|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
căn nhà cũ kĩ.
“Cách, cách”
Tiếng gõ cửa vang lên.
-“Mời vào”- Một giọng nói nam tính trầm ổn từ phía trong văn phòng vang lên. Triệu Phong đi vào văn phòng Tổng giám đốc.
Ngồi tại vị trí tổng giám đốc là một nam nhân trẻ tuổi đang cúi đầu làm việc, nan nhân mặc một bộ đồ tây trang màu xám, dáng người cao ráo, ngũ quan khắc sâu làm nổi lên vẻ cương nghị lạnh lùng.
-“Tử Kỳ, bận lắm sao?” – Triệu Phong lên tiếng hỏi.
Tử Kỳ không ngẩng mặt lên trả lời –“ Ừ, công ty đang chuẩn bị có dự án hợp tác với Hàn thị, cần kiểm tra một chút”.
Triệu Phong tự nhiên ngồi vào ghế sô pha, ung dung nhìn bạn tốt đang làm việc –“ nghe nói gia đình cậu đang sắp xếp cho cậu xem mắt với đại tiểu thư Uông Ngọc Bích của công ty Uông thị phải không?”
Lý Tử Kỳ đang định kí tên vào tập tài liệu thì nghe được bạn tốt hỏi về chuyện này bỗng dưng dừng viết, ngẩng đầu lên nhìn Triệu Phong-“ Sao cậu biết?”
-“Cho tôi xin đi Lý tổng giám đốc, ngài nổi tiếng là đẹp trai, tài giỏi, được coi là người đàn ông độc thân hoàng kim, lại chưa từng kết giao bạn gái kể từ khi xuất hiện trong công ty, bỗng nhiên có tin đồn là ngài phải đi xem mắt tất nhiên bạn tốt tôi đây phải tò mò rồi. Cậu tính sao? Đi xem mắt? hay là từ chối và tiếp tục chờ đợi Hàn Dương?”
Nghe đến cái tên “Hàn Dương” Tử Kỳ lại cảm thấy đau nhói trong tim, mấy năm trước bỗng nhiên cô biến mất vô tung, hắn đã từng chạy đi hỏi khắp mọi nơi, nhưng chỉ thu được là nàng đã đi du học, còn đi du học ở đâu thì không hề biết, mấy năm nay hắn chưa cớ một ngày quên cô, hắn luôn tự tạo cho mình bận rộn để bớt nhớ về cô, nhưng mà chỉ cần ngừng làmviệc là hình ảnh của cô lại xuất hiện trong đầu anh. Anh rất muốn gặp lại cô để hỏi tại sao ra đi mà không nói lời nào, nhưng lâu nay vẫn chưa có cơ hội.
-“Cậu quá hiểu mình còn hỏi làm gì? Đời này mình chỉ có thể yêu Hàn Dương nữa thôi, mình tin không bao lâu cô ấy sẽ trở về.”- giọng nói của anh có chút ảm đạm.
-“Haizz, mình thật ghen tị với Hàn Dương khi có được tình yêu của cậu, vậy mà cô ta lại bỗng nhiên biến mất không để lại một câu. Tính cậu cố chấp không chịu yêu ai nữa, vì một cái cây mà bỏ cả khu rừng, đáng tiếc, đáng tiếc”- Triệu Phong thở dài.
-“ Không phải ai cũng thích phong lưu đào hoa như công tử Triệu Phong nhà ta, vì vậy đừng có lôi kéo tất cả mọi người thành một hạng người như anh.”
-“Cái gì mà lôi kéo?Chẳng lẽ đẹp trai là một cái tội? Các cô gái xinh đẹp tự tìm đến mà không hưởng thụ mới là cái tội. Ít ai có thể làm thầy tu nhiều năm như Lý tổng giám đốc, tại hạ xin hỏi thật, các hạ có phải mắc bệnh gì khó nói không?”- Triệu Phong chờ mong hỏi.
-“Ngậm cái miệng bẩn của cậu lại, nếu không thì đừng trách”- Tử Kỳ đe dọa.
-“Vâng, thưa Lý tổng”- hắn giả bộ sợ sệt.
-“Đang chuẩn bị tài liệu hợp tác với Hàn thị sao? Lần này có cố gắng nhân cơ hội dò la tin tức của Hàn Dương không?”
-“ Không biết!” – Tử Kỳ khốc khốc trả lời.
-“Haizz, vậy thì làm đi, bạn tốt đến thăm mà cũng không mời được ly nước, thật keo kiệt, tớ đi tìm mấy em xinh đẹp của tớ đây, bye”- Triệu Phong đứng lên rồi đi ra ngoài.
Nhìn theo Triệu Phong đi ra khỏi phòng, Tử Kỳ bỏ bút xuống, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt suy tư. Gần sáu năm chưa gặp được Hàn Dương, không biết bây giờ cô ấy ra sao? Chắc đã trở thanh một mỹ nhân khiến nhiều người say đắm. Một nụ cười chua xót hiện lên khuôn mặt của anh.
Bỗng dưng tiếng chuông điện thoại vang lên phá ngang dòng suy tư của anh.
-“Có chuyện gì?”
Điện thoại từ văn phòng thư kí chuyển sang.
-“Thưa tổng giám đốc, chiều này tập đoàn Hàn thị sẽ phái người sang đàm phán về dự án hợp tác mới, ba giờ chiều nay bọn họ sẽ đến tổng công ty chúng ta”- giọng cô thư kí nhỏ nhẹ mà nhanh nhẹn vang lên.
-“ Tôi đã biết”- Tử Kỳ trả lời sau đó dập máy tiếp tục cúi đầu vào xem dự án.
Tổng công ty tập đoàn Hàn thị.
Hàn Dương đã đi đến công ty để làm việc được gần nửa tháng, cô làm trợ lý đặc biệt cua tổng tài, mục đích chính là làm quen và tìm hiểu các công việc phải làm của tổng tài để sau này kế thừa công ty của ba. Hôm nay cô nhận được lệnh của tổng tài là phải phụ trách dự án hợp tác sản xuất loại mỹ phẩm mới với tập đoàn Lý thị. Tập đoàn Lý thị? Có khi nào cô gặp phải Lý Tử Kỳ không? Trong thâm tâm của cô hiện lên nhiều lo lắng, nhưng không thể làm gì khác là nhận lệnh, bởi vì trong khi làm việc không thể có thêm lý do cá nhân chen vào.
Đang trên đường xuống tầng trệt ăn cơm trưa thì có một người gọi Hàn Dương.
-“ Hàn trợ lý, chờ một chút”- Mạnh giám đốc vừa gọi vừa chạy đến bên nàng.
Mạnh Tân là giám đốc trẻ tuổi của Hàn thị, năm nay mới 29 tuổi, độc thân, chưa có người yêu, năng lực làm việc tốt, vì thế được công ty rất ưu ái, kể từ khi Hàn Dương vào làm việc, anh chàng hay tìm cách nói chuyện với nàng, Hàn Dương biết Mạnh Tân có tình cảm với nàng, nhưng nàng không thể đáp lại, chỉ có thể coi anh ta là đồng nghiệp.
-“ Có chuyện gì vậy Mạnh giám đốc?”- Hàn Dương quay đầu lại hỏi.
-“ Cô đang đi ăn phải không? Chúng ta củng đi được chứ?”- Mạnh Tân ngại ngùng hỏi.
Hàn Dương nở nụ cười đồng ý, hai người cùng đi vào nhà ăn của công ty.
Nhà ăn của công ty được phân ra làm hai, một bên là dành cho các nhân viên bình thường, một bên dành cho những người lãnh đạo cao cấp, hai người tiến vào nơi dành cho lãnh đạo ăn cơm.
-“ Có phải Hàn trợ lý chuẩn bị chiều nay sang Lý thị để tìm hiểu sơ qua về dự án hợp tác của hai bên phải không?” – Ngồi vào bàn ăn, Mạnh Tân tìm đề tài nói chuyện.
-“ Phải, đây là lần đầu tôi phụ trách một dự án lớn, cảm thấy hơi áp lực”- Hàn Dương đáp lại.
-“ Cô đừng lo, nếu có gì khó khăn, cứ gặp tôi, nếu giúp được tôi sẽ cố hết sức”
-“Vậy cám ơn anh trước”
Chương 33
Hai người ngồi ăn cơm, thường là Mạnh Tân tìm đề tài nói chuyện, Hàn Dương trả lời, nhưng bầu không khí có vẻ rất thân thiện.
Những nữ viên công trong công ty có nhiều người thích Mạnh Tân, nên có vẻ ghen tị khi Mạnh Tân luôn đi theo Hàn Dương, nhưng mọi người biết, Hàn Dương không chỉ là một trợ lý, mà sau này còn là người kế thừa công ty, nên không một ai dám lên tiếng nói xấu. cũng bởi vì một phần là Hàn Dương luôn đối tốt và lịch sự với mọi người, ngoài ra năng lực làm việc của nàng rất được, nên không ai có lý do gì để nói nàng, chỉ có thể ghen tị trong lòng.
Buổi chiều, Hàn Dương cùng mấy vị quản lý chịu trách nhiệm đảm đương dự án đến tổng công ty của tập đoàn Lý thị, trên đường đi, Hàn Dương thấp thỏm lo âu, trong lòng không ngừng suy nghĩ hỗn loạn, có khi nào gặp người đó ở đây không?
-“Hàn trợ lý, đến nơi rồi, xuống thôi” – Một vị quản lý lên tiếng gọi Hàn Dương khi thấy nàng vẫn còn đang ngồi lo âu trong xe không chịu xuống.
Nghe thấy tiếng gọi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




