|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
sông Hàn tôi đã để ý cậu.
- Trước giờ tôi không tin trên đời này có tình yêu sét đánh nên có lẽ vì vậy mà tôi bị trời phạt. Để tôi gặp phải cậu, tình yêu sét đánh của tôi.
Trường Chun Ja
Giờ ăn trưa
Shin, Soo Bin, Ji Hoo, Hee Mi, Anna, Mita đang ngồi chung một bàn nhưng không khí có vẻ không sôi nổi lắm.
- Hôm nay Rain không đi học sao? – Soo Bin.
- Ừ – Anna trả lời uể oải.
- Rain bệnh à? – Soo Bin
- Haizzz!!! Từ hôm qua tới giờ cậu ấy không về nhà. Điện thoại và xe đều không mang theo – Mita
- Cái gì? Từ hôm qua tới giờ cậu ta không về nhà sao? – Shin đột nhiên đứng dậy quát to làm cả bàn, mà không, cả canteen giật mình và bao nhiêu con mắt đều nhìn về Shin.
- Sao cậu lại phản ứng như vậy? – Ji Hoo ngơ ngác
- Tớ… ờ thì… tại vì tớ thấy con gái mà đi qua đêm như vậy không được hay cho lắm – Shin bối rối.
- Cậu ta “không được hay cho lắm” thì liên quan gì tới cậu? – Hee Mi có vẻ bực bội.
- Chúng ta là bạn học của nhau mà… phải quan tâm nhau chứ – Shin ấp úng.
- Tớ cũng là bạn học của cậu nè mà cậu có quan tâm gì tớ đâu – Hee Mi giận dỗi.
- Cậu đang ở ngay đây có đi đâu đâu tớ quan tâm làm gì?
- Thế nếu tớ đi cậu có lo lắng cho tớ như vậy không?
- Tớ… cậu đi thử đi thì sẽ biết – Shin cáu rồi bỏ đi.
- Cái gì thế này? Thái độ của cậu ấy như vậy là sao? – Hee Mi nghĩ thầm.
Sân thượng
- Bực mình quá! Cái gì mà trước mặt Raindy đừng nhắc tới ba mẹ?
- Soo Bin và Raindy là anh em mà lại bằng tuổi nhau. Sinh đôi sao? Trông họ đâu có vẻ gì là anh em sinh đôi. Là anh em sao không ở chung một nhà nhỉ?
- Nhắc đến nhà lại thêm bực! Làm cái trò gì mà cả đêm không về cơ chứ? Đã vậy còn không thèm mang điện thoại theo để liên lạc nữa.
Shin làm cho một chuỗi “liên hoàn cằn nhằn”. Lại còn kèm theo những động tác khua tay múa chân nữa. May là đây là sân thượng không có người chứ nếu là giữa đường người ta đã “nhặt” cậu ta đem nhốt vô căn phòng có bốn bức tường bằng nệm rồi (phòng nhốt người điên)
- Mà xe để ở nhà thì… – Shin đang nói dở câu thì chợt nhớ ra một chuyện gì đó và rồi nửa câu nói còn lại kia bị trôi vào quên lãng (mình cũng không biết nửa câu đó là gì đâu, ai muốn biết thì hỏi Shin ấy nha!)
- Phải rồi! Xe! Xe! – Shin nhảy cẫng lên như trúng số (điên tập hai)
Chương 16
Min Won bê một tô cháo nghi ngút khói và thơm nức vào phòng.
- Này! Tôi biết là cậu đã dậy rồi. Đừng có nằm lì ở đó! Dậy ăn cháo đi cho nóng.
Raindy ngồi dậy nhìn tô cháo đầy ngao ngán rồi nhìn người đang bưng tô cháo bằng ánh mắt sắc ghê người.
- Cậu… cậu biết tôi là ai ko? – Min Won ấp úng cười trừ.
- Trí nhớ tôi không tốt nhưng tôi lại là đứa thù dai đấy – Raindy nghiến răng.
- Ra là cậu vẫn nhớ tôi là ai à? – Min Won đặt tô cháo xuống bàn rồi lúng túng xoa đầu.
- Ăn cháo đi này! – Min Won đánh trống lảng.
- Không bỏ độc vào đấy chứ?
- Tôi mà muốn giết cậu thì đã ra tay lúc cậu đang ngủ chứ việc gì phải mất công nấu cháo cho cậu rồi bỏ độc vào?
- Cháo này cậu nấu à?
- Không… cô giúp việc nhà tôi nấu. À, còn chuyện này nữa, hôm qua người thay đồ cho cậu là cô giúp việc chứ không phải tôi đâu – Min Won thú nhận.
- Tôi biết – Raindy vừa nói vừa bước xuống giường đến ngồi bên chiếc bàn duy nhất trong phòng.
- Sao cậu biết?
- Cậu không có cái gan đó đâu.
- Cái gì? Ma Vương tôi mà không có gan sao?
Mặc kệ Min Won đang làm ồn, Raindy múc một thìa cháo rồi bỏ vào miệng.
- Này! Cậu ăn kiểu đó à! Biết nóng không hả? – Min Won lớn tiếng rồi đến ngồi ở chiếc ghế bên cạnh Raindy, giựt lấy cái thìa trên tay cô, khuấy khuấy tô cháo. Múc lên một thìa không quá đầy, thổi cẩn thận.
- A đi! – Min Won nói.
- Cậu điên à?
- Làm theo lời tôi nói đi! – Min Won nói bằng giọng tha thiết mắt long lanh.
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm mê hoặc lòng người, Raindy chợt làm theo lời Min Won mà không hiểu tại sao bản thân lại chợt yếu đuối như vậy. Hai má cô đỏ ửng trông đáng yêu chết được.
- Thế nào? Ngon không? – Min Won háo hức.
- Ăn được! Không chết.
- Tôi đã mất gần hai tiếng loay hoay mà chỉ “ăn được, không chết” thôi à? – Min Won phụng phịu.
- Không phải nói là cô giúp việc nấu sao?
- Tôi… là tôi nấu cho cậu đó – Min Won lí nhí. Gương mặt trắng không tì viết chuyển sang đỏ bừng.
Bất chợt Raindy bật cười (hiếm còn hơn mưa sao băng nữa)
- Cậu cười đẹp lắm! Dù nụ cười thoáng có nét buồn nhưng nó rất đẹp. Hãy cứ cười như vậy nhé! Vì nụ cười của cậu là niềm hạnh phúc của tớ đấy – Min Won chỉ nghĩ thấm chứ không nói với Raindy.
Chương 17
Mita và Anna đi học về thì đã thấy Raindy đang ngồi trên ghế sofa tay cầm điếu thuốc. Hai mắt nhắm nghiền. Trong không gian vang lên giai điệu du dương của bản nhạc hòa tấu Melancholy của S.E.N.S. Giai điệu thật dịu dàng, buồn bã nhưng nghe rất bình yên.
Anna đến ngồi cạnh Raindy, gục đầu vào vai cô. Raindy không hề giật mình hay mở mắt ra. Cô thừa biết là Anna. Cô nhận ra Anna vì mùi hương của Anna rất dễ nhận. Như mùi hoa nhài nhưng dịu hơn, thoang thoảng nhưng làm người ta nhớ rất lâu.
- Cậu là tớ lo quá! – Anna thủ thỉ.
- Chẳng phải tớ đã về rồi sao? – Raindy nói bằng giọng dịu dàng. Đôi mắt vẫn nhắm. Đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi thật sâu. Đôi môi hoàn mỹ hé mở nhả khói ra.
- Hôm nay chúng ta ra ngoài chơi rồi ăn tối ở ngoài luôn nhé! – Mita cố gắng làm không khí vui lên.
- Tuyệt quá! Được không Rain? – Anna níu cánh tay Raindy lay nhẹ. Giọng nói nũng nịu. Hai mắt long lanh (xinh khỏi chê)
- Ừ, hai cậu muốn đi đâu – Đôi mắt mệt mỏi của Raindy cuối cùng cũng mở ra nhìn Anna mà Mita thật hiền.
- Tớ muốn đi bar, muốn đi ăn thịt bò Hàn Quốc, muốn dạo sông Hàn – Mita hào hứng.
- Còn tớ muốn ăn kem, muốn đi hát – Anna cũng vui vẻ nói.
Raindy nhìn vô đồng hồ trên tay mình. Đã 5:15PM rồi.
- Các cậu chuẩn bị đi! Sáu giờ chúng ta sẽ xuất phát! Đi ăn thịt bò Hàn Quốc rồi đi hát, sau đó sẽ ghé qua bar chơi, xong rồi đến quán cafe ở sông Hàn ăn kem và ngắm cảnh khuya – Raindy đã sắp xếp để tất cả mong muốn của Anna và Mita được thực hiện không xót cái nào. Có lẽ mỗi nơi chỉ chơi được một chút, nhưng Raindy muốn hai người bạn mình được vui vẻ.
- Vậy còn cậu? Cậu muốn đi đâu? – Anna nhìn Raindy bằng đôi mắt mong đợi.
- Tớ muốn đi đến những nơi mà các cậu muốn đi – Raindy xoa đầu Anna.
- Cậu tuyệt quá! – Mita cũng đến ngồi cạnh Raindy rồi cả Mita và Anna cùng hôn lên má cô bạn tuyện vời của mình, sau đó hai cô nàng hớn hở chạy lên phòng để chuẩn bị đi chơi.
30 phút sau
Anna và Mita đi từ trên lầu xuống. Raindy nhìn hai cô bạn của mình. Dù mặt không biến sắc nhưng trong lòng hơi hoang mang.
- Hai nhỏ tiểu yêu này lại bày ra cái trò gì nữa đây – Raindy nghĩ thầm.
Mita và Anna đang mặc hai bộ đồ giống hệt nhau và giống hệt bộ đồ Raindy đang mặc. Chuyện là hai cô nàng này thích mua đồ giống y chang Raindy nhưng không bao giờ mặc mà chỉ để trong tủ. Hôm nay không hiểu sao lại trái gió trở trời hai nàng lại diện hai bộ cánh y hệt Raindy.
Quần jean bó màu đen. Áo khoác da đen mặc bên ngoài áo ba lỗ xám. Mang boss da đen và bao tay nửa ngón.
Mita và Anna cười tươi như hoa đến đứng trước mặt Raindy.
- Phiên bản Raindy một – Anna cười tươi rồi đưa tay lên đầu chào như kiểu quân đội.
- Phiên bản Raindy hai – Mita cũng nói và làm như Anna, mặt cũng hớn hở không kém.
- Cậu thấy hai bọn tớ thế nào? Giống chứ? – Anna hỏi ríu rít.
- Ừ, hai cậu nhìn giống nhau lắm!
- Chứ không giống cậu sao? – Mita hỏi.
- À… tớ đâu có định mặc bộ này đi chơi tối nay.
- Cái gì? – Mita và Anna đồng thanh.
Nhà hàng Ganggang sullai
Người ta thấy ba cô gái đẹp lạ thường và ăn mặc giống hệt nhau bước ra từ chiếc Koenigsegg Trevita 2010.
- Đó có phải là siêu xe Koenigsegg Trevita 2010 không? – Người đi đường 1.
- Nghe nói là 1 trong 10 siêu xe mắc nhất thế giới đó – Người đi đường 2.
Chương 18
- Thật đáng người mộ – Người đi đường 3.
- Ước gì được một lần cầm lái chiếc xe ấy – Người đi đường 4.
- Sao lại chọn nhà hàng này? – Anna hỏi Raindy.
- Lúc nãy khi các cậu lên lầu tớ tranh thủ lướt web tìm. Thấy quảng cáo rằng nhà hàng này có món thịt bò nướng tẩm gia vị rất ngon nên đến.
- Cậu đã tìm hiểu rồi à? – Mita nói, giọng cảm động. Cô cảm động vì cô chỉ nói muốn ăn thịt bò Hàn Quốc mà Raindy lại mất công lên mạng xem nhà hàng nào ngon. Cô thấy vui vì Raindy luôn chú ý những lời cô và Anna nói.
- Ừ, phải tìm nơi thật ngon để ăn chứ. Vào thôi!
*********
- Woa! Ngon quá! – Anna vui ra mặt. Đôi mắt trầm tím sáng ngời vẻ thích thú.
- Ngon thì ăn nhiều một chút! – Raindy nói.
- Phải rồi, hôm qua ông ngoại gọi đó Rain – Mita nói nhưng mắt thì đang chăm chú nhìn những miếng thịt bò nướng đang xèo xèo bốc khói.
- Ông nói gì?
- Ông hỏi cậu có thích bộ siêu xe ông gửi cho cậu không? Hỏi chuyện trường học và hỏi xem cậu đã để ý anh chàng nào chưa.
- Thật hết biết! Ông lúc nào cũng vậy – Raindy thở dài.
- Tớ nói vs ông cậu thì chưa có nhưng Anna thì có rồi – Mita nói rồi nhìn Anna cười khúc khích.
- Tớ làm gì có? – Anna nói bằng giọng nũng nịu, hai má bắt đầu chuyển từ trắng sang hồng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




