|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Tích Phàm gật đầu: “Tôi cam đoan lần này không uống trà.”
“Tin này chính là tôi từ chức đi du học, nguyên nhân chủ yếu do tôi cảm thấy mình không chỉ có một chút xíu xíu thích cô, rất xin lỗi nha.”
Thẩm Tích Phàm sững sờ tại chỗ, sau đó mơ hồ dường như phun ra vài chữ: “Tôi có thể cự tuyệt nha!”
Anh nheo lại ánh mắt mang ý cười: “Đương nhiên, chúng ta coi trọng bình đẳng dân chủ, nhưng đáng tiếc tôi cùng một trường với cô Johnson Graduate School of Management, Business Administration.”
Cô cười lên: “Anyway ,welcome,But, sorry!”.
————–bởi vì người tôi thích là người khác.
Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm – Chương 22
Ý dĩ nhân – ngọt, nồng, hơi lạnh, kiện tỳ trừ thấp, thanh nhiệt; Có thể buông tay một tình yêu đó cũng là một loại dũng khí^^.
Hà Tô Diệp ngắt điện thoại, không khỏi mỉm cười, ngơ ngẩn đứng một lúc lâu, mãi cho đến khi có một đứa bé kéo tay áo anh: “Anh ơi, em có việc muốn nhờ anh.”
Anh mới vội giật mình, sém chút nữa rơi cả di động xuống, bà lão bên cạnh cười nói: “Cái thằng bé này! Có phải là điện thoại của cháu dâu ta không?”
Vừa mới định giải thích, thì một bác trung niên khác nhảy vào: “Đám thanh niên tới nơi này chắc là không quen, trong nhà vẫn còn có vợ, con, hẳn là luyến tiếc đi! Thật sự là thiệt thòi cho các cậu rồi!”
Lập tức có người hô: “Bác sĩ Hà lấy vợ rồi à! Hai năm trước tới đây mới có một người, sao mà ở vài ngày rồi cũng không lộ ra tí tin tức nào, theo lý thì chúng ta hẳn phải mời bác sĩ một bữa nhỉ!”.
Xung quang những người biết anh đều bắt đầu ồn ào, vài bác sĩ quen thuộc vụng trộm cười, chỉ còn lại anh người có chút ngây ngốc đứng tại chỗ, định mở miệng vài lần lại ngang ngạnh không thốt thành lời.
Coi như xong, đã hiểu lầm liền thành hiểu lầm luôn đi, anh thế mà lại rất thích cái cảm giác này.
Vùng núi nghèo khó, tại nơi này bác sĩ rất được chào đón, truyền thống bao nhiêu năm vẫn thật cổ hủ, tiện thể, bao gồm cả việc chữa các loại bệnh.
Nghèo hàn cũng mang đến rất nhiều khó khăn và nỗi khổ; mẹ của em trai này bị ốm nằm trên giường đã mấy tháng, chóng mặt lâu ngày lại phát tác, thị lực rất yếu, dễ quên mất ngủ; lần trước tới khám nói không nên lời, đằng sau lưng một mực khẩn cầu Hà Tô Diệp: “Bác sĩ, nhà của tôi không có tiền, viết đơn có thể dùng một ít thuốc rẻ được không, con trai của tôi vẫn còn phải đi học.”
Anh nghe xong không biết là loại tư vị gì, vừa nghĩ định viết xuống “Lộc giác giao”, “Quy giao bản”, “A giao”, lại dừng bút một lát, cẩn thận khoanh một vòng tròn, để lại một kí hiệu, chuẩn bị nói cho người bốc thuốc rằng số thuốc đó là anh bỏ tiền mua.
Ngoài phòng, bé trai cầm phương thuốc xem cẩn thận, quấn quýt không nề hà muốn Hà Tô Diệp giảng cho nghe công dụng của từng loại thuốc, mở một đôi mắt ngây thơ mang đầy khát vọng: “Anh, tương lai em cũng muốn đi học ở đại học Y, học Đông y, làm một bác sĩ.”
Anh cười, tiếp tục giảng cho bé: “Dĩ ý nhân, lợi tiểu tiêu thũng, kiện tỳ, thanh nóng giải độc. Mẹ em bởi vì tỳ hư khí ẩm đình trệ, bệnh phù thũng mới càng lan rộng, cho nên phải dùng phối hợp Ý dĩ nhân,bạch thuật cùng hoàng kì, ngoài ra, lần đó mẹ em tới khám, anh thấy bà còn có biểu hiện thiếu máu mức độ trung bình nữa.”
Đôi mắt bé trai đỏ lên, cái gì cũng chưa nói, chỉ si ngốc nhìn cánh cửa cao cao kia, Hà Tô Diệp mỉm cười một cách miễn cưỡng: “Em vẫn thật may mắn, anh dù bất cứ cách nào cũng giúp em chữa khỏi bệnh cho mẹ.”
Hà Tô Diệp quay về viện, đồng nghiệp quen biết nhắc cho anh người trong thôn lại đưa tới mấy con cá, một bát canh gà, còn có vài vò rượu gạo, nói rằng, bác sĩ Hà lấy vợ rồi mà bọn họ lại không có gì đáp lễ, đành phải mong anh chấp nhận. Hà Tô Diệp dở khóc dở cười, nhưng mấy đồng nghiệp cũng thừa dịp khuyến khích anh, nói là bệnh viện có mấy cô y tá thầm mến Hà Tô Diệp đã lâu.
Anh cười cười, từ trối cho ý kiến, vậy mà Phương Khả Hâm lại ở một bên trêu ghẹo: “Anh trước kia khi học đại học rất được chào đón nha, lúc đi thực tập có vài phòng tranh nhau muốn “hộ tống”, nói là đi cùng chụp ảnh về sau làm tuyên truyền mới có chất lượng.”
Hà Tô Diệp vẫn làm một bộ không phải việc liên quan tới mình: “Anh đi xem thuốc bên kia có được bọc cẩn thận hay không, lúc về cho bọn họ mang đi.”
Phương Khả Hâm giải thích: “Vừa nãy cầm đơn thuốc, em đã gửi đi rồi, tối nay bọn họ nói là người trong nhà tự đến lấy, với cả ngày mai chúng ta còn phải tiêm vắc xin cho đám trẻ con nữa, thuốc tiêm sẵn có đều ở đội chữa bệnh kia, em vừa qua kiểm tra rồi.”
Lúc này, Hà Tô Diệp mới chú ý đến trên tay Phương Khả Hâm có băng một đống gạc y tế, màu đỏ ẩn ẩn lộ ra, anh vội vàng hỏi: “Tay làm sao thế này? Em bị ngã ?”
Phương Khả Hâm ngập ngừng một lát: “Lúc em chuyển cái hòm thuốc không cẩn thận quệt phải một cái đinh, bị cứa qua.”
“Nhớ không để bị cảm, mặc kệ thế nào cũng phải phòng ngừa nhiễm trùng.” Anh thở dài nhìn kỹ miệng vết thương: “Con gái không cần phải làm những việc vất vả như vậy, tiêm vắc xin phòng bệnh ngày mai, để anh đi thôi.”
Người đồng nghiệp đang ghi chép bỗng nghe thấy, cũng giúp đỡ khuyên cô: “Bác sĩ Phương, cô mấy ngày này chưa đủ mệ sao, một chút việc so với con trai bọn tôi cũng không bỏ qua, còn phải lo cơm nước, nghỉ ngơi một chút đi, trăm ngàn lần đừng để mệt đến ngất xỉu đấy!”
Hà Tô Diệp mỉm cười, “Phương Khả Hâm, thì ra Khâu Thiên nói, em một khi đã làm việc liền không muốn sống nữa lại là thật !Khó trách học hành vĩ đại như vậy, em trước tiên xử lý tốt cánh tay bị thương đi đã, rồi nói sau.”
Cô nhẹ nhàng gật đầu, suy nghĩ một chút: “Em đi trước qua bên kia thúc giục kê đơn, rồi xem cơm chiều thế nào!”. Đứng dậy bước đi, cúi đầu, không để người khác chú ý tới bản thân có chút thần thái khác thường.
Một cái đinh, miệng vết thương nho nhỏ, nhưng chỉ đổi lấy được sự quan tâm với bệnh nhân bình thường như vậy của anh, còn Thẩm Tích Phàm thì lại như bảo bối che chở, cô có lẽ nên hết hy vọng thôi.
Người gọi điện thoại kia là ai, cô cũng đã biết, có thể làm cho anh lộ ra cái loại biểu tình này chỉ có một người, ngay cả ở trước mặt Trương Nghi Lăng cũng không chuyên chú cùng dịu dàng, toàn bộ hiện ra như vậy.
Thì ra, một người con trai ôn nhuận, cũng sẽ ngây ngốc mà rơi vào bên trong biển tình yêu đến không thể tự kiềm chế.
Mà chính mình, lại si ngốc biến thành kẻ bị gọi là yêu đơn phương. Cô luôn cho rằng, Hà Tô Diệp vì bị tình yêu thương tổn, chỉ là tạm thời đau đớn, mà cô, luôn luôn là người canh giữ gần nhất bên cạnh anh, cô có thể tha thứ anh không thích mình, bởi vì anh cũng sẽ không thích bất luận người đó là ai, thế nhưng… thế nhưng, anh hiện tại vì sao lại có thể yêu thương người khác.
Duyên phận… vậy mà cô cùng anh… lại là nghiệt duyên.
————
Tín hiệu vùng núi quả nhiên không tốt, anh nhắn tin cho Thẩm Tích Phàm, rất lâu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




