|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cho đến cửa lớp của Hàn Dương, Tử Kỳ mới buông tay ra lệnh -“ Trưa nay đến khu căn-tin lớp 11 mua đồ ăn cho tôi”- sau đó ung dung bỏ đi để lại một mình Hàn Dương với ánh mắt tóe lửa. Nếu ánh mắt con người có thể giết người thì Tử Kỳ đã sớm bị ánh mắt của Hàn Dương thiêu sống.
Chưa kịp ngồi vào chỗ của mình Hàn Dương đã bị Thái Y vây lấy hỏi-“ Tử Kỳ tốt quá ha, còn dẫn cậu đến cửa lớp mới đi”.
Đáp lại câu nói đó là một cái nhìn lạnh đến rùng mình của Hàn Dương.
Thái Y vẫn không chịu bỏ cuộc –“ Mình thấy hắn có ý đồ với cậu thì phải”.
-“ Phải, hắn muốn mọi người dùng ánh mắt mà giết chết mình đây”- Hàn Dương đáp.
Quả thật trong lúc hai người nắm tay nhau đi vào lớp đã có rất nhiều ánh mắt nhìn về phía họ. Hàn Dương cảm thấy lạnh sống lưng vì những ánh mắt ghen ghét đó, nàng không thể hiểu tên ác ma này có gì tốt mà mấy người con gái đấu đá tranh giành.
-“ Cậu không nói quá đấy chứ?”- Thái Y nhăn nhó hỏi lại.
-“ Không tin cậu đi ra ngoài nhìn mọi người xem”
Thái Y thấy Hàn Dương chán nản nên ngậm miệng đi về chỗ ngồi của mình.
Thời gian trôi đi càng nhanh thì sự hồi hộp lo âu của Hàn Dương càng lớn, bởi vì tới buổi trưa nàng phải sang bên khu căn-tin lớp 11 làm ôsin cho tên ác ma kia.
Khu căn-tin lớp 11.
Hàn Dương một tay bưng đồ ăn đứng chờ Tử Kỳ, một lúc lâu rồi vẫn chưa thấy hắn xuất hiện nàng bắt đầu bực mình. “Tên Tử Kỳ chết tiệt còn không mau xuất hiện làm cho mình phải bẽ mặt đứng chờ từ nãy tới giờ”. Mãi một lúc sau Hàn Dương mới thấy Tử Kỳ cùng Triệu Phong xuất hiện.
Thấy hai kẻ ác tâm thong thả tiến tới làm lửa giận của Hàn Dương bốc lên. Triệu Phong đi tới thấy Hàn Dương bưng đồ ăn và nhìn Tử Kỳ với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống làm hắn không khỏi cười thầm. Hắn biết Tử Kỳ cố ý để cho Hàn Dương phải chờ đợi.
-“ Chào Hàn Dương, tại sao hôm nay lại đứng đây chờ tụi anh vậy, hà hà?”- Triệu Phong gian tà hỏi.
-“Không có gì, buồn chán nên tìm các anh thôi” – Hàn Dương đáp.
-“ Vậy à, thế thì chúng ta tìm chỗ ngồi tâm sự thôi”.
Chương 12
Ba người ngồi vào một cái bàn trống làm cho mọi người đều tập trung nhìn về phía họ. Hàn Dương cảm thấy rất không thích không khí kiểu này –“ Tử Kỳ, tôi đã mua đồ ăn cho anh vậy bây giờ tôi có thể đi được không?”
-“ Sao lại đi? Tử Kỳ đã chờ cả một buổi học để được gặp em mà?- Triệu Phong xen vào.
-“ Không dám, em tự biết thân phận của mình, làm sao có thể được đại thiếu gia Tử Kỳ quan tâm được”- Hàn Dương phản bác.
Tử Kỳ im lặng từ nãy tới giờ mới chịu lên tiếng -“ hiệp ước! em nên thực hiện theo đi, khi nào tôi nói em đi thì em mới được đi”
Hàn Dương trừng mắt -“ tôi không quên hiệp ước, nhưng tôi là người, vì vậy cũng cần có khoảng riêng tư, không phải vì bản hiệp ước đó mà ngoại trừ lúc học và lúc ngủ là phải nhìn thấy anh. Anh không thấy phiền phức à?”
-“ Không, tôi cảm thấy rất thoải mái”
-“ Anh…”- Hàn Dương tức giận.
-“ Thôi nào, tại sao hai người cứ ngồi với nhau một lúc là xảy ra cãi cọ vậy, ăn đi nào” – Triệu Phong giải vây.
-“ Tôi không thể ngồi đây thêm một phút nào nữa, tôi đã hoàn thành xong nhiệm vụ là mua đồ ăn cho anh, vì vậy tôi có quyền đi. Tạm biệt” – Hàn Dương cất bước đi.
-“ Cô dám đi?”- Tử Kỳ trừng mắt nhìn Hàn Dương đi.
Hàn Dương nghe thấy nhưng mặc kệ hắn, quyết không dừng bước. Tử Kỳ định đuổi theo nhưng đã bị Triệu Phong ngăn lại vì vậy đành phải ngồi xuống ăn mà tâm trạng cực kì không vui.
-“ Tử Kỳ à, tớ thấy Hàn Dương nói đúng đó, chẳng lẽ cậu muốn bên cạnh nàng 24/24 giờ sao?”- Triệu Phong châm chọc.
Tử Kỳ chột dạ cảm thấy hình như mình muốn vậy thì phải, vì thế im lặng tiếp tục ăn mà không hề biết sắc mặt của mình có chút đổi sắc.
Triệu Phong nhìn thấy Tử Kỳ đỏ mặt, hắn cảm thấy rất đắc chí và cảm thấy đây đúng là một cảnh tượng hiếm có. Lý Tử Kỳ- đại ca của trường Tây Du cũng có lúc đỏ mặt vì con gái, nếu mọi người mà biết chắc đây sẽ trở thành tin hot trong cả năm học mất.
Hàn Dương quay trở lại khu căn-tin đã thấy mọi người chào đón bằng ánh mắt hằn học. Cuộc sống của nàng thật sự u ám nhất từ trước tới nay,nàng bắt đầu hối hận về việc đi tới ngôi trường này để học. Nếu biết trước ngôi trường nhỏ bé này cũng giống như những ngôi trường khác thì nàng đã không tốn công cải trang đến đây học.
Lại một ngày học chậm rãi qua đi, Hàn Dương ra khỏi trường mà không thấy oan hồn bất tán của Tử Kỳ đâu nên nàng thở phào nhẹ nhõm, vậy là không bị hắn ám ảnh trên đường về.
Tới nhà, Hàn Dương đã thấy Hoàng Thiên và Minh Minh ngồi ăn hoa quả và nói chuyện chờ mình. Hai người đang trò chuyện sôi nổi thấy Hàn Dương về liền dừng lại.
-“ Dương, về rồi à? Làm tụi này chờ từ nãy tới giờ”- Minh Minh chạy đến bên Hàn Dương vui vẻ hỏi chuyện.
-“ Ừ, giờ mới được về”- Hàn Dương trả lời với vẻ mặt mệt mỏi.
Minh Minh và Hoàng Thiên đều cảm thấy Hàn Dương có điểm khác lạ. Hai người nhìn nhau sau đó đi đến ngồi cạnh Hàn Dương.
-“ Dương Dương, cậu sao vậy? Nhìn ủ rũ thế? Hàn Dương nghịch ngợm của mình đâu rồi?”- Hoàng Thiên lên tiếng.
Hàn Dương không đáp, chỉ chậm rãi nhìn Hoàng Thiên và Minh Minh một cái sau đó gọi bà Vương lấy cho một ly nước và uống.
-“ Dương, có chuyện gì nói cho tụi này biết đi, rồi cùng nhau giải quyết. Trần Minh Minh này không tin ko có gì không giải quyết được hết.”- Minh Minh đứng lên cao giọng.
-“ Haizz, cho dù là cậu cũng không giải quyết được đâu, thôi đi.”- Hàn Dương trả lời-“ Các cậu đến đây có việc gì không? Rủ mình đi chơi à?”
-“ Trời ơi, Hàn Dương! Không lẽ cậu quên hôm nay là ngày gì sao? Hôm nay là sinh nhật Mỹ An mà”- Minh Minh tròn mắt nói.
Hàn Dương ngẩn ra một lúc rồi giật mình đứng dậy-“ Thôi chết, mình quên mất, hai cậu ngồi chờ mình một lát, mình lên chuẩn bị rồi xuống liền”.
Hàn Dương nói xong cất bước chạy. Minh Minh và Hoàng Thiên ngồi trên ghế thở dài. Một nhóm bốn người bạn thân thiết từ lâu, vậy mà Hàn Dương có thể quên sinh nhật của một người được. Mỹ An mà biết nhất định sẽ nổi trận lôi đình, vì trong bốn người Mỹ An được biết đến là sành điệu và nóng tính nhất.
Sau một hồi chờ đợi, Hoàng Thiên và Minh Minh đã thấy Hàn Dương thay đổi, trở lại là một cô tiểu thư giàu sang quyền quý. Hàn Dương diện chiếc váy hiệu Chanel màu trắng, chiếc váy nhẹ nhàng thanh thoát làm nổi bật lên dáng vẻ của Hàn Dương, trông nàng lúc này tựa tiên nữ giáng trần làm cho hai người ở phía dưới ngẩn ra một lúc.
-“ Dương, mình không biết là cậu rất hợp với màu trắng đó nhé, nhìn cậu bây giờ thật giống tiên nữ, mình là con gái mà còn thấy cậu đáng yêu nè” – Minh Minh sáng mắt nhìn Hàn Dương một lần nữa.
Nghe thấy câu nói của Minh Minh, Hàn Dương mỉm cười –“ Thôi đi, mình không thích làm tiên nữ đâu, thật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




