watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9914 Lượt

dịu nhẹ trong thành phố lác đác bật sáng.
Cô cầm lấy gói xí muội to, từ trên xe buýt bước ra, đảo mắt một cái liền nhìn thấy Hà Tô Diệp cùng cái ba lô trên vai cũng từ trong xe buýt khác đi xuống, vốn dĩ, cô kém anh một chuyến xe, lại đồng thời về nhà.
Thật là có thú trùng hợp.
Hà Tô Diệp liếc mắt liền thấy gói xí muội to kia, hơi hơi bất mãn: “Nhóc, tại sao lại ăn bậy thứ này, tôi viết đơn thuốc là ô mai không phải xí muội*”.
0
Thẩm Tích Phàm cười hì hì, đưa qua: “Muốn ăn một quả hay không? Nghe nói loại ô mai này kìm phổi dừng ho, trị kiết lỵ, giúp bài tiết nước bọt giảm khát…..”
Hà Tô Diệp đưa tay lên ngăn lời cô nói, hoài nghi nhìn, sau đó nhẹ nhàng cười rộ lên: “ Sau ba ngày phải nhìn bằng con mắt khác a, nhóc con tiến bộ không ít, về sau có thể tự mình xem bệnh!”.
Cô ngượng ngùng: “ Đâu có đâu có, lang băm mà thôi, bác sĩ Hà không cần quá khen nha, tôi đảm đương không nổi.”
Hà Tô Diệp nheo mắt lại: “Xem ra tâm tình cô rất tốt?”
Thẩm Tích Phàm trầm trọng gật gật cái đầu: “ Đó là… đó là, tôi vừa mới uống xong nước ô mai hoa quế quay về, cho nên đương nhiên là thần thanh khí sảng!”
“Ở đâu có? Tôi tự làm luôn luôn cảm thấy không đúng loại chính cống, vị ngọt luúc nào cũng thiếu xót một ít.”
“ Anh có thể làm được! vậy hôm khác tôi sẽ đi uống thử xem!”
“Nhóc, tôi hỏi cô ở đâu có?”
“Ha ha, lần sau tôi đưa anh đi, đương nhiên anh mời!”
Hà Tô Diệp nhìn Thẩm Tích Phàm đi tới trước mắt, tóc buộc đuôi ngựa cao thấp nhảy lên, anh nhẹ nhàng tươi cười, má lúm đồng tiền nhỏ bên má phải càng lún sâu: “Cầu còn không được……..”
Thanh âm của anh rất nhẹ, khó mà có thể nghe được.
Nháy mắt, đèn đường của tiểu khu, đồng loạt bật sáng. Đêm lạnh như nước.
Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm – Chương 19
Mỳ kiều mạch – phòng trị bệnh tiểu đường, cao huyết áp, viêm lợi và bệnh về dạ dày…. Những thứ đó, anh khiến cô lưu lại.
0
Hôm nay đi nộp đơn xin từ chức, lĩnh tiền lương cuối cùng, từ nay về sau, cô Thẩm Tích Phàm kết cục cũng đã thành thanh niên không nghề nghiệp.
Từ trong phòng tổng giám đốc đi ra, vẻ mặt cô thoải mái, một lần nữa nhìn quanh khách sạn lần cuối, nơi gắn bó bốn năm trời. Thật ra, rất lưu luyến, cái nơi bốn năm đi đi về về, ghi lại một phần quan trọng của cuộc đời cô.
Thẩm Tích Phàm nhớ lại tình cảnh ngày đầu tiên đi vào khách sạn, cầm bức thư giới thiệu, mờ mịt nhìn người người qua lại, rồi lại đờ đẫn bị thư kí dẫn đi tới phòng quản lí. Sau khi đi ra, nửa tiếng đồng hồ chân vẫn còn phát run. Về sau, khi chính thức kí hợp đồng, cô còn hay nói đùa: ‘ sinh ra là người của khách sạn, chết là ma của khách sạn’, không ngờ rằng, ba năm thật sự rất nhanh, nháy mắt đã trôi qua.
‘Từ nay về sau con đường phải đi còn xa hơn, gian nan hơn nữa’, cô thầm nhủ..
Về nhà ngủ dài một giấc, cơm nước xong xuôi lại lên mạng nói chuyện phiếm cùng Tô Sam. Từ sau sinh nhật của Lý Giới, cô liền cùng Tô Sam càng trở nên thân thiết, có lẽ là chí hướng hợp nhau.Nói chung, không nói thì thôi chứ một khi tiếp chuyện lại chỉ hận gặp nhau quá muộn.
Thình lình Tô Sam ném cho một câu: “Chị có thể làm phù dâu cho em được không?”.
Cô kinh hãi, lập tức gửi một cái emotion khuôn mặt tươi cười: “ *^_^* , Nhanh thế! Thật vinh dự nha!”
Tô Sam lại thừa nước đục thả câu: “ Buổi chiều ngày mai chị rảnh không? Có thể trước tiên đi cùng em xem áo cưới, sau đó ăn bữa cơm, thuận tiện xem một ‘vở kịch’ hay”.
Cô không suy nghĩ nhiều, liền gửi lại: “Được, địa điểm thời gian em lên lịch, gọi điện thoại cho chị là ok!”.
Ngày hôm sau, các cô chọn áo cưới, Thẩm Tích Phàm mới bị dọa cho giật mình, thì ra áo cưới sớm đã làm theo yêu cầu xong xuôi rồi, mà đây là đưa cô đi để chọn áo cho phù dâu. Chọn một cái mất cả buổi chiều, Thẩm Tích Phàm mang theo hai chiếc váy, hai đôi giày không thể không cảm khái mà thốt ra: “Chỉ hy vọng được mặc váy phù dâu là có thể mặc áo cưới, vậy mà chị đã làm phù dâu đến hai lần!”
Tô Sam khúc khích cười: “Sợ là người muốn kết hôn của chị đều đứng xếp hàng đến hoa mắt rồi cũng nên.”
Cô lắc đầu, nói sang chuyện khác: “Tô Sam, hiện tại em cùng Lý Giới kết hôn, có thấy hơi sớm hay không?”
Tô Sam nhíu mày: “Sớm? Một chút cũng không sớm, có đôi khi gặp đúng người, chỉ biết muốn từng giây từng phút cùng nhau vượt qua, đời người quá ngắn ngủi, cùng người mình nắm tay nhau chẳng qua cũng chỉvẻn vẹn vài chục năm,lúc ấy càng nhận ra dường như thời gian ở bên nhau thật quý giá.”
Thẩm Tích Phàm than thở: “Thật sự làm cho chị đỏ mắt nha! Phạt em “bao” cho chị hai cái lì xì đỏ!”.
Buổi tối các cô dự định đi ăn ở một trà quán Quảng Đông, có nào là tôm say, cà tím kho tộ, cháo cua, viên lá tỏi non vỏ cây hấp cá song, vịt quay Bắc Kinh nguyên con, ngay cả cơm, thịt luộc xé khổ qua và cá nóc khô làm đều nghệ thuật, tinh xảo đến động lòng người. Đáng tiếc sáu tên con trai ngồi trước bàn. À, thật sự mà nói là năm tên con trai thêm một thằng nhóc đang nói nhao nhao ồn ào, hưng trí lại hoàn toàn không đặt trên đống đồ ăn mỹ vị ấy.
Đợi đến lúc Thẩm Tích Phàm cùng Tô Sam đi vào phòng, đã thấy Phương Khả Hâm cầm một đoạn dây thừng, không thể bình thường hơn, hướng về phía các cô tiếp đón: “Mau tới, mau tới, chậm trễ sẽ không thấy trò hay!”.
Tô Sam hé miệng cười rộ lên: “Đến đây, đến đây!”. Liếc mắt cái dây thừng trên tay Phương Khả Hâm, trêu ghẹo: “Khả Hâm, mấy sợi dây này đều cùng loại đấy chứ, cô đừng có mà bao che đàn anh của mình nha!”
Phương Khả Hâm đáp lại một tiếng: “Có lẽ, tôi nên tìm giúp cô một sợi dây thừng dài dài một chút, để ông xã cô từ từ mà quản giáo cô cho tốt!”
Chỉ có Thẩm Tích Phàm mờ mịt, làm bộ dạng thạch cao hóa đá, Hà Thủ Tranh đối diện còn nháy mắt, cô lẩm bẩm: “Đây là cái chuyện gì?”.
Tô Sam kéo cô ngồi xuống, Khâu Thiên nhanh tay nhận lấy sợi dây thừng, vừa nâng lên vừa giải thích: “Bằng hữu của ta năm…..” Ngẫm lại cảm thấy không thích hợp, quay đầu lại hỏi Hà Thủ Tranh: “Hà Thủ Ô, nhóc cùng chú là bằng hữu sao?”.
Hà Thủ Tranh “hừ” một tiếng: “Đương nhiên, cháu còn biết chuyện lúc Lý Giới thi lại năm thứ ba nhá!”
Hà Tô Diệp phì cười, xoa xoa đầu Hà Thủ Tranh: “Tiểu quỷ, cháu xác định muốn làm phù rể?”.
Thẩm Tích Phàm nghẹn họng nhìn trân trối: “Năm người này…..” chỉ chỉ dây thừng: “… chẳng lẽ muốn quyết đấu làm phù rể?”.
Tô Sam cùng Phương Khả Hâm một bên trầm trọng gật gật đầu.
Tay Khâu Thiên mang theo dây thừng, ở trước mặt cô lắc lư hai cái, Thẩm Tích Phàm nhìn không ra cái trò gì, chỉ thấy dây thừng kết rồi cuốn lại lộn một lát, trong nháy một cái nút thắt chỉnh tề, xinh đẹp xuất hiện trước mặt cô: “Cái

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT