|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
không ngừng nghỉ, cho đến tận khi có điện thoại reo mới chịu buông tha cho Lệ Dương và Hoàng Quân. Khi chị ta đi dứt, việc đầu tiên Lệ Dương làm là hất cánh tay đang khủng bố trên vai cô của Hoàng Quân xuống, sau đó nhìn anh ta với ánh mắt hình viên đạn.
“Này, ánh mắt đấy của cô là ý gì vậy? Tôi vô can đấy nhé! Nãy giờ toàn là cô với chị ấy nói chuyện cùng nhau mà, tôi có xen vào câu nào đâu.” Lệ Dương còn chưa kịp hỏi tội, Hoàng Quân đã nhanh chóng chối bay chối biến.
Lệ Dương một mình đi lên phía trước, Hoàng Quân chạy đuổi theo cô, hai tay đặt lên vai cô từ phía sau lưng dỗ dành:
“Thôi nào, cô giận thật đấy à? Tôi chỉ đùa chút cho vui thôi mà.” Anh vừa nói vừa vỗ vỗ vai Lệ Dương.
Lệ Dương vẫn im lặng, không có ý dừng lại. Hoàng Quân buộc phải xoay vai cô để gương mặt cô đối diện với anh.
“Tôi xin lỗi rồi mà, đừng có giận nữa nhé! Nhé!” Gương mặt anh ta rất chân thành, giống hệt một đứa trẻ cố tình làm ra vẻ tội nghiệp khi bị ba mẹ trách lỗi, khiến Lệ Dương cũng phải phì cười.
Thấy Lệ Dương cười, Hoàng Quân cũng không ý thức được mà cười theo.
“Hết giận đi, tôi dẫn cô đi ăn kem nhé!”
Chưa đợi Hoàng Quân nói dứt câu, Lệ Dương đã co chân dẫm vào mũi giày của anh, lực vừa đủ để anh ta cảm thấy ngón chân cái như bị đứt rời.
“Còn ăn nữa, anh muốn tôi thủng dạ dày mà chết à?”
Hoàng Quân vừa ôm chân nhảy lò cò như chuột túi, vừa “à”, “à” tỏ vẻ hối hận thật rồi, từ nay có cho vàng cũng không dám đắc tội với phụ nữ nữa. Lệ Dương quay ngoắt người bỏ đi không thèm để ý. Khi Hoàng Quân đứng thẳng được người dậy thì đã bị cô bỏ cách một quãng khá xa, anh vội chạy theo, trong tầm mắt dường như chỉ có bóng dáng của người con gái phía trước.
Khi ở trên xe, Hoàng Quân mới không nhịn được mà hỏi Lệ Dương:
“Phải rồi. Sao khi nãy cô lại nói với chị kia cô mang bầu con gái? Cô thích con gái à?”
“Khi nãy lúc chị ấy nói thai của chị ấy là bé gái giọng có vẻ buồn. Có lẽ chị ấy mong có con trai, nếu tôi nói con tôi là trai chắc sẽ khiến chị ấy buồn hơn.”
“Cô có tố chất làm bác sỹ tâm lý đấy. Vậy còn cô, cô thích bé trai hay bé gái?”
“Trai gái đều được. Chỉ cần là con tôi, tôi nhất định sẽ yêu thương chúng, chăm sóc và nuôi dưỡng chúng, cũng sẽ không vì bất kỳ một lý do gì mà bỏ rơi chúng.”
Khi nói những lời này, giọng Lệ Dương không giấu được vẻ bi thương. Thực ra bản thân cô cũng là một đứa trẻ mồ côi, cô thực sự không biết ba cô vì không muốn tìm cô hay cũng đã gắng sức đi tìm nhưng không thấy, cô cũng không hiểu vì sao mẹ cô lại rời bỏ ba cô mà đi. Đã rất nhiều lần trong giấc mơ, Lệ Dương nhìn thấy ba cô mỉm cười với cô, cô cố gắng tiến sát lại gần để nhìn rõ hơn dung mạo của ba mình. Nhưng cô càng tiến lại, ông ấy lại càng lùi ra xa, mãi mãi chẳng bao giờ để cô chạm tới được.
Một giọt nước mắt khẽ rớt xuống, Lệ Dương quay đầu về phía cửa xe, không để Hoàng Quân thấy được giây phút yếu lòng của cô. Anh từ nhỏ đã được sống trong tình yêu thương của cha mẹ và bà ngoại, gia đình anh thực sự khiến nhiều người mơ ước, cũng khiến không ít kẻ chạnh lòng. Có lẽ vì anh từ lâu đã quen với việc có đủ đầy tình cảm, thế nên mới không thể chịu nổi cú sốc khi Ngọc Linh đột ngột ra đi.
“Còn anh, anh thích con trai hay con gái?”
Lệ Dương khẽ lên tiếng, vẫn không nhìn Hoàng Quân. Cô chỉ muốn phá vỡ khoảng không gian yên tĩnh lúc này.
“Tôi thích cả hai. Càng nhiều càng tốt.”
Tâm trạng Lệ Dương đang nặng trĩu thế mà nghe Hoàng Quân nói vậy cũng phải phì cười. Sinh con mà anh ta cứ làm như lợn đẻ vậy, coi trọng số lượng.
Hoàng Quân cũng cười theo. Trong giây phút này, anh biết thứ mình muốn thấy nhất chính là nụ cười của người con gái xa lạ mà lại rất đỗi thân thuộc kia. Lệ Dương cũng bất chợt có một cảm giác khác thường, cô nhìn sang Hoàng Quân, tự nhiên nảy sinh ý nghĩ rất muốn cùng anh xây dựng một gia đình, cùng sinh những đứa con. Cảm giác này trước nay cô chưa từng có với bất kỳ ai, kể cả là đối với Trịnh Sỹ Phong.
Chương 13: Hai Người Đàn Ông
Ads Ngày hôm sau đến bệnh viện, Lệ Dương mang theo một cây bút máy làm quà sinh nhật cho Trịnh Sỹ Phong. Cô nghĩ đi nghĩ lại, hôm trước sinh nhật anh mời cô đi ăn cơm, cô vì không biết nên chưa chuẩn bị quà, giờ biết rồi nếu vẫn cứ làm ngơ thì hình như không được hay cho lắm. Dù tặng muộn hơn một ngày nhưng có thì vẫn hơn không mà.
Thực ra Lệ Dương đã phải đắn đo rất nhiều, cô không biết nên mua tặng Trịnh Sỹ Phong gì cả, mà có lẽ anh cũng chẳng thiếu thứ gì. Cô chưa bao giờ thấy Trịnh Sỹ Phong đeo cà vạt, áo quần thì sợ không đúng size của anh, cuối cùng lượn đi lượn lại cả buổi ở trung tâm mua sắm mà vẫn không chọn được, đành phải gọi điện cầu cứu Hồng Liên.
Hồng Liên hỏi Đông hỏi Tây một hồi, sau đó liệt kê ra một đống danh sách nào thắt lưng, dao cạo râu, dầu gội,… Cứ nghĩ ra một thứ cô lại lắc đầu bảo thôi thôi, nói đến nóng cả máy điện thoại mà vẫn chưa quyết định bảo Lệ Dương mua gì. Mãi tới khi nghe Lệ Dương nói, Trịnh Sỹ Phong gần đây đang chuẩn bị cho cuộc họp Ban Giám đốc, nghe nói trưởng khoa Lưu sắp về hưu, Trịnh Sỹ Phong là người được đề cử thay ông đảm nhiệm chức Trưởng khoa Tim mạch của Passion, Hồng Liên suy nghĩ vài phút rồi bảo Trịnh Sỹ Phong sắp lên làm lãnh đạo chắc phải ký tá nhiều công văn giấy tờ, tặng anh ta cây bút là hợp lý nhất. Lệ Dương thấy lời Hồng Liên nói cũng có lý, cô mua một chiếc bút máy hiệu Parker làm quà sinh nhật cho Trịnh Sỹ Phong.
Lúc Lệ Dương chìa cây bút ra, Trịnh Sỹ Phong không khỏi ngạc nhiên, anh nheo mắt hỏi cô:
“Sao tự nhiên lại tặng quà cho anh?”
“Đây là quà sinh nhật muộn.” Giọng Lệ Dương vô cùng niềm nở. “Hôm qua không biết sinh nhật anh nên chưa kịp chuẩn bị quà, hôm nay tặng bù cho anh vậy.”
Trịnh Sỹ Phong đón lấy chiếc hộp từ tay Lệ Dương, mở lấy cây bút ra ngắm nghía với một vẻ hết sức chăm chú.
“Đẹp lắm! Cảm ơn em nhiều nhé!”
Lệ Dương cười rất tươi:
“Anh thích là tốt rồi. Cảm ơn gì ạ? Hôm qua anh cũng đã mời em ăn cơm đấy thôi.”
Trịnh Sỹ Phong cũng mỉm cười đáp lại, từ trong đáy mắt thoáng một nét tư lự. Đương lúc Lệ Dương định chào tạm biệt anh để về phòng làm việc, Trịnh Sỹ Phong đột nhiên bảo với cô:
“Lệ Dương này… Đối với anh em không cần phải sòng phẳng như vậy. Thật ra… hôm qua vốn không phải sinh nhật anh.”
Lệ Dương thực sự cảm thấy ngạc nhiên. Cô không hiểu lý do vì sao Trịnh Sỹ Phong phải nói dối.
“Anh nói thế là sao ạ?”
“Hôm qua anh thấy em đi qua cửa phòng bệnh, vừa kịp chạy ra định chào một tiếng thì em đã đi khuất mất rồi. Bước chân của em có vẻ rất gấp gáp, anh cảm thấy tò mò nên mới đuổi theo thì thấy em vào phòng lưu trữ bệnh án của Passion.
Trịnh Sỹ Phong ngừng lại một chút, có vẻ nội tâm anh đang đấu tranh rất gay gắt.
“Thực ra lúc đó không hiểu bản thân anh nghĩ gì mà cứ đi theo em như thế. Đến lúc gặp em lại không nghĩ ra được lý do nào để nói, nên anh mới bảo hôm đó là sinh nhật mình.”
Trịnh Sỹ Phong càng nói, Lệ Dương càng không hiểu rốt cuộc anh đang nói gì.
“Lệ Dương… Anh trước nay vẫn thấy em là người nói chuyện hợp với anh nhất, cũng rất hiểu tính cách và suy nghĩ của anh. Chỉ cần nhìn vào biểu hiện trên gương mặt, em hầu như đều đoán được anh đang muốn gì. Từ trước đến giờ chưa từng có ai hiểu anh như vậy.”
Sự thẳng thắn của Trịnh Sỹ Phong làm Lệ Dương đột nhiên cảm thấy bối rối. Cô trước đây trong mơ cũng vẫn thường mơ thấy Trịnh Sỹ Phong đứng trước mặt mình nói những lời như vậy. Bây giờ mọi chuyện trong mơ đều thành thật, cô đáng lẽ nên cảm thấy rất vui. Nhưng không hiểu sao tự đáy lòng cô lại thấy vô cùng khó xử, có lẽ do chờ đợi đã lâu nên không còn thấy hào hứng như thuở ban đầu, hoặc cũng có thể do ngày nào cũng nghe đi nghe lại trong giấc mơ nên cô đã sớm cảm thấy quen tai mà bớt đi vài phần rung động.
“Anh biết nói ra những lời này, có thể em sẽ nghĩ anh là một kẻ nhanh thay lòng đổi dạ, vì mới chia tay bạn gái cũ chưa lâu mà đã có tình cảm với một cô gái khác. Nhưng mà Lệ Dương, anh không muốn mỗi ngày đứng trước mặt em đều chỉ có thể cười chào em như một người đồng nghiệp. Anh nhiều khi rất ghen tị với Jack, cậu ấy có thể thoải mái vô tư đùa cợt cùng em, giữa hai người dường như không có chút khoảng cách nào. Còn em mỗi khi nói chuyện với anh đều tỏ ra khép nép dặt dè, cứ như thể em cho rằng em và anh ở hai thế giới khác nhau vậy.”
Lệ Dương trước đây đúng là đã nghĩ như vậy, cô bây giờ cũng vẫn nghĩ như vậy. Đối với cô, Trịnh Sỹ Phong là một người chỉ có thể nhìn mà không thể với tới. Cho dù bây giờ, cô mỗi ngày đều có thể tiếp xúc với anh, thậm chí có thể ngồi ăn cơm cùng anh, nhưng trong lòng cô anh mãi mãi là một Trịnh Sỹ Phong kiêu ngạo, lạnh lùng như thời đại học, để cho cô và các bạn sinh viên nữ khác đứng ngắm từ xa rồi mơ mộng viển vông. Còn nói chuyện tình yêu với anh là điều cô chưa bao giờ nghĩ đến…
“Em… Em…” Lệ Dương tỏ ra ấp úng. Đối diện với ánh mắt thâm tình của Trịnh Sỹ Phong, cô chỉ có thể cúi đầu.
Trịnh Sỹ Phong bước lại gần hơn một bước. Ở khoảng cách này, Lệ Dương có thể cảm nhận hơi thở và nhịp tim dồn dập của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




