watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3829 Lượt

trang mới nhất cho các cặp đôi, anh có đưa ánh nhìn lướt qua, rồi lại lạnh lùng lái xe. Hồng Quân cứ lanh chanh như vậy cho đến lúc về nhà anh. Cô có vẻ hứng khởi lắm, bà anh nghe thấy tiếng xe thì đi ra mở cửa, bà ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt, thằng cháu trai cũng quá là đào hoa.

- Cháu là ai?

- Cháu là Hồng Quân! Cháu dâu của bà ạ! ( cô cười híp mắt).

Tiểu Yên cùng Nhân Kiệt đến bệnh viện, nhưng cô y tá đã bảo anh đã xuất viện. Nên cô lại được tài xế Nhân Kiệt chở đến nhà Thục Xương. Tiểu Yên hít một hơi, rồi nhấn chuông cửa.

” Ring rong”

Một người con trai tuấn tú dần hiện ra sau cánh cửa, anh ta với đôi mắt đang vui khi thấy cô rồi bỗng tối sầm lại khi thấy tên đằng sau, Nhân Kiệt cười nhếc mép đến mức không thể gian tà hơn, hắn ngồi trong xe mui trần đỏ rực , khuôn mặt với điệu cười cảnh báo anh sắp gặp tai hoạ.
Chương 39: Rắc Rối Tình Tay Bốn 2

Ads Cô và anh ra công viên để nói chuyện, Tiểu Yên khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ giận rỗi, cô hỏi một câu làm Thục Xương ngạc nhiên:

- Anh là con của ông trùm buôn vũ khí, à không anh là sát thủ, cũng không phải! Đúng rồi anh biết võ đúng không?

- Ai nói cho cô biết!

Thục Xương quay hướng nhìn ra Nhân Kiệt, cái tên đểu giả sau khi vạch trần anh nhàn nhã huýt sáo trong xe, anh cũng bắt đầu nghi ngờ hắn. Anh đã che giấu thân phận rất hoàn hảo vậy mà.

- Nhân Kiệt nói! Và còn cả cái tập tài liệu này!

Cô vứt bằng chứng vào người anh, Thục Xương đỡ được lật ra xem, anh càng lật trang này qua trang khác ánh mắt ngạc nhiên rõ ràng. Tiểu Yên đánh vào người anh, cứ nhằm vào chân vào ngực, vào cơ tay mà đá, rồi véo.

- Đau tôi! ( Thục Xương né tránh)

- Sao anh lại giả vờ! Sao anh lại làm tôi phải lo lắng và biết ơn! Anh là đồ nói dối!

- Phải! Vậy thì sao? Cô muốn tôi xin lỗi hay cái gì nữa.

Tiểu Yên tức giân đưa ánh nhìn lên khuôn mặt kia, Thục Xương nhận thấy hình ảnh mình nhoè đi trong con ngươi của cô, Tiểu Yên vừa giận vừa rơm rớm nước mắt.

- Anh sẽ bỏ cô ấy mà lấy tôi chứ!

Thục Xương nhìn cô, anh cảm giác phân vân rõ rệt, đúng lúc này Hồng Quân đi tới, cô trong bộ dạng tức giận chạy đến túm tay anh kéo về phía mình.

- Cô gái kia! Cô đang làm gì anh ấy hả?

Tiểu Yên không quan tâm Hồng Quân, cô vẫn nhìn Thục Xương, chờ đợi câu trả lời, anh không mở miệng làm cô khó chịu:

- Cho dù anh có là ai chỉ cần nói anh sẽ lấy em không thôi!

Thục Xương nhắm mắt lại, anh không thể có lỗi với Hồng Quân, nhưng anh thật sự đã rung động trước Tiểu Yên, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc váy cô mặc rồi chuyển qua bộ âu phục của Nhân Kiệt lúc đó hiện lên trong bộ não anh, một chút gì đó tức giận len lỏi, như thể ghen tị hoặc hơn thế, cuối cùng miệng anh cũng trả lời:

- Không!

Tiểu Yên gật đầu, cô vuốt nước mắt, và nói lời cuối:

- Tuần sau tôi sẽ về Mỹ! Tôi chúc hai người hạnh phúc!

Rồi bóng dáng cô quay đi, ra xe của Nhân Kiệt, Thục Xương nhìn thấy Nhân Kiệt ôm cô, dìu cô vào xe, chiếc xe đỏ sang chảnh phóng đi, anh thở dài.

Ngồi trong xe, nước mắt Tiểu Yên cứ chảy xuống đua nhau lăn xuống má, cằm, tim cô đau quặn lại, chưa bao giờ cô lại thất tình chỉ vì đã thích một người không nên thích, rung cảm lần đầu thật sự đau khổ, xót xa, thà rằng đừng quen biết anh, Tiểu Yên vừa khóc vừa trách ông trời, nếu có thể quay lại thời gian trước, cô sẽ chọn… cô cười như một con ngốc, khi yêu đều trở thành kẻ ngốc, Tiểu Yên giờ đã suy ngẫm được triết lí sến xủa đó.
Chương 40: Kế Hoạch Chạy Trốn Thất Tình Bị Hoãn

Ads Kể từ cái hôm bị Thục Xương khước từ, cô đã khóc lên khóc xuống, rồi đến tối hôm qua tâm trạng tốt lên là nhờ đọc mấy bài báo mạng nói về thất tình thì chữa trị, hay bỏ qua quên đi như thế nào. Cho nên buổi sáng hôm nay sau khi ăn xong cô vội vàng lên phòng thu dọn đồ đạc….. về Mỹ.

Tiểu Yên đã thu dọn hành li xong xuôi, tất nhiên chuyến đi bí mật này đã được cô khôn khéo che đậy, cáo già Nhân Kiệt sẽ không ngờ khi hắn đến cưỡng chế cô về nhà hắn sẽ vô cùng sốc mà nhìn cái phòng trống trơn này. Nghĩ đến đó là cô cảm thấy thoả mãn, cô gọi điện cho bạn.

- Tiểu Yên hả?( giọng của Anna, không chệch được)

Chả là cô gọi vào số chung của nhóm, số này có thể gọi là tổng đài giao dịch với các thánh nữ, chắc Anna đang ở địa bàn nên mới bắt máy đây.

- Ờ! Mình sẽ lại sang Mỹ để về với cái tổ chim ý quên ngôi nhà chung của chúng ta đấy hi hi!

- Thôi đừng về!

- Sặc! Cậu nỡ dội gáo nước lạnh vậy sao?

- Về bọn mình lại… quẩy lên vì cậu mất ha ha! Từ hồi cậu về Việt Nam cái nhà hội họp của các thánh nữ mốc hết rồi! Thật sự buồn quá!

- Cậu đợi đấy! Mình mà đến Mỹ sẽ lùng sục các cậu đem đi quẩy bar nhiệt tình hen.

Tự dưng có tiếng rì rì của điện thoại, mà điện thoại của cô đang cầm đây mà, còn cái nào nữa sao? Tí thì cô quên mất dưới gối còn có điện thoại của ba. Màn hình lại hiện lên cái số ” khẩn cấp”, cô bảo Anna đợi chút, rôi nghe máy kia:

- Mau cứu tôi!

- Rốt cuộc ông là ai?

- Tôi..tôi( tiếng thở đứt đoạn)..là luật sư Hàn, người viết di chúc cho chủ tịch Vương Hoàng.

Tiểu Yên đang nghe cái lời kì lạ gi đập vào tai thế này, cô sửng sốt, mắt mở căng ra, biểu hiện của sự ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc:

- Ba tôi cũng có luật sư tên Minh rồi! Hôm nay tôi hẹn là phải kí di chúc.

- Không đừng tuyệt đối không kí…họ là giả…á á….tút tút.

Tiểu Yên buông rơi mất cái diện thoại xuống đất tiếng hét chói tai làm cô hoảng sợ, rồi giọng của Anna phát ra từ điện thoại kia.

- Có chuyện gì vậy!

- Mình xin lỗi có lẽ mình không đi được rồi!

Thục Xương mấy đêm trằn trọc không ngủ được, chỉ vì nghĩ đến lời nói ngu ngốc khi đó, cái hình ảnh cô mặc váy đôi với bộ vest của tên kia khiến anh thấy ghen tị mà trả lời không suy nghĩ, chỉ vì anh đã nhìn thấy cái váy và bộ âu phục đó trong tờ tạp chí của Hồng Quân,…anh tự gõ vào đầu mình mấy cái. Rồi sực nhớ ra là hôm đó cô bảo rằng sẽ về Mỹ. Ngay sáng mai anh vội vàng lái xe mô tô phân khối đến trước biệt thự nhà Vương gia, cái địa chỉ nhà cô muốn tìm thì sẽ tìm được vì với anh nó chẳng nhằm nhò khó khăn gì.

Anh hít một hơi định bước đến nói với bảo vệ, họ dẫn anh vào phòng khách đợi, quản gia đi lên lầu. Đúng lúc này Nhân Kiệt cũng đến, anh vui mừng vì nghe cú điện thoại của cô là chấp nhận về nhà anh, những chuyện như tổ chức lễ cưới và đăng ký kết hôn làm sau đã được cô chấp nhân, thật sự bất ngờ với Nhân Kiệt, vì anh thấy lúc trước cô nóng giận mắng anh mà. Thấy Thục Xương mặt Nhân Kiệt tối sầm lại, anh đi đến và cũng ngồi vào ghế salon. Không ai nói chuyện với ai, nhưng trong lòng đều nghi hoặc nhau có mặt ở đây để làm gì.
Chương 41: Em Chọn Ai?

Ads Việc cô về Mỹ chỉ có Thục Xương biết, nhưng cô không trông chờ anh sẽ đến níu giữ cô, anh đã có vợ rồi chẳng phải sao. Được cái ý nghĩ đó bị vùi dập khi quản gian lên lầu rồi đi đến phòng cô gõ cửa.

” Cạch”.

- Thưa tiểu thư! Có người tên Hoàng Thục Xương muốn gặp cô!

Tiểu Yên vỗ vỗ tai mình, rồi bảo quản gia nói lại, cái chữ ” Hoàng Thục Xương” làm nhạy bén cái màng nhĩ còn hơn cả loa đài chơi nhạc Dj ở bar. Cô tất nhiên là kiêu kì đi xuống nhà, hai anh chàng đều đưa mắt nhìn bóng dáng của cô, ai nấy đều đứng lên chờ đợi, Tiểu Yên cứ thong thả đi. Cô đứng trước mặt họ rồi quay ra nói mỉa mai một người.

- Ái chà! Sau khi nghe quản gia nói tôi còn tưởng vị quý nhân danh giá nào hoá ra là anh! Thất lễ vì để anh chờ đợi!

Thục Xương lấy tay túm vai cô xoay lại nhìn mình, rồi ánh mắt anh có phần áy náy.

- Tôi muốn gặp cô để xin lỗi chuyện hôm trước!

- Tôi chẳng nhớ chuyện gì cả!

Rồi Tiểu Yên quay ra nhìn Nhân Kiệt thể hiện vẻ nhu mì:

- Em đã dọn xong đồ rồi! Mình đi thôi!.

Nhân Kiệt tự hào mà cười vui vẻ, rồi khuôn mặt lộ rõ sự đắc ý, anh quay ra nhìn Thục Xương.

- Vợ tôi cồn phải mang hành lí về nhà chúng tôi! Cho nên anh đừng quấy rầy nữa.

Thục Xương lại bắt đầu cơn nóng giận bốc hoả lên đến tận đỉnh đầu, sau đó hỏi lại cô lần nữa.

- Nếu tôi bảo bây giờ tôi sẽ cố gắng cắt đứt mối quan hệ hôn nhân với Hồng Quân em có chờ đợi tôi thêm chút nữa không?

Tiểu Yên còn phải làm một chuyện quan trọng mà lúc này Thục Xương lại đưa ra đề nghị này, phải chi là hôm đó chẳng phải tốt hơn không. Nhưng nghĩ đến việc mình bị từ chối, cô lại muốn cho anh nếm thử vị đắng, cho anh phải đau khổ vật vã mới được, cô dù có tuỳ tiện hôn người khác, không có nghĩa cô tuỳ tiện để người khác muốn có mình lúc nào là cô sẽ nghe lời, Tiểu Yên nói một câu lạnh lùng:

- Không!

Mặt Thục Xương tái xanh, rồi anh lại bình tĩnh nhoẻn miệng cười, lôi ra từ trong túi một chiếc vòng cổ, rồi túm cô lại gần đeo vào, thì thầm.

- Mong em sẽ coi món quà này là kỉ vật chúng mình cho lời hứa của tôi! Tôi sẽ bên em cho dù em có đi tới đâu.

Nhân Kiệt xen ngang, hách dịch với tên tình địch dai như đỉa kia.

- Anh làm cái trò gì vậy! Vợ em tháo ngay nó ra đi.

Tiểu Yên bị lời thì thầm của Thục Xương mê hoặc, rồi cô giả vờ lảng tránh ánh mắt bối rối quay mặt đi, lên lầu kéo hành lí từ phòng đi xuống, tiến tới khoác tay Nhân Kiệt.

-

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT