watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9903 Lượt

không phải cái loại như cô tưởng tượng đâu, chỉ có điều khẳng định không thể so sánh được với thành phố.”
Thật ra, anh không hề trả lời ngay lập tức việc đáp ứng tham gia cái tiểu đội chữa bệnh của trường tổ chức kia, càng chưa từng nghĩ qua việc muốn ở lại một thời gian, câu trả lời của anh lúc ấy là suy nghĩ một chút rồi sẽ đáp ứng lại sau, hiện tại anh cũng đã có quyết định rồi.
———-
Anh chỉ là có chút tùy hứng, có chút ích kỷ. Anh buồn bực khi thấy cô tự tiện quyết định, nhưng mình lại không có quyền can thiệp cô, chính là vì sao cô không thể nói sớm cho anh, để cho anh biết sớm hơn những người khác một ít, để cho anh cảm thấy bản thân mình đối với cô mà nói, có chút đặc thù tồn tại.
Anh ngẫm nghĩ một lát, nếu như không có mình, cô có thể sẽ hoài niệm lại những tháng ngày có anh ở bên hay không.
Bỗng nhiên, di động của Thẩm Tích Phàm vang lên, cô chậm chạp mở máy, âm thanh nói chuyện rất nhẹ, cũng thật cẩn thận.
Cô vỗ vỗ vào vai Hà Tô Diệp, ý bảo mình muốn xuống dưới, sau đó đứng ở trên bồn hoa thở dài thật dài: “Ngày mai phải đi đối mặt với cái người không mong muốn gặp nhất rồi, vận khí thật đen đủi.”
“Bạn trai cũ?” Anh nghiền ngẫm hỏi.
“Đoán chuẩn!” Thẩm Tích Phàm trên mặt một chút thần sắc ủ rũ cũng không có, ngược lại còn có một phần giảo hoạt: “Thật ra, anh ta không tìm tôi, tôi cũng không chủ động tìm tới anh ta; nếu đã vậy tôi liền dùng cái cách mà năm đó anh ta đối với tôi vô thanh vô thức đem anh ta quăng đi, ha ha, vô cùng hả giận! Nhưng…. như vậy có phải có chút tàn nhẫn hay không?”.
Hà Tô Diệp nhìn Thẩm Tích Phàm, cô cứ tự hỏi lại tự nói không ngừng, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, cảm xúc rất tốt, một chút cũng không bị cái cuộc gọi vừa nãy làm ảnh hưởng, hoàn toàn không giống với cô nhóc mấy tháng trước đôi mắt hồng hồng, ủ rũ hỏi anh nên làm cái gì bây giờ.
Đây là điều vui mừng duy nhất trong lúc anh sa sút tinh thần; cô đã bước qua quá khứ bước tới phía trước rồi, tuy rằng cô cũng chuẩn bị rời anh mà đi.
Anh hỏi chính mình, có thể tha thứ bản tính trẻ con tùy hứng của mình một chút hay không, anh thật sự muốn biết, ở trong lòng cô, phần tình cảm dành cho anh có bao nhiêu phân lượng, về phần du học, hãy còn nhiều thời gian.
Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm – Chương 21
Bán hạ —chống nôn, trừ đờm, chữa ho, khó tiêu chướng bụng; Bầu trời tháng năm, chính là loại hương vị của bán hạ.
“Anh hùng thật sự, là người có gan đối mặt cuộc đời thảm đạm, có gan nhìn thẳng máu tươi đầm đìa.”
Ngón tay lướt qua mấy bức ảnh chụp kia, Thẩm Tích Phàm cười rộ lên, ngồi trên sàn nhà tự nói tự họa, phía trước mặt một cái hộp đã mở ra.
Đều là hồi ức mối tình đầu của cô——-thư, quà sinh nhật, ảnh chụp, rồi ảnh sticker, móc chìa khóa, để hình nền đôi tình nhân trên móc treo di động, vì anh gấp sao cùng ngàn con hạc giấy. Cô trước kia từng nói qua: “Nếu có một ngày anh không cần em, em sẽ mang mấy thứ này đốt hết”. Nhưng, cuối cùng không đành lòng, bởi vì cô luôn hy vọng, người kia sẽ quay đầu.
“Thư này, viết lời thề, chẳng qua chỉ là sự trưng bày của giấy trắng, mực đen”. Lời thề thoạt nhìn rất đẹp, vậy mà lại không thể thiên trường địa cửu……. nhưng dù sao đã từng tồn tại, như vậy là đủ rồi.
Rốt cục có thể quên đi, cô yên lặng nói với Nghiêm Hằng : “Cho dù anh từng khiến cho em đau khổ, nhưng những năm tháng vui vẻ, hạnh phúc cũng đã chân thật tồn tại, em chưa bao giờ hối hận vì yêu anh, đó là điều đẹp nhất em đã làm khi còn trẻ—-là anh dậy cho em làm thế nào để yêu một người, cũng giúp em học được làm thế nào để trưởng thành.
Cám ơn anh, chính vì như vậy em mới có dũng khí yêu thương người khác.”
———————-
Quán cà phê bên bờ sông, món kem cốc mỹ vị, dùng sô cô la trang trí,còn điểm thêm dâu tây,Thẩm Tích Phàm thầm than, chia tay nhiều năm như vậy, người đối diện kia vẫn còn như cũ nhớ rõ sở thích của mình.
Không khí đã có chút lạnh, người con trai luôn luôn trấn tĩnh lại có chút vô thố: “Thẩm Tích Phàm, em thật sự muốn đi du học?”.
Cô cười gật gật đầu: “Ừ, Tôi muốn đi du học, có gì chuyện sao?”
Cánh môi của Nghiêm Hằng mấp máy, từ từ nói ra một loại hương vị chua xót nhàn nhạt: “Em còn hận anh sao? Còn nghi ngờ anh? Anh chỉ muốn nói, em có thể cho anh một cơ hội hay không, dù là bao lâu anh cũng đều nguyện ý chờ đợi”.
“Thật xin lỗi.” Cô mở miệng không lưu loát: “Tôi và anh…….không còn khả năng nữa rồi.”
Cuối cùng, cái câu kia trong lòng cũng nói ra được.
Trên mặt anh bỗng nhiên xuất hiện một loại ủ rũ suy sụp, Thẩm Tích Phàm ngẩng đầu, còn thật sự lặp lại: “Thực xin lỗi!”
Cô ở trong lòng thầm mắng bản thân, cự tuyệt là một loại dũng khí, chính mình khăng khăng nếu chưa đến phút cuối sẽ không mở miệng; cho nên cô không muốn đối mặt, chính xác mà nói, chính là không tình nguyện mở miệng nói ra ba từ “Thật xin lỗi”, bởi vì đến cuối cùng có bao nhiêu thương tổn, tư vị trong đó cô đều đã nếm qua, thực sự không muốn xảy ra với một người nào nữa.
Rũ làn mi xuống, cô tiếp tục giải thích: “Thật ra tôi không hận anh. Trước kia tôi luôn luôn tự hỏi bản thân, cuối cùng là hận anh nhiều hơn hay yêu anh nhiều hơn, tôi đã tự hỏi chính mình nhiều năm, hiện tại tôi rốt cục hiểu được, không có yêu sẽ không có hận. Nghiêm Hằng, anh biết không, tôi trước đây luôn cảm thấy cách anh thật xa, luôn luôn không ngừng đuổi theo bước chân của anh, tôi từng ở trước mặt anh thấp kém như vậy, nhưng hiện tại, tôi mới phát hiện ra, tôi có thể rất bình tĩnh gặp anh, cho nên……..”
“Không cần nói tiếp nữa”. Nghiêm Hằng mở miệng ngắt lời của cô, chua xót nồng đậm: “Người nói xin lỗi nên là anh. Tất cả những điều này là anh tự làm tự chịu, cho dù hiện tại, anh biết anh không có tư cách yêu cầu em trở về bên anh. Chỉ là, anh biết tình cảm của bản thân. Ba năm trước đây, anh ở nước Mỹ đã từng một lần hối hận đau khổ, cho nên, vội muốn cùng bản thân đánh cuộc một lần, cuối cùng, vẫn là tự đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng em rồi.”
Thẩm Tích Phàm cười khổ một chút: “Đã là quá khứ, cũng đừng nhắc lại!”.
Anh thản nhiên cười, lại không biết nên mở miệng nói ra từ đâu: “Được rồi, không nhắc lại nữa.”
Anh đứng dậy đi trả tiền, xoay người lúc trở về đã không thấy bóng dáng Thẩm Tích Phàm đâu, trên bàn chỉ còn lại mẩu giấy.
“Muôn hoa một đêm rụng tả tơi;
Thiếp sắp đi xa tới chân trời;
Tiễn biệt quân tâm, đèn một ngọn;
Lưu luyến vĩnh biệt không nỡ rời;
Từ nay tương kiến sầu trăm ngả;
Chi bằng tương niệm cả một đời.”*
0.
Khóe mắt run run, mang theo một nỗi niềm đau đớn cùng tự giễu trào lên từ đáy lòng—- khi còn trẻ quá ngông cuồng, anh phụ bạc cô, quay đầu lại, cô đã không còn ở đấy, cũng không có cách nào đối diện.
Điều này là kết cục tốt nhất, chỉ là, anh hy vọng cô hạnh phúc.

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT