watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9948 Lượt

họ nhìn thấy Hà Tô Hiệp lại bắt đầu ồn ào: “Tiểu hà tài lộ tiêm tiêm giác, tảo hữu mỹ nữ lập thượng đầu*”
0 của nhà thơ Dương Vạn Lý: 小荷才露尖尖角,早有蜻蜓立上头bài thơ diễn tả cảm xúc yêu thương cuộc sống thông qua cảnh đẹp ngày hè trong một cái ao nhỏ, hai câu trên mình hiểu na ná là: sen nhỏ mới nở nhìn chăm chú, sớm có mỹ nữ đứng trên đầu~~~ ặc ặc, thông cảm nếu mình dịch quá tệ, hihi góp ý, góp ý nhé! À, thật ra ở trong truyện thì tiểu Hà trong bài thơ chỉ hoa sen小荷bị viết thành 小何 là họ của Hà Tô Hiệp, mấy ông bạn anh mượn thơ nói móc đây! ╮(╯▽╰)╭ )。
Hà Tô Hiệp đi qua từng người từng người đập một cái, nhìn thấy Khâu Thiên thì dừng lại, mỉm cười hỏi: “Đã trở về? Hợp chủng quốc Hoa Kỳ chơi được chứ?”.
Khâu Thiên là đám bạn học đồng sinh cộng tử của Hà Tô Hiệp, cùng với tính tình của anh trái ngược nhau, Khâu Thiên hoạt bát hiếu động, mở miệng ra là có thể đổi trắng thay đen, con gái mê mẩn bâu quanh người. Nếu chỉ nhìn bên ngoài, thì không ai có thể đem gã mồm mép láu lỉnh này mà đánh đồng với cái bằng MD* của Đại học Y Baylor được.
0
Thời còn là nghiên cứu sinh Khâu Thiên chuyển sang học về lâm sàng, sang đó được nhà nước cử ra nước ngoài, lấy được học vị tiến sĩ, năm nay mới trở về.
Anh cùng Trương Nghi Lăng, là hai người năm đó được chọn đi.
Trên bàn tiệc rượu, mọi người nháo loạn thành một đám, nhất là Khâu Thiên, tiếng Mỹ chính cống không biết quăng đi chỗ nào, một miệng tiếng mẹ đẻ cứ tuôn ra như thác, xanh đỏ tím vàng, thể loại gì đều có thể ‘chém’.
Hà Tô Hiệp không muốn uống rượu, cũng bị ép quán triệt mấy chén, cuối cùng lúc hai người đi toilet, Khâu Thiên ngà ngà say quàng bả vai anh hỏi: “Có muốn biết Trương Nghi Lăng hiện tại thế nào không?”
Không nghĩ là giả, anh gật gật đầu: “Cô ấy hiện tại thế nào?”
“Không tốt!” Khâu Thiên nhìn qua thật thanh tỉnh, nói chuyện còn nói rất khí phách: “Vốn dĩ, đều là do nhà nước cử đi, học hai năm rồi trở về , cô ấy lại một lòng muốn ở lại Mỹ, kết quả trường bên này không đề cập tới cấp giấy chứng nhận, cái trường Belor bên kia lại không thừa nhận bằng cấp chính quy của bên này, cô ấy đành phải chuyển sang học về kỹ sư sinh học, dù sao không phải chuyên ngành của mình, nghe nói khó khăn rất nhiều.”
“À?” Hà Tô Hiệp hơi hơi nhíu mày: “Xem ra cậu cũng không phải nắm được hết?”
Khâu Thiên vốc nước làm ướt mặt, hít sâu một hơi: “Khi đó bận rộn phát điên, ai lại rảnh rỗi đi quản chuyện người khác, hơn nữa, cậu cũng không phải không biết, quan hệ giữa tớ và Trương Nghi Lăng, bọn này không khác gì kẻ thù.”
Hà Tô Hiệp thở dài: “Tính tình của cô ấy sẽ hại chính mình.”
Khâu Thiên ngơ ngác nhìn Hà Tô Hiệp trong gương, một lúc sau mới quyết định tiếp tục nói: “Nếu cậu còn thích Trương Nghi Lăng, hôm nay sẽ không đến , tớ đã sớm nhìn ra, hai người các cậu không có kết quả, vậy mà khi đó, cậu thiếu chút nữavì cô ta cùng tớ tuyệt giao.”
Cổ họng như có cái gì nghẹn lại, có chút nóng lên, anh quay lưng lại Khâu Thiên, thật lòng nói tiếng: “Cám ơn cậu!”.
Khâu Thiên vỗ vai anh đi lên phía trước, cười ha ha: “Lúc nào tìm được vợ thì để tớ nhìn mặt một cái, cho con cậu gọi tớ hai tiếng ‘bố nuôi’ là được rồi!”.
——
Ra khỏi khách sạn, thời tiết nhanh chóng trở nên u ám, hình như sắp có tuyết rơi, trên đường người người đi lại vội vàng, anh dựng thẳng cổ áo, mượn gió lạnh loại bỏ đi hơi rượu.
Hôm nay uống khá khá, rượu đã bốc lên đầu, nhớ tới về nhà phải sửa bài thi, buổi tối Trầm Tích Phàm còn đến trả lại tài liệu, anh vòng vào siêu thị, mua một ít đậu xanh, đậu đen, đậu đỏ, chuẩn bị buổi tối nấu cháo.
Nấu cháo cũng là một môn học, phân ra nấu và ninh, đầu tiên dùng lửa lớn nấu cho sôi lên, sau đó, chỉnh sang lửa nhỏ để nước cháo dần dần đặc sệt lại. Cháo không thể xa lửa, dùng lửa nhỏ ninh tới chín nhừ, sau đó hầm thêm khoảng hai tiếng nữa là được. Khi nấu cháo đậu, trước khi cho gạo cần phải để đậu đã luộc ngâm qua vài lần trong nước lạnh, đậu được “kích thích” vài lần dễ dàng nở ra, rồi tiếp theo mới cho gạo vào nồi.
Anh cứ ở trong nhà bếp mà sửa bài thi, thỉnh thoảng không nén nổi tiếng thở dài, đám đàn em này, thật sự làm cho người ta không thể nói nổi, anh vừa sửa vừa cười, suy nghĩ sau khi sửa xong lên Thiên Nhai* viết một cái topic, khích lệ một chút mấy đứa nhỏ cần phải thi lại.
0
Trời đã gần tối, anh ngẩng đầu hướng ra ngoài cửa sổ xem, phát hiện từng bông tuyết lớn bay bay rơi xuống, kìm nén không nổi vui sướng, đem cửa sổ mở ra, muốn nhìn hết khung cảnh, gió lạnh mang theo bông tuyết bay vào, gặp phải khí ấm, xuất hiện một lát rồi đột ngột tan biến.
Anh tưởng tượng, Trầm Tích Phàm đến lại không đem theo ô, trên đầu phủ một đám tuyết, xúc động đáng thương mà nói: “Hà Tô Hiệp, tuyết rơi!”
Vậy mà, dự cảm của anh luôn luôn chuẩn như vậy,lúc vừa mới chuẩn bị đi múc cháo, chuông cửa vang lên, sau đó chính là Trầm Tích Phàm cười hì hì nhìn anh, toàn thân từ trên xuống dưới đều là tuyết vương, ánh mắt đen láy lóe ra tia vui mừng: “Hà Tô Hiệp, tuyết rơi rồi!”.
Để cô vào trong phòng khách, Trầm Tích Phàm liền nhấc ra đống lớn tài liệu đã dùng túi nhựa đựng chắc chắn, cẩn thận kiểm tra lại, cười nói: “Hoàn hảo, không bị ướt, anh xem, tôi dịch cũng được lắm, chỉ kém mấy cái danh từ chuyên môn của anh thôi.”
Anh vừa bằng lòng vừa buồn cười, đành phảihỏi cô: “Ăn cơm chưa? Tôi nấu cháo xong rồi, muốn dùng một chút không?”.
———
Sau khi ăn xong, Trầm Tích Phàm nhận chỗ tài liệu còn lại, ánh mắt lướt qua, không than một tiếng đi xách cặp lại, lấy ra một cái laptop mini, bắt đầu bùm bùm gõ chữ. Tốc độ của cô cực nhanh, từng từ, từng chữ giống như vội vã trong màn hình nhảy múa .
Hà Tô Hiệp có chút kinh ngạc, lại có chút thán phục, anh lần đầu tiên thấy dáng vẻ làm việc của Trầm Tích Phàmóc mái trên trán dùng chiếc cặp tóc kẹp lại một bên, đeo kính, nhìn màn hình không chớp mắt. Ai nói hình ảnh lúc đàn ông chuyên tâm làm việc là đẹp nhất, anh cảm thấy khung cảnh khi phụ nữ làm việc tuyệt cũng không thua kém.
Sau một lúc lâu, Trầm Tích Phàm ngẩng đầu, nhíu mày: “Hà Tô Hiệp, mấy cái âm dương gì gì này đều dùng phiên âm?”
Anh gật gật đầu: “Thêm dấu nối nhé!”.
“Mộc hương nói như thế nào?”
“Vladimiria souliei, trước tiên dùng phiên âm, sau đó giải thích một chút.”
Trong phòng yên tĩnh chỉ còn lại bọn họ cùng tiếng đánh máy, thỉnh thoảng trao đổi đơn giản, hai người hợp tác ăn ý, chỉ chốc lát một phần tài liệu đã hoàn thành, Lí Giới trên QQ liên tục gửi qua mấy cái biểu tượng emotion, ngược lại Trầm Tích Phàm nhìn thấy lại phì cười.
Cảm giác bả vai có chút mỏi, cô ngẩng đầu lắc lắc cánh tay, không để ý liền thấy Hà Tô Hiệp nhìn cái máy tính che miệng cười, má lúm đồng tiền nhỏ trên má

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT