|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
phúc, Trầm Tích Phàm phỏng đoán.
Cô không làm phiền, chính là đứng rất xa, nghe không rõ bọn họ nói chuyện, chỉ thấy đoạn Cổ Ninh Uyển bắt lấy cánh tay Nghiêm Hằng, bị anh mạnh mẽ bỏ ra, sau đó cô ta lảo đảo chạy đi, trên mặt tràn đầy nước mắt.
Trầm Tích Phàm hít sâu một hơi, gọi: “Đợi chút! Cổ tiểu thư!”
Cổ Ninh Uyển cùng Nghiêm Hằng đồng thời quay đầu, một người kinh ngạc còn một người tức giận, Trầm Tích Phàm chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói: “ Cổ tiểu thư, con gái cô ở phòng an ninh đại sảnh, mời cô đưa bé mang đi, còn có” cô dừng một chút: “ Trẻ nhỏ chỉ là vô tình trốn ra, mong cô không cần trách mắng cô bé!”
Cổ Ninh Uyển cười rộ lên, nhưng cực kì gượng gạo, cô ta nhìn tấm thẻ trên ngực của Trầm Tích Phàm, hơi hơi sửng sốt: “ Không nghĩ tới cô làm việc ở trong khách sạn này, may mắn gặp lại, hôm nay thật sự bề bộn nhiều việc, lần khác tôi hẹn cô một mình tâm sự.”
Trầm Tích Phàm kêu thầm, cô có mời tôi đi du lịchMaldives* tôi cũng không đi, tôi xem như sợ cô, nhưng lại hảo tâm nói thêm câu nữa: “ Về phần con gái của cô, mong cô không cần trách mắng cô bé!”
0
Cổ Ninh Uyển cười một chút, quay đầu bước đi: “ Đánh nó tay tôi cũng đau…”
Còn lại chính mình cùng Nghiêm Hằng mặt đối mặt cùng đứng, cách nhau không xa, nhưng không khí cực kì không tự nhiên,cô đành phải mở miệng: “Nghiêm tiên sinh, thành phố này mất điện trên diện rộng, vừa rồi ngài không chịu ảnh hưởng gì chứ?”
Nghiêm Hằng lắc đầu, ngữ khí có chút mềm mại: “Tích Phàm, chúng ta thế nào cũng phải xa lạ như vậy sao?”
Cô lập tức nghẹn lời, bỗng nhiên cảm thấy hối hận không có gì lại đến nơi này tìm việc làm, sau đó xoay người muốn bỏ chạy, giọng Nghiêm Hằng ở sau lưng vang lên, liền làm cho hô hấp của cô bị kìm hãm, rốt cục bước đi bất động nửa phần.
“Tiểu Phàm…”
“Trầm Tích Phàm, tên của em đọc lên rất giống cháo a, chỉ có điều đó chính là cháo, loại cháo rất thơm, liền giống như con người của
em, phải lĩnh hội từ từ, mới có thể thưởng thức mùi vị trong nó!”
“Trầm Tích Phàm , em xem em đã là bạn gái của anh rồi, gọi thẳng tên em cảm thấy không thân thiết lắm, vẫn gọi em Tiểu Phàm tốt hơn!”
“Tiểu Phàm, Tiểu Phàm, có thích cái tên này hay không? Cái gì? Giống gọi tên chó? Sao có thể, nếu anh cần một con chó, cũng phải là chó thiên hạ đệ nhất đáng yêu, lại vừa là một con chó đại lười .”
“Tiểu Phàm , chúng ta chia tay đi, em đã thay đổi, không còn là Tiểu Phàm trước kia nữa, tạm biệt, Trầm Tích Phàm!”-–đây chắc là hồi ức của Trầm Tích Phàm.
————
Nghiêm Hằng mỉm cười có chút chua sót: “ Tiểu Phàm, chỉ có em biết khẩu vị của anh, anh không thích ăn cay nhưng lại thích ăn lẩu, anh không ăn cá, chỉ uống canh cá, đồ ăn của anh mỗi ngày, đều là do em dặn bếp trưởng, ba năm, đối với anh, em cái gì cũng chưa quên, có phải hay không?”
Khóe mắt ẩm ướt không ngừng, Trầm Tích Phàm cũng không giám quay đầu,chỉ là một cái tên quen thuộc khiến cho cô xúc động như thế, sầu não, nếu tiếp tục nữa, cô không biết đối mặt như thế nào với vết thương rầu rĩ đã qua đi, cùng với tương lai xa vời.
Người ấy, vết thương của cả đời, không phải dùng lời nói đến vỗ về bình thường, cũng không phải dùng thời gian vô tận mà quên lãng, chính là phải dùng hạnh phúc đi chữa khỏi, chỉ có điều cô lại thật sự mơ tưởng, hạnh phúc rốt cục đã bị anh mang đi, như chưa từng có sự tồn tại.
Bỗng nhiên, bộ đàm vang lên, âm thanh trưởng nhóm: “Trầm giám đốc, 5 giờ có phải cô kiểm tra vệ sinh hay không?”
“Tôi lập tức đi ngay, được, liền ở tại trước tầng 1 chờ tôi”
Trầm Tích Phàm không dám quay đầu nói lời từ biệt, liền giống như cô chưa từng có nói qua với anh lời “tạm biệt”, cho dù bọn họ ở lần gặp mặt cuối cùng, cô cũng không nói ra hai chữ “tạm biệt”. Lần này chỉ nhẹ nhàng nói nhỏ: “Nghiêm tiên sinh, tôi có việc đi trước”.
——–
Cô luôn cho rằng, tạm biệt*, có hai ý nghĩa, một là có cơ hội gặp lại, hai là một đi không trở lại, hai ý nghĩa này cô cũng không thích, bởi vì bản thân vừa không muốn cùng anh chia tay, lại càng không muốn cùng anh không còn cơ hội gặp mặt.
0 dịch ra hán –việt là Tái Kiến. Tái: một lần nữa; Kiến: gặp mặt)
Lại luôn không như mong muốn.
Vượt qua hồ nhân tạo khu C, cô bỗng nhiên cảm thấy cả người vô lực, nhờ gió mùa đông, cố gắng làm cho bản thân thanh tỉnh một chút, cô báo cho chính mình, đang trong lúc làm việc không thể mang tâm tình cá nhân vào, càng không thể cùng với khách hàng vướng mắc không rõ quan hệ, cô luôn luôn là người suy nghĩ kĩ càng, nhạy cảm, nhưng cực kì biết tự kìm chế.
Hít sâu điều chỉnh trạng thái, sửa sang lại đồng phục, sau đó cho chính một cái mỉm cười, không ngừng đọc nhẩm, phòng, khóa cửa phòng hoạt động tốt, không có dấu tay, cửa hiệu tên phòng sạch sẽ trơn bóng, mặt tường cùng trần nhà, không có mạng nhện, chỗ bẩn…
Vừa nhẩm vừa xoay người chuẩn bị đi, liền thấy trước biệt thự số 2 một chiếc xe dừng lại,một mỹ nữ chân dài dáng người siêu đẹp, cô nhìn kỹ lại, hình như là người mẫu nào đó.
Trầm Tích Phàm thầm than, Lăng họa thủy a, anh quả nhiên là 1 yêu nghiệt, đáng tiếc trên thế giới có quá nhiều người muốn ăn anh chụp vào rồi. Sau đó cô nghĩ, nếu chính mình chụp được tình cảnh này, bán cho những tòa soạn lá cải sẽ có thể kiếm được một khoản lời tiền nhuận bút, sau đó bản thân bị sa thải, cuối cùng còn bị khởi tố, còn bị bắt giam, bố mẹ thay phiên đi thăm tù—thôi quên đi, cô vẫn yên lặng tiêu sái xem là được rồi.
Chính là lơ đãng liếc mắt một cái, Lăng Vũ Phàm đang dựa ở trên cửa hướng về phía cô cười, không mang kính mắt điện lực của hắn tăng gấp mười phần, Trầm Tích Phàm lập tức biểu hiện lôi ra bộ mặt mướp đắng*, trái tim nhỏ bé run rẩy không ngừng.
0
Cô bình tâm định khí, hai tay tạo thành chữ thập, yên lặng niệm tiếp,những con đường rực rỡ thường không có ngõ cụt, quay đầu là bờ có thể đổi nhân dân tệ.
—–
Kiểm tra xong tầng một, Trầm Tích Phàm gật đầu vừa ý: “ Tình trạng vệ sinh tốt, tôi rất hài lòng, cũng cám ơn mọi người, buổi chiều hôm nay vất vả rồi!”
Sau đó cô định chuẩn bị về văn phòng lấy vài thứ, trong lúc vô tình trên đường đi ngang qua nhà ăn, bỗng liền lùi trở lại, cái mũi ngửi ngửi một cách khoa trương, chạy vù vù tới nhà bếp phía sau tìm Hứa Hướng Nhã: “Ngà voi, buổi tối hôm nay có bánh sủi cảo hồi hương?”
Hứa Hướng Nhã giậm chân: “ Cô là cái đồ mũi chó nha! Xa như vậy cũng đánh hơi thấy? Uầy, cô muốn cầu mong cái gì? Mùa đông hồi hương non như này tìm không có, khó khăn tìm cũng không phải cho cô ăn! Hết hy vọng đi!”
Cô khó chịu: “Cho Nghiêm Hằng có phải hay không, không được, tất cả cho tôi tốt hơn, anh ta kỳ thật thích ăn sủi cảo rau!”
Hứa Hướng Nhã con ngươi sáng lên: “ Thật hay giả, cô đừng có lừa tôi!”
“Không lừa cô, không gạt cô!”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




