watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8774 Lượt

chỗ anh mới hỏi:

“Cô đang nghĩ cái gì vậy?”

“Nghĩ xem tôi còn gì không biết về anh không?” Lệ Dương thuận miệng trả lời, cũng không để ý đến phản ứng của Hoàng Quân.

Cô còn muốn theo đuổi người ta cái gì chứ? Một tí về anh ta cũng không biết.

“Ha ha… Nếu muốn biết, cô cứ trực tiếp hỏi tôi.” Hoàng Quân cho hai tay vào túi quần cười rạng rỡ.

“Anh sẽ nói thật sao?” Lệ Dương hỏi lại, không tin lắm vào độ thành thật của Hoàng Quân.

“Tôi trước nay chưa từng nói dối cô bất cứ điều gì. Những điều không biết, là do cô không hỏi.”

Lệ Dương ngẫm nghĩ một lúc. Nói cũng đúng. Cô trước nay không có tính tò mò về xuất thân của người khác, cũng không mấy khi chủ động hỏi. Vốn nghĩ rằng nếu quen nhau lâu cũng sẽ dần dần biết mà thôi. Bây giờ thì cô lĩnh hội được sâu sắc chân lý: “Muốn biết phải hỏi…” Hơn nữa, muốn biết chính xác càng phải hỏi nhiều hơn.

“Tên anh đúng là Hoàng Quân à?”

Câu này có vẻ hơi thừa thì phải, Lệ Dương thầm nghĩ.

“Đúng vậy. Tôi họ Nghiêm, tên Hoàng Quân.”

Lệ Dương choáng váng. Đến bây giờ cô mới biết anh không phải họ Hoàng.

“Hả? Vậy mà lâu nay tôi cứ tưởng anh họ Hoàng, tên Quân.”

Hoàng Quân rõ ràng còn bị đả kích hơn cô.

“Cái gì? Cô đừng nói chưa từng xem qua bệnh án của tôi đấy nhé!”

“Có xem qua rồi nhưng không để ý lắm, còn trong sổ khám bệnh của anh thì chỉ ghi độc một chữ: Quân.”

“Bệnh viện của cô quả thật rất biết cách tiết kiệm giấy mực đấy. Cho hỏi là bác sỹ nào vậy?”

Lệ Dương ngượng ngùng quay mặt đi, lí nhí trong miệng.

“Tôi.”

Hoàng Quân không còn lời nào để nói, khẽ phồng má thở ra một hơi, ngán ngẩm lắc đầu.

“Anh năm nay bao nhiêu tuổi?” Lệ Dương ngày càng nghi ngờ những hiểu biết của cô về Hoàng Quân.

“Tôi sinh năm 86.”

Vậy là hơn Lệ Dương ba tuổi, cái này thì cô biết đúng.

“Ngoài chức vụ Giám đốc sáng tạo của Star ra, anh còn làm quản lý ở công ty nào nữa không?”

Hoàng Quân suýt phì cười, anh khổ sở nhìn cô.

“Hiện tại là không. Cô làm ơn hỏi những câu có chiều sâu một chút đi.”

Câu hỏi của Lệ Dương như vậy mà còn chưa đủ sâu sắc sao? Thôi được, vậy thì đổi chủ đề, không hỏi về anh ta nữa, hỏi về công ty của anh vậy.

“Những cô gái xinh đẹp như thiết kế Giang… công ty anh có nhiều không?” Lệ Dương có chút ngập ngừng, hai gò má khẽ ửng hồng.

Lần này thì Hoàng Quân cười ra thành tiếng.

“Cô thấy Hương Giang đẹp đến thế à?”

Lệ Dương nuốt nước bọt, như thế mà còn không đẹp ư?

Nhìn Hoàng Quân, cô không nghĩ tiêu chuẩn về cái đẹp của anh ta cao đến thế. Như vậy khỏi phải nói Ngọc Linh của anh xinh đẹp đến cỡ nào.

“Tôi thì thấy chỉ ưa nhìn thôi.” Hoàng Quân bổ sung thêm một câu, khẳng định gu thẩm mỹ của anh cao ngút trời.

“Vậy anh thấy tôi thế nào?” Lệ Dương buột miệng hỏi, lời vừa ra khỏi đã thấy hối hận. Hương Giang xinh đẹp như thế cũng không đổi lại một lời khen của anh ta, cô có thể sao?

Hoàng Quân ghé mặt gần sát mặt cô soi soi xét xét một lúc.

“Thôi đi. Nếu là những lời không tốt đẹp thì anh đừng có nói.” Lệ Dương không chịu được cái nhìn như muốn bóc thủng da mặt của cô ra nữa, chủ động lùi về phía sau hai bước.

“Cô mà cũng ưa nịnh ư?” Hoàng Quân đứng thẳng lên nhìn cô cười cười.

“Phụ nữ đều thích khen, anh không biết à?”

Không khí xung quanh đột nhiên im lặng một vài giây…

“Cô… rất đẹp.”

Lệ Dương ngơ ngác nhìn xung quanh, không tin lời này vừa phát ra từ miệng Hoàng Quân.

Chắc chắn là đang nịnh nọt, nhưng sao Lệ Dương nghe lại thấy hàm lượng chân thật của câu nói này cao đến vậy, khiến trong lòng cô có chút lâng lâng. Cái này thiên hạ vẫn thường gọi là: biết là nói dối nhưng mà vẫn hạnh phúc.

“Anh không cần phải an ủi.”

“Tôi nói thật đấy!”

Nếu tin lời đàn ông thì sớm muộn cũng ra đường mà ngủ. Câu nói của Hồng Liên lúc này bỗng nhiên lại vang lên rõ mồn một như để cảnh tỉnh Lệ Dương.

“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi trước đấy của tôi, công ty anh có nhiều người như Hương Giang không?” Lệ Dương tìm cách quay lại chủ đề cũ, dù sao trước khi xông trận cũng phải biết mình có bao nhiêu đối thủ.

“Không nhiều… khoảng vài chục người.”

Lệ Dương thổ huyết, như vậy còn không nhiều ư? Cô sao không thể là một trong số vài chục người đó vậy?

“Người mẫu ở công ty nhìn qua đều như vậy.” Hoàng Quân nhàn nhạt giọng, lại nói thêm một câu: “Đẹp, nhưng không tự nhiên.”

Hoá ra là thế. Vài chục người đó đều là những người mẫu quảng cáo cho sản phẩm của công ty, đương nhiên phải khác biệt với nhân viên bình thường. Hoàng Quân tiếp xúc với nhiều mỹ nữ như vậy, trong con mắt đánh giá sớm đã hình thành hệ miễn dịch, thảo nào anh ta nói Hương Giang chỉ ưa nhìn.

“Vậy… anh thích kiểu người như thế nào?” Lệ Dương len lén đưa mắt sang thăm dò một chút.

Hoàng Quân không trả lời, lật cổ tay nhìn qua mặt đồng hồ.

“Hôm nay hỏi tới đây thôi. Tới giờ tôi phải về công ty rồi.”

Hoàng Quân đang định rảo bước lên phía trước, Lệ Dương không cam lòng giật nhẹ tay áo khiến bước chân anh khựng lại.

“Chờ một chút.”

Hoàng Quân nheo mắt nhìn Lệ Dương chờ đợi.

“Câu hỏi đó… tôi có thể theo đuổi anh được không?”

Phải khó khăn lắm Lệ Dương mới nặn ra được một câu, mặc dù câu này trước đó không lâu cô đã rất mặt dày mà thốt ra một cách tự nhiên.

Nhìn vào đôi mắt cụp xuống như con cún con sợ bị đánh đòn của Lệ Dương, Hoàng Quân thuận tay búng nhẹ vào trán cô một cái, khoé môi nở ra một nụ cười.

“Muốn theo đuổi ai là tự do của cô… Không cần phải hỏi tôi.”

Khi Hoàng Quân đã đi lên phía trước một đoạn, Lệ Dương vẫn còn đang rất tập trung phân tích lời anh vừa nói. Câu nói này… nghe ra hình như là đồng ý.

Mãi cho đến khi có tiếng Hoàng Quân gọi ở phía trước: “Còn đứng đó làm gì, tôi đưa cô về bệnh viện”, Lệ Dương mới sực tỉnh ra, lon ton chạy về phía anh.

Chương 15: Con Đường Dẫn Tới Trái Tim Đàn Ông

Ads Khi vừa bước lên cầu thang nhà B, Lệ Dương gặp Trịnh Sỹ Phong cũng đang đi xuống. Trên cổ anh còn đeo ống nghe kiểm tra nhịp tim, khuôn mặt, dáng dấp vẫn đẹp trai như thế, chỉ có điều bây giờ, Lệ Dương nhìn thấy đã không còn rung động nữa.

Trịnh Sỹ Phong cũng nhìn thấy Lệ Dương, khẽ gật đầu cười rồi bước nhanh xuống chỗ cô.

“Trưa nay không thấy em ở nhà ăn bệnh viện. Em đi đâu vậy?”

Lệ Dương đưa tay xoa xoa gáy, ngượng ngùng cười.

“À… Em ra ngoài ăn cơm cùng bạn.”

“Thế à?” Trịnh Sỹ Phong không mặn không nhạt đáp lại Lệ Dương. “Anh định mời em ăn cơm. Tối nay em rảnh không?”

Đề nghị này đối với Lệ Dương mà nói quả thật hết sức bất ngờ, cô trong giây lát không biết nên trả lời anh thế nào.

Nếu chỉ là một đề nghị đi ăn đơn thuần giữa đồng nghiệp với nhau, Lệ Dương tất nhiên sẽ gật đầu đồng ý ngay. Chỉ có điều vừa mới hôm qua, Trịnh Sỹ Phong muốn phát triển mối quan hệ đồng nghiệp giữa anh và cô, đề nghị này lại chẳng khác gì một lời mời hẹn hò.

Lệ Dương rất muốn từ chối, lại không nghĩ ra lý do gì để từ chối. Cô không yêu Trịnh Sỹ Phong, nhưng cũng không muốn làm sứt mẻ tình đồng môn giữa hai người, càng không muốn anh chịu thêm những tổn thương về tình cảm.

“Lệ Dương?” Thấy Lệ Dương ậm ừ hơi lâu, Trịnh Sỹ Phong cố ý nhắc cô.

“Em xin lỗi… Tối nay, em hẹn ăn cơm với Jack.”

Jack luôn là con bài cứu mạng Lệ Dương nghĩ tới mỗi khi muốn thoái thác bất kỳ cuộc hẹn nào. Vì cô biết cho dù có hẹn trước hay không, chỉ cần cô đề nghị, cậu em tốt ấy sẽ không ngần ngại giúp cô giải quyết vấn đề.

Trên mặt Trịnh Sỹ Phong biểu lộ rõ sự thất vọng.

“Vậy sao?”

Lệ Dương cảm thấy có chút áy náy, đang định tìm cớ chuồn lên thì Trịnh Sỹ Phong đột nhiên hỏi:

“Những lời anh nói hôm qua, em đã suy nghĩ chưa?”

Đây đúng là câu hỏi cô không muốn nghe nhất, không phải vì không biết câu trả lời mà là không biết phải trả lời thế nào cho thoả đáng.

Từ chối thì rất dễ, nhưng cách từ chối thế nào mới là quan trọng.

Lệ Dương đang định giả ngu một chút hỏi: “Lời nào thế ạ?” Sau đó Trịnh Sỹ Phong sẽ nhắc lại mấy lời đó, cô sẽ “à” lên một tiếng và nói: “Em quên mất, em sẽ suy nghĩ và trả lời anh sau.”

Cách này không được, gia hạn thêm được một ngày, không gia hạn được cả đời.

Lệ Dương định giả vờ đột nhiên nhớ ra đã đến giờ tiêm thuốc cho bệnh nhân, chạy vọt lên cầu thang để khỏi phải trả lời nữa.

Cách này không ăn thua, trốn được một lần, không trốn được cả đời.

Cách tốt nhất vẫn là nên thành thật.

Không thích anh, đó đâu phải là lỗi của cô. Lệ Dương nghĩ nghĩ một chút, cô cũng thích Hoàng Quân, nhưng vẫn mập mờ không thể đoán ra được tình cảm của anh đấy thôi.

“Anh Sỹ Phong!” Lệ Dương ngẩng mặt lên, nhìn vào hai con ngươi đen sâu của Trịnh Sỹ Phong, cố gắng đối diện với sự thẳng thắn của anh.

Trịnh Sỹ Phong nhìn cô chăm chăm, ánh mắt không hề chớp, gương mặt biểu lộ đôi nét căng thẳng.

“Em rất quý trọng anh, xem anh như anh trai…”

Trịnh Sỹ Phong nhướng lên hai hàng lông mày rậm, đây không phải câu trả lời mà anh muốn.

Nhưng

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT