watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9918 Lượt

hòa vị gan, chủ yếu dùng cho uống rượu quá độ, đau đầu choáng váng, bứt rứt, khát, nôn mửa, dùng chung cùng toan táo nhân để giải rượu, lượng thường dùng 3~15g”.
Thì ra là thế, lý thuyết vẫn cần phải đi liền với thực tế.
Cô lật lại trang thứ nhất, bỗng nhiên phát hiện trên bàn có hé ra tờ giấy nhớ, cô cầm lên đọc liền nhận ra, thế nào mà lại là chữ của Hà Tô Diệp: “Uống nhiều rồi nghỉ ngơi cho tốt đi, khi nào dậy, gửi cho tôi cái tin nhắn, còn có sinh nhật của tôi là ngày 17 tháng 2, chỉ là, năm nay đã qua rồi.”
Cô cười, thì ra Hà Tô Diệp sinh nhật vào tháng 2, bảo sao bên ngoài dáng vẻ hiền lành dễ gần, trên mặt thì lại có chút lạnh lùng kiêu ngạo; tương đương với thông minh, học hành cực kì suất sắc, đó là đặc tính chung của cung hoàng đạo không thể nghi ngờ.
Nhưng, Hà Tô Diệp làm thế nào mà đoán được cô muốn biết sinh nhật của anh, chẳng lẽ tên bác sĩ này có thể có thuật đọc nội tâm sao?
Cô mờ mịt ngồi trước bàn, cố gắng nhớ lại việc xảy ra tối hôm qua, nhận ra toàn là trống rỗng, cô cười nhạo chính mình đi lo sợ chuyện không đâu,rồi sau đó còn thật sự bấm phím di động, gửi tin nhắn cho Hà Tô Diệp.
Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm – Chương 18
Loại ô mai hoàn toàn khác, các độc giả mời đọc tiếp.
Trời đầu xuân tháng 3 bỗng nhiên khác thường, không khí trở nên ẩm ướt kì lạ, trong khoảng không luôn có sương mù xua đi không dứt, bao phủ quanh thân, ngay cả hô hấp cũng đều cảm thấy khó khăn.
Gần đây, trên cánh tay của Thẩm Tích Phàm xuất hiện một loại mụn cơm nhỏ kì quái, thật ngứa, cô thử bôi rất nhiều thuốc mỡ nhưng vẫn vô dụng.
Thời gian thật lâu cô không nhìn thấy Hà Tô Diệp, nghe Khâu Thiên nói anh đang bận rộn với một loại thuốc mới, mỗi ngày đều mệt tới nửa sống nửa chết, số con la so với anh còn tốt hơn. Cầm bệnh án trong tay, cô thở dài, vẫn là không cần làm phiền anh, trực tiếp tìm đến khoa da liễu là được rồi.
Nhưng, khi cô vừa đến khoa da liễu liền hối hận, bác sĩ xem lướt qua, hừ hừ hai tiếng vội viết cái đơn thuốc, trong lòng cô rét lạnh, đơn thuốc này có thể trị bệnh được sao, thật sự là không nắm chắc.
Đứng hoang mang ở chỗ thu phí, bỗng nhiên có người gọi cô. Thẩm Tích Phàm nhìn lại, Khâu Thiên mặc chiếc áo dài màu trắng, ôm đống bệnh án đi tới, hình tượng này, thật đúng là có chút hương vị hành y tế thế. Đáng tiếc, còn cách xa so với Hà Tô Diệp.
Khâu Thiên lại gần hỏi: “Sao thế? Đau đầu nhức óc, cảm cúm phát sốt?”
Thẩm Tích Phàm lắc đầu, xắn lên tay áo: “Anh nhìn xem giúp tôi, đây là cái thứ gì, ngứa muốn chết!”
Khâu Thiên kỳ quái: “ Sao không đi tìm Tiêm Tiêm Giác? Đây là cô bị bệnh mẩn ngứa, ba thang thuốc đông y uống một lần là khỏi. Đống thuốc này đều là loại kích thích không tốt đâu, còn không thể dùng thường xuyên được.”
“Anh không thể viết đơn thuốc giúp tôi sao?” cô trực tiếp đưa bệnh án lên: “Hà Tô Diệp, chẳng phải gần đây rất bận à, tôi nào dám làm phiền anh ấy!”
Mặt Khâu Thiên run rẩy một chút: “Tiểu thư, tôi là khoa tim mạch, nói thật đông y của tôi không tốt lắm, cô để tôi viết đơn thuốc cho cô hay là có ý định khiến tôi mất mặt đây. Tiêm Tiêm Giác ở phòng thí nghiệm của trường, cô qua đường cái là tới rồi, gửi cái tin nhắn cho cậu ta, Hà Tô Diệp tuyệt đối sẽ chạy vội xuống gặp cô.”
Thẩm Tích Phàm cười rộ lên: “ Nếu anh ấy mắng tôi một tràng,nói tôi nhiễu loạn công việc, tôi nhất định tìm đến anh!”.
Khâu Thiên nháy mắt mấy cái, nói thầm: “ Đi đi, đi đi, cậu ấy có thể sẽ vui mừng muốn chết….”
Cô lần đầu tiên đi đến trường của Hà Tô Diệp, khu nhà học đã cũ nát không chịu nổi, cỏ dại mọc một hàng, vài chiếc xe của giáo viên dừng ở bên đường, ngồi ở bên trong mấy vị giáo sư lớn tuổi nói chuyện. Cô vừa đi vừa nhìn, rất tò mò, một mạch từ hành lang vườn hoa đi tới khu ký túc xá.
Nhưng, sau khi tới nơi, Thẩm Tích Phàm trợn tròn mắt, tòa nhà cũ không có chỉ dẫn, thoạt trông có cái nhìn khá giống khu thí nghiệm, nhưng, cuối cùng là cái nào. Cô lấy di động ra gửi tin nhắn cho Hà Tô Diệp, đợi một lúc không thấy trả lời lại.
Bỗng nhiên có một dáng vẻ quen thuộc từ trên hành lang đi tới, thấy cô liền dừng bước, hơi hơi kinh ngạc: “Có việc?”
Thẩm Tích Phàm xấu hổ, chỉ chỉ vào tòa nhà bên trái, lại nhìn tòa nhà bên phải: “Phương Khả Hâm, cái nào là khu phòng thí nghiệm?”
Phương Khả Hâm giật mình: “Có phải đến tìm Hà Tô Diệp hay không? Tòa nhà thí nghiệm ở bên phải, chỉ là người bình thường không được vào, cô gọi điện thoại cho anh ấy chưa?”
Thẩm Tích Phàm giải thích: “Tôi gửi tin nhắn, nhưng Hà Tô Diệp không gửi lại”.
“Như thế này vậy, tôi đi vào gọi giúp cô, cô chờ một lát.”
Không lâu sau, Hà Tô Diệp cùng Phương Khả Hâm đi ra, sắc mặt anh mỏi mệt, đôi mắt đen vốn dĩ trong trẻo, bởi vì mệt mỏi mà càng sâu, càng có nét đạm mặc.
Căn bản Thẩm Tích Phàm rất muốn nở nụ cười, nhưng khi anh đứng trước mặt mỉm cười nhìn cô, một nỗi chua sót không có lý do ập tới.
Hà Tô Diệp cười hỏi: “Tìm tôi có chuyện?”.
“ À… là thế này.” Thẩm Tích Phàm vội vàng chìa ra cánh tay của mình: “ Tôi đi khám ở khoa da liễu, kết quả gặp phải Khâu Thiên, anh ấy nói cái bệnh này trị bằng thuốc đông y thì tốt hơn, bảo tôi đến tìm anh, còn có gần đây tôi mắc chứng chán ăn, không muốn ăn cơm.”
Khâu Thiên tên tiểu tử kia thật sự là lão hồ li tinh, Hà Tô Diệp trong lòng âm thầm vui mừng, lại bất động thanh sắc xem kĩ một chút: “À, là bệnh mẩn ngứa, thời tiết gần đây có vẻ ẩm ướt, cô muốn thuốc bôi ngoài hay thuốc uống?”
Phương Khả Hâm ở một bên xen lời: “Còn có việc, em đi trước đây.”
————
“Chưa thấy qua cô như vậy lại là người thích uống thuốc đông y”. Hà Tô Diệp vừa viết vừa cười: “Cam thảo 3 g, hoàng sầm 10g, thiến căn 10g, hoa mộc lan 10g, từ trường khanh 10g, phục linh 10g, ô mai 2 viên, đi hiệu thuốc mua miễn tiên* là được.
*Đây là miễn tiên
Thẩm Tích Phàm ở một bên vẻ mặt đau khổ: “Từ khi gặp anh tôi cùng thuốc Đông y gắn bó keo sơn, nói xem, tôi toàn bị chìm ngập trong thuốc đông y thôi.”
Hà Tô Diệp nhíu lại mắt vụng trộm nhìn cô: “Ai bảo cô nhiều bệnh, thể chất kém như vậy, về sau không ai dám thèm cô.”
Cô xoay mặt ra chỗ khác: “Haizzz, đừng nói cái vấn đề so với bệnh càng đau khổ hơn thế, tôi thật sự không khỏe a!”.
Hà Tô Diệp cười hết cách: “Cô nhóc, mang cô đi giải tỏa tâm tình là tốt rồi.”
Thì ra đằng sau viện nghiên cứu của trường anh, có một cái vườn trồng thảo dược đông y cực lớn, gọi là Vườn Bách Thảo. ^^~~ chính là khu vườn trồng trăm loại thảo dược, cây cỏ.
Đi dọc theo phiến đá xanh, qua cửa lớn cao, ra là đám thực vật xanh mướt, đều là thảo dược đông y, Thẩm Tích Phàm một cây cũng không biết, chỉ có thể tò mò mở to con mắt mà xem.
Thật sự

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT