|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
còn nằm ngủ kia. Cô khẽ đạp vào chân anh:
- Dậy nấu cơm cho con đi anh!
Chàng với tay qua ôm gọn con kén cuộn chăn bông vào lòng:
- Anh còn buồn ngủ!
- Dậy đi mà!
Cô khẽ nũng anh bằng một cách rất là nham hiểm,..rụi rụi vào ngực anh, ngón tay thanh mảnh nựng cằm,….
” Vợ ơi em đúng là”
Rồi anh xoay tư thế đè lên người cô, tay chống hai bên:
- Em chỉ có nấy cách để dụ anh thôi sao?
Ánh mắt đôi phần gian tà lại còn cười khoé miệng cong cong. Cô cũng không kém lấy tay xoa xoa ngực anh:
- Thế này được chưa?
- Chưa! Còn hôn nữa.
Rồi anh cúi xuống nhẹ nhàng hôn, môi chạm vào môi cô,, nhẹ nhàng tách hàm răng có phần kiên cố kia, tấn công sâu vào cái thứ ngọt ngào mà nóng nóng…
” Ưm Ưm”
” ” MẸ ƠI CON ĐÓI!!!!”
Giọng cu cậu 6 tuổi hét to bên ngoài cửa, làm anh giật mình , cô thừa dịp thở nhẹ:
- Đi nấu cơm đi ông xã!”
- Tí nữa anh quay lại!
Anh có vẻ hụt hẫng sinh ra bực, cô tủm tỉm cười xua xua anh đi.
Cuối cùng anh tiu nghỉu đi ra, mở cửa rồi vòng tay trước ngực, nhìn kẻ phá đám thấp hơn anh.
- La La con giỏi lắm! Ya đi nấu nào!
Rồi anh bế cậu lên đi ra phòng bếp, thằng bé ngu ngơ cười, còn mẹ nó thì lại ngủ tiếp…..
Chương 27: Em Yêu Chị Được Không? 1
Ads – Tôi quyết định rồi! Tôi sẽ lấy anh!
Tiểu Yên làm bộ mặt cương quyết, khiến Thục Xương nghe xong thì bị đơ người, anh bắt đầu giải thích trong sự rối trí:
- Tôi bảo cô đừng nghĩ cô là vận đen đủi, nhưng không phải là tôi đang cố giải thích rằng chúng ta giống nhau để lấy cô đâu. Hai cái này rất là khác đó.
- Tại sao? Anh có biết lúc đó tôi đứng ở ngã tư đông người đó làm gì không?
- Làm gì?
Cô bắt đầu chỉ tay lên trời:
- Tôi đã thề với chúa là tôi nắm phải tay ai thì sẽ lấy người đó! Và anh đã chạy đến nắm tay tôi!
Chúa trời nhìn xuống gật đầu: ” Phải đó chàng trai”.
Thục Xương lại rối trí tiếp, anh bắt đầu giải thích:
- Này nhé! Lúc đó bọn chúng lại truy lùng danh tính của tôi trong khu chợ, nên lúc đó không may bị bọn chúng phát hiện tôi mới phải chạy, thì thấy cô cứ đứng trơ giữa đường nên mới túm cô chạy theo, tôi không có biết cái lời..
Tiểu Yên nhảy vào mồm Thục Xương bực bội:
- Tôi đường đường là thiên kim tiểu thư, ngoài ra thân hình rất chuẩn, mặt mũi tôi không xinh sao ( Cô làm bộ mặt dễ thương), Vậy thì tại sao? Tại sao anh cứ phải chối không lấy tôi?
Cô khoanh tay trước ngực tỏ ra giận rỗi, anh gãi tai rồi thế quái nào lại lấy bừa một lí do:
- Tôi không thể kết hôn!
- Sao?
- Tôi…
Tiểu Yên nghi hoặc rồi bỗng chốc mặt đỏ lên, lắp bắp :
- Anh yếu..sinh..lý!( nhỏ giọng, mặt nhìn quanh)
- Không!
Thục Xương chối bay chối biến, đúng là vớ vẩn, anh không biết phải nói gì….
Tiểu Yên lấy hơi hít vào bụng, cô đã chuẩn bị tinh thần, làm cho anh nhất định phải thấy rằng hạnh phúc không nằm ở những đứa con, cô quay mặt Thục Xương nhìn vào hướng mắt mình, anh còn chưa hiểu chuyện gì…thì bị cô phủ môi lên môi mình rồi….nụ hôn của anh…ôi!!!!!!
- Đại cao…tổng ca..e..au.á á.
Tên đàn em bị Ba cáo véo tai, ba cáo trốn từ nãy giờ sau bụi cây rình bọn họ, anh ta nhìn thấy cô hôn tên ngồi cạnh thì quơ tay túm cái tai tên đàn em cứ thế véo..trút nỗi giận.
- Đại ca..thà anh đánh em còn hơn..á.á..
Chưa dứt lời Ba cáo trút giận như ý nguyện của hắn tát vào mặt, rồi hắn quay ra nhìn tên đàn em:
- Anh mày có đẹp trai không?
Chương 28: Em Yêu Chị Được Không? 2
Ads Tiểu Yên có chút bối rối, ngượng ngùng,….đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn ai đó…mà không phải là ” say”..hoặc tệ hơn là không biết mình làm gì sau khi uống rượu độ mạnh…cái đó chỉ có ba cô bạn biết thôi, họ nói cô là ” hung thần nữ”…ặc.
Thục Xương bị hôn xong cũng im lìm, cũng không phải là nụ hôn đầu..nhưng bị cưỡng hôn thế này là lần đầu tiên, 25 tuổi thanh xuân trôi qua yên bình thì sắp bị cô tạo sóng gió rồi!
- A! Tôi xin lỗi tôi không định làm thế!
- Không sao tôi hiểu?
Thục Xương thì hiểu gì nhìn khuôn mặt ngu ngơ thì cũng rõ rồi… rõ ràng có cái gì rung động nhưng chưa đủ sâu sắc.
- Tôi không thể lấy cô cho dù..
- Đủ rồi ha ha về phòng thôi!
Cô bịt miệng anh lại rồi dìu anh về phòng bệnh…..
Tiểu Yên rất bực cô lần này có gọi là tỏ tình mà bị thất bại không? Đúng lúc này Ba cáo đi tới túm lấy tay cô kéo đi, bọn họ đi ra lan can . Ba cáo tỏ vẻ mặt hình sự:
- Sư tỷ chúng ta đã quen biết nhau vào lúc nào chị còn nhớ không?
- Trong bar, tôi nôn vào miệng cậu, cậu tìm tôi gây sự!
- Chị còn nhớ nụ hôn đó thì tốt quá! Chị biết đó là nụ hôn đầu của em không?
Ba cáo dù sao cũng mới 20 tuổi, từ hồi bỏ Mỹ về Việt Nam tiếp quản sự nghiệp của bố hắn cũng làm đôi lần chán nản…nhưng sợ về Mỹ lại gặp sư tỷ. 3 tháng trôi qua cũng đủ làm hắn tự tin đôi chút, hắn hôm nay tự dưng muốn cô chịu trách nhiệm về một chuyện.
- Thì sao? Mày lại đòi bồi thường danh dự hả?
- Không? em em..
- Sao sao? ( Cô hất mặt gần mặt hắn khiến hắn nhìn cái môi mà nuốt nước miếng, hơi sợ, vị kinh tởm hôm nào dội về tâm trí hắn)
- Em…em…em …EM YÊU CHỊ CÓ ĐƯỢC KHÔNG?
” Ồ” bọn đàn em núp sau bức tường, tên phó ca cao gầy suýt ngất.
Cô cảm thấy có chút gì đó vừa buồn cười, nhưng chẳng thấy vui, cô vỗ vai Ba cáo:
- Đùa chị như thế đủ rồi! Về nhà đi ngủ đi!
- Em không đùa chị phải chịu trách nhiệm nụ hôn đầu của em! Sư tỷ.
Có bóng ai đó thấp thoáng sau cánh cửa phòng bệnh của Thục Xương, cô hình như biết là ai, rồi kiêu ngạo nói to:
- ĐƯỢC NẾU NHƯ EM KHÔNG SỢ MIỆNG CHỊ NỮA, KHÔNG SỢ BỊ ĂN GUỐC THÌ HÃY NGHĨ ĐẾN VIỆC YÊU CHỊ NHÉ!
- Miệng, guốc? ok em sẽ cố khai trừ nó khỏi đầu!
Ba cáo cười vui vè khiến bọn đàn em lố tròn hai con mắt…
Chương 29: Ai Đó Cố Tình Phá
Ads Hôm nay cô mang tô cháo XƯƠNG ngon lành cho Thục Xương ăn, anh khi mở nắp tô ra thì mới hiểu ngụ ý của món ” XƯƠNG” này…ra là cô chơi chữ. Cũng chẳng sao có món ngon thơm mùi dễ chịu như vậy, lại được cô chăm sóc, không nói ra nhưng anh cảm thấy hài lòng.
- A!
Cổ đút thìa cháo cho anh như trẻ lên ba, ” A” một tiếng mở miệng thật to để nuốt cháo, anh xoè tay:
- Để tôi tự ăn!
Tiểu Yên ra vẻ cô giáo trị học sinh không nghe lời, cô đánh nhẹ vào lòng bàn tay anh:
- Bé hư! Im cô đút cho!
Thục Xương cười nhẹ, mái tóc nhẹ nhàng có gì đó bay bay trong làn gió thoảng qua trong phòng, anh hình như cũng đang bối rối, cô cứ như vậy tính sao đây.
- A!
- Thôi để tôi!
Anh với tay lấy tô cháo, rồi nghậm nuốt miếng cô đút, tự động lấy thìa từ tay cô. Đúng lúc này Ba cáo đi vào, chả là hắn muốn rủ sư tỷ đi chơi.
- Sư tỷ!
Cô định quay mặt lại thì bị anh lấy tay quay mặt cô về phía mình, tiện thể cái miệng đang hé mở kia anh đưa luôn thìa cháo vào mồm, Anh làm cô bị sặc ho sặc xụa” Anh làm gì đấy”
.Anh thanh minh với vẻ mặt tỉnh bơ:
- Tôi đút cháo cho cô!
Ba cáo vội vàng tiến đến, hắn vốn dĩ khó chịu với anh rồi, hắn quay ra hỏi :
- Sư tỷ có sao không?
- Chỉ là bị nghẹn thôi!
Cô vừa nói một câu làm Ba cáo nuốt ực nước miệng rồi hắn tự dưng bỏ đi luôn, Tiểu Yên chẳng hiểu gì trong khi Thục Xương cười trong lòng, còn làm bộ nghiêm túc đưa khăn giấy lau miệng cô:
- Mồm bẩn hết rồi nè!
Nhìn cái mớ dính trên khăn giấy cô mới hiểu, ra là nỗi sợ ám ảnh Ba cáo quay về, hắn nhìn miệng cô lem cháo nên sợ bỏ chạy, cô lắc đầu ngao ngán:
- Anh trẻ con! ( Mặt Thục Xương hết vui vẻ).
Rồi cô khoanh chân quay lưng không thèm nói chuyện nữa, sau đó lại cười nhẹ……
Chương 30: Cảm Thấy Bị Thừa Hay Là Ghen
Ads Trong thư phòng, mọi thứ xung quanh gọn gàng, ngăn nắp, thậm chí mọi thứ sắp xếp rất đều, rất là thẳng hàng…điển hình tập tài liệu trên bàn, xếp chúng không đoạn nào thừa ra…còn đáng sợ hơn thì.
Một ánh mắt chăm chú cầm kính lúp soi vào cái bình cổ nhà Thanh, nam nhân ấy lấy khăn lau từng chút một, anh không yên tâm để cho người hầu lau mấy thứ dễ vỡ này.
Vẻ chăm chú lau bụi cũng toát lên nét thu hút kì lạ, cảm giác anh đang làm một việc vĩ đại nên tập trung lắm.
Một nam nhân khác trong bộ âu phục cắt may tỉ mỉ tinh tế, anh vừa cười vừa tự nhiên ngồi vào ghế, rồi xuýt xoa xung quanh:
- Nhân Kiệt cậu khiến mình cảm thấy tội lỗi nều không may đôi giầy dính hạt bụi lại đi vào đây.
Nhân Kiệt tâm đắc sau khi lau sạch sẽ, anh để bình cổ lên giá sưu tập:
- Khương Thành quan tâm nếp sống của tôi đây! Vinh hạnh quá!
- Ồ đừng khách sáo! Thứ cậu muốn nè!
Anh bạn đó ném lện bàn một tập giấy đựng giầy, Nhân Kiệt đi tới cầm nó lên xem, một mớ ảnh nhiều đến mức mà..
- Mỗi phút là một bức ảnh đấy! Người của mình chụp được cô ấy trong vòng 2 ngày qua.
Các bức ảnh sẽ có phần không cần thiết trong mắt Nhân Kiệt ngoài mấy bức ảnh sau:
- Đừng hỏi mình hắn là ai? Hắn và cô ta đang trong viện, có vẻ cô ấy chăm sóc, gần gũi lắm.
Nhân Kiệt vẫn rất bình lặng bề ngoài, rồi anh giơ bức ảnh lên:
- Ngoại tình rồi!
- Cậu có ghen không? ( anh bạn Khương Thành châm chọc)
- Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




