lan tỏa, báo hiệu một sự thay đổi, ngoài kia mưa vẫn rơi, rơi để trôi đi nước mắt đang rơi và nỗi buồn sẽ qua hay rơi để báo hiệu cho một cơn bão đang đến? Liệu mọi thứ rồi sẽ trôi vào dĩ vãng để đón chào một cuộc sống mới êm ả hay… mọi thứ mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày đau khổ và tổn thương?
Chương 16: Anh lại nhìn thấy em rồi, An Ninh!
Hạ Du múc cháo ra một tô lớn rồi mang vào phòng cho Thiên Bảo, cậu đang nằm trên ghế như một kẻ mất hồn.
– Dậy ăn cháo nào Thiên Bảo.
Cậu ngước nhìn Hạ Du, cô gái có đôi mắt to, má lúm đồng tiền và mái tóc dài.
– Sao cô lại tới đây? Để mọi chuyện cho cô giúp việc lo là được rồi.
Hạ Du múc một thìa cháo nhỏ, thổi cho nguội rồi đưa cho Thiên Bảo.
– Cô giúp việc xin nghỉ phép vài ngày, em chỉ mang cháo cho anh, lát nữa em về.
Cậu nhận thìa cháo từ tay Hạ Du rồi đưa vào miệng, vị đắng của thuốc vẫn còn đọng lại khiến cho thìa cháo không mấy dễ ăn… nó làm cậu hơi cau mày.
– Sao vậy? Khó ăn lắm à? – Hạ Du nhìn Thiên Bảo vẻ ái ngại.
– Không, tại tôi không muốn ăn thôi. – Cậu cười trừ.
– Vậy thì anh ăn thêm một thìa nữa đi. – Hạ Du thổi tiếp một thìa cháo rồi đưa cho Thiên Bảo.
Cậu lắc đầu rồi nằm xuống ghế, Hạ Du biết vậy nên mang bát cháo xuống bếp dọn dẹp. Xong xuôi đâu đấy cô đặt thuốc và nước trên bàn.
– Thuốc em để đây, lát nữa anh uống đi nhé. Quần áo em đã giặt rồi, cứ nghỉ ngơi đi, em đi siêu thị
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




