|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
bình minh cơ. Anh không thích hoàng hôn. Nó buồn và làm cho người chiêm ngưỡng nó cũng buồn theo. Thành thật mà nói. Anh rất sợ thời khắc chạng vạng – Robert nói. Giọng nói chân thật, gần gũi.
- Vậy mà em lại kéo anh tới đây – Mita nói giọng áy náy.
- Không sao. Có em ngắm cùng anh thì sẽ không buồn. Cũng may anh đã đi với em. Nếu không một mình em ngồi đấy sẽ cô đơn lắm đấy.
- Có lẽ anh nói đúng.
Chương 27
Chiếc xe mà Mita tưởng nhầm là taxi vừa dừng bánh trước cửa nhà cô. Mita đã định rằng sẽ ngồi lại trong xe nói chuyện thêm một lát nữa. Không hiểu sao Mita luôn bị cuốn hút theo những câu chuyện của Robert, dù chỉ là những chuyện linh tinh. Hơn nữa mỗi khi Robert nhìn cô, cô lại cảm thấy rất ấm áp.
Nhưng không được rồi. Chiếc xe vừa về đến nhà thì cô đã lao ngay ra khỏi xe mà chẳng kíp nói với Robert câu nào. Thấy cô như vậy, anh chàng cũng theo xuống xe xem chuyện gì.
- Anna, sao cậu lại ngồi đây? – Mita hỏi, giọng lo lắng. Thì ra vừa về tới Mita đã thấy Anna đang ngồi trước cổng nhà.
- Tớ đợi cậu và Rain – Anna ngây ngô đáp.
- Trời, cậu ngốc quá! Sao không vô nhà đợi?
- Tớ muốn đón các cậu cơ – Anna nhõng nhẽo như một đứa con nít.
- Còn đây là gì? – Mita chỉ vào những túi đồ lỉnh kỉnh bên cạnh Anna.
- Là đồ ba tớ nấu cho chúng ta đấy – Anna cười thích thú.
- Ba cậu thật tuyệt! – Mita cũng cười, rồi như chợt nhớ ra sự hiện diện của Robert.
- Anna à, đây là Robert, bạn mình.
- Anh Ro, đây là Anna, bạn thân của em và đang sống cùng nhà với em.
- Chào em! Rất vui được gặp em.
- Em cũng vậy.
- Tớ vào nhà trước đây – Anna nói với Mita vồi quay qua nhìn Robert, cô khẽ gật đầu, như một lời chào.
- Anh có muốn vô nhà chơi một chút không? – Mita ngại ngùng.
- Thôi được rồi. Hôm nay tới đây thôi – Robert cười hiền với Mita.
- Vậy anh ngủ ngon nhé!
- Em cũng vậy nha! Em vào nhà đi! – Robert nói.
- Anh về đi rồi em vào!
- Ngốc quá! Em vào đi!
- Em muốn nhìn anh đi rồi em vào mà.
- Vậy bây giờ cả hai đếm từ 1 đến 3 rồi cùng đi một lúc luôn nhé! – Robert đề nghị.
- Dạ được.
- 1…
- 2…
- 3…
Mita quay đầu chạy thẳng vô nhà. Cô chạy thật nhanh vì sợ nếu đi chậm cô sẽ do dự và quay đầu lại. Nhưng cô không biết rằng Robert vẫn đứng đó nhìn theo cái dáng thanh mảnh của cô và cười thật hiền.
Chiếc siêu xe Revoten đang đứng im lìm bên một ngôi nhà tối. Đó là ngôi nhà mà lần trước say rượu Raindy đã đến. Trái ngược với cái dáng vẻ hùng dũng của chiếc xe, chủ nhân của nó đang rất mệt mỏi về tinh thần. Đầu xe được thiết kế góc cạnh, với phần mũi xe như hình mũi tên vươn về phía trước đầy khiêu khích. Thế nhưng con người bé nhỏ ngồi trong xe kia đang yếu đuối hơn bao giờ hết. Đôi mắt cô bây giờ không còn chút sức sống, không còn chút ánh sáng nào trong đôi mắt ấy.
- Chết tiệt! Sao mình lại đến đây cơ chứ? – Raindy nghĩ thầm.
Bất chợt kí ức ùa về trong cô một cách vô thức. Cô không thể kiểm soát được hồi ức của mình.
Đứa bé gái đang ngồi co ro trong góc tường. Đôi mắt trẻ thơ ấy đang ánh lên những tia sợ hãi. Thân hình bé nhỏ đầy thương tích của nó đang run lên bần bất.
Cần một nơi để chốn chạy…
Cần một bờ vai để dựa vào…
Cần một cách tay dang ra sẵn sàng che chở để thấy lòng mình còn chút bình yên…
Cần một tia nắng để thấy lòng mình ấm áp…
Cần một chút ánh sáng để thấy mình còn hi vọng…
Nhưng…
Không! Tất những thứ đó đều nằm ngoài tầm với.
Tất cả chỉ là ước mơ. Vì là ước mơ nên không bao giờ có thể thành sự thật.
Vì đó chỉ là ước mơ trong khi cuộc sống lại quá thực tế.
Đứa bé gái nghe lòng mình tê buốt! Những vết thương đang rỉ máu nhưng lòng nó còn đau hơn những vết thương trên thân thể.
Tại sao???
Tại sao người mẹ mà nó yêu thương nhất…
Người nó nghĩ rằng yêu thương nó nhất…
Lại tàn nhẫn với nó như vậy?
Một người bị tổn thương thì có quyền chút sự phẫn nộ và đau đớn lên người khác sao?
Trước mặt nó bây giờ không còn là người mẹ
đã từng đến tham dự những buổi ngoại khóa của trường nó.
Không phải là người luôn làm cho nó những món thật ngon khi nó cùng lớp đi picnic khiến những đứa bạn nó phải ghen tị.
Không phải là người mỗi sáng đều tết cho nó hai bím tóc thật xinh để nó đi học.
Không…
Hoàn toàn không…
Bây giờ người trước mặt nó là một MỤ PHÙ THỦY hung ác trong tay đang lăm lăm chiếc roi da. Miệng cười một nụ cười nhiều tâm trạng.
Nụ cười vừa ngạo nghễ như nhìn thấy kẻ thù của mình đang khúm núm sợ hãi.
Nụ cười lại vừa chua chát.
Chiếc roi da vung lên liên tục và liên tục hằn lên cơ thể bé nhỏ đến đau lòng kia những vết rách. Khi vết thương ngoài da vừa xuất hiện thì trong tim đứa bé tội nghiệp cũng xuất hiện một vết thương vô hình.
- Dừng lại đi! – Một người phụ nữ khoảng hơn 30 lao ra ôm lấy Raindy và hét lên. Người đó chính là “mẹ Un Song”
- Chị làm gì vậy? Đây là con gái chị mà.
- Con gái? Không! Tao không có con gái. Nó chỉ là đồ rác rưởi. Rác rưởi như ba nó vậy – Mẹ nó hét lên. Sau đó là một tràng cười điên dại. Tiếng cười ma quái đến ghê người.
- Con bé không có tội gì cả. Nếu muốn đánh thì hãy đánh tôi và tha cho con bé! – Mẹ Un Song van xin. Hai hàng nước mắt chảy ra rất chân thật.
- Nó có cái tội rất lớn. Tội của nó là sinh ra trên Thế Giới này.
- Chính chị là người sinh ra Raindy mà. Sao chị lại nói như vậy?
Sau câu nói của “mẹ Un Song” mẹ Raindy không nói gì nữa. Bà ấy như một cái xác không hồn. Suốt đêm bà cứ ngồi im trên ghế sofa. Khi thì cười như điên dại, lúc lại khóc.
Sáng hôm sau khi Raindy ra khỏi nhà để đi học. Đột nhiên bà theo ra đến cổng rồi mỉm cười với cái nhìn lặng lẽ.
Khi đó Raindy đã nghĩ mẹ mình đã trở về. Người mẹ dịu dàng đã trở về.
Thế rồi buổi trưa khi từ trường về nhà. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Raindy. Thi thể người mẹ đau khổ đang nằm trong bồn tắm. Máu… khắp người bà ấy đều dính máu…
Raindy gồng mình để không bật ra tiếng hét. Hai tay ghì chặt láy vô lăng.
- Chết tiệt! Sao mình lại thế này? Sao lại nhớ lại những chuyện này chứ?
- Tại sao kí ức không chịu ngủ yên đi!
- Tại sao cứ dày vò mình như thế này?
Ngày hôm sau
Chương 28
Trường Chun Ja giờ ăn trưa
Sân thượng của trường đang bị hun khói. Và người đứng đây suốt giờ ăn trưa đốt hết 10 điếu thuốc không ai khác chính là Raindy. Cô đang ngồi dựa lưng vào lan can, hai mắt lim dim. Từ ngày về đây. Ngày nào cô cũng lên sân thượng nhâm nhi điếu thuốc và nghiền ngẫm mọi chuyện. Cô đã trở thành “khách mối” của sân thượng rồi.
- Hút thuốc trừ cơm đấy à? – Mita đi đến.
- Hôm nay Ji Hoo không đi học. Anna gọi cho cậu ấy cũng không được – Raindy nói lơ đãng. Hoàn toàn không có ý định trả lời câu hỏi của Mita.
Mita cũng ngồi xuống bên cạnh Raindy.
- Tối hôm đó tớ đã nói tất cả cho Ji Hoo biết – Mita nói. Giọng nói của cô có phần rụt rè như đang thăm dò xem phản ứng của Raindy thế nào.
- Tớ cũng đoán cậu sẽ làm vậy.
- Nếu cậu là tớ, cậu cũng sẽ nói chứ?
- Không.
- …???
- Vì tớ sẽ không có đủ can đảm để nói thật mọi chuyện như cậu.
Nghe xong câu trả lời của Raindy, lòng Mita nhẹ nhõm hẳn.
- Đừng để Anna một mình – Raindy nói.
- Ừ, tớ xuống dưới đây! Cậu cũng xuống nhanh nhé!
Raindy nhìn theo bóng cô bạn mình khuất sau cánh cửa.
- Cậu đã chọn cách đối mặt. Còn tớ, tớ luôn né tránh Mita ạ – Raindy nghĩ thầm.
- Này, định hun chết lá phổi mình đấy à? – Giọng nói của Min Won vang lên và ngày càng gần Raindy hơn.
- Liên qua gì tới cậu?
- Cho tôi một điếu (bó tay!!!)
Min Won cũng ngồi xuống cạnh Raindy. Nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò. Min Won đang cố thăm dò xem tâm trạng của Raindy hôm nay thế nào nhưng cậu đã thất bại hoàn toàn.
- Khuôn mặt cậu thật thuần khiết và tĩnh lặng. Cậu lại trở về cái vẻ giả dối khéo che đây của mình. Tớ thật sự chán ghét điều đó vì cậu như thế tớ không thể đoán được cậu đang nghĩ gì. Trong đôi mắt kia là một màu phẳng lặng. Không đau khổ, không dày vò – Min Won nghĩ thầm và nhìn Raindy một cách chăm chú.
- Nhìn đủ chưa? – Giọng nói ngang phè của Raindy cắt đứt mạch suy nghĩ của Min Won.
- À… – Min Won bối rối. Mặt nóng ran.
- Tớ xuống canteen nhưng không tìm thấy cậu. Cậu không ăn trưa à? – Mi
Min Won hỏi.
- Hồi sáng ăn nhiều quá nên giờ vẫn còn no – Raindy nói dối.
Sáng nay rõ ràng cô chỉ uống một tách café. Nhưng có một điều đáng chú ý ở đây. Raindy đang nói dối để Min Won YÊN TÂM.
Từ trước tới giờ cô luôn tỏ ra không có gì. Tỏ ra là mình ổn trước mặt Anna và Mita để hai người bạn thân được yên lòng. Đây là lần đầu tiên, có một người khác ngoài Anna và Mita làm cô phải nói dối để người đó không lo lắng.
Có lẽ Raindy không nhận ra sự thay đổi này. Phải rồi. Cô còn quá nhiều chuyện để suy nghĩ. Sẽ không có thời gian điểm lại những thay đổi tâm trạng thoáng qua này đâu. Nhưng những điều to lớn vừa nhìn là thấy ngay thì không đáng sợ điều thật sự đáng sợ những gì quá nhỏ bé không thể nhận ra. Nó cứ từ từ hình thành trong lòng ta… lớn dần và cắm sâu rễ vào trái tim. Để đến lúc nào đó khi ta nhận ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




