|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
phải làm gì ?”
“Ừ..Ly biết, T đã có bạn gái, Vì Ly mà … nhưng chả lẽ Ly thích T không được sao? Chả lẽ Ly muốn dành lấy tình yêu không được sao?”
“Có bao nhiêu người để Ly yêu, sao cứ nhất thiết phải là T, khi mà T, 1 con tim đã có chủ. T không cấm Ly không được thích, hay đại loại là thế, nhưng Ly biết rồi đó. Ly là người bạn rất tốt. nhưng T xin lỗi”
“Ừ.” Ly ủ rũ, buồn, mình cũng không thoải mái gì. NGồi thêm 1 lúc rồi về. Chắc rằng những ngày tới sẽ khó nói chuyện nhưng như thế là tốt.
Được 1 thời gian bình yên thì một ngày em hẹn mình lên online. Hình như có việc gì muốn nói.
“Anh, hôm qua em và Ly nói chuyện với nhau”
“Hả??? sao Ly biết số em.”
“Em không biết, cái lần chúng mình chia tay hụt ấy, Ly gọi cho em. ”
“Hả?”
“Ly thanh minh cho anh. Ly là 1 người tốt anh nhỉ?”
“Ừ, cũng tốt.”
“Sao anh không yêu cô ấy?”
“NGốc, có em rồi, yêu em nhất”
“Ừm, thế em yên tâm rồi.” mình im lặng, em tiếp
“Hôm qua Ly nói sẽ đấu tranh với em để dành anh đó”
“Trời, còn vụ này nữa à?”
“Ừ.. nhưng giờ em yên tâm rồi”
“Hì..yêu em.” “Cách đây 2 tuần anh cũng nói chuyện với Ly, rõ ràng mọi chuyện. Ly đã đồng ý rồi nhưng hôm nay lại để em lo.” “Hì..xl em cứ để em gặp rắc rồi nha”
“Hì..không có chi, Mà anh có làm gì cũng đừng quá nha, con gái dễ tủi thân”
“Làm gì ai?”
“Ly đó”
“À ừ, anh biết mà”
Rồi 2 đứa nói chuyện thêm tí nữa. Xong về.
Ngày hôm sau lên lớp, tan giờ học kêu Ly lại nói chuyện thêm 1 lần nữa.
“Ly, ra đây T nói chuyện tí”
“Ừ..có gì quan trọng không”
“Thì cứ ra rồi biết”
2 đứa lại ra ghế đá.
“Lần trước T đã nói rõ với Ly rồi đúng không nhỉ?”
“Rõ gì cơ?”
“Chuyện tình cảm giữa Ly với T”
“À . thì sao?”
“Ừm, hôm qua có nói chuyện với Hạnh, T biết hết rồi. Trước hết T cảm ơn Ly vì những gì Ly làm, nhưng chắc Ly biết T chỉ yêu Hạnh thôi. Ly đừng làm vậy nữa”
“Ly không thể. Mà Ly thua Hạnh ở đâu T. Mà T vẫn thờ ơ với Ly”
“Ừ, Ly tốt, không thua gì cả. nhưng tình cảm nó đặc biệt Ly à. T không kiêu, vì T không dám kiêu, nhưng vì đó là tình yêu”
“Ly xl, nhưng Ly không thể”
“sao lại không, dễ mà. quanh Ly bao nhiêu chàng trai tốt theo đuổi”
“XL T”
“Ly à, nghe T đi, nếu cứ thế này T không dám chơ với Ly nữa đâu”
“Ly..”
“Thôi về đi”
“Ừ.. nhưng ly sẽ vẫn dành bằng được T”
“Như thế Ly chỉ muốn sở hữu T, đâu phải là yêu”
“T không hiểu Ly. Ly sẽ đấu tranh đó”
“Ừ, mặc kệ Ly, Nếu thế T xl, T không thể chơi với ly nữa.”
Lẳng lặng đi về mặc cho Ly đứng đó, thái độ ra sao.
Những ngày sau đó lên lớp không còn nói chuyện với Ly nữa, có chăng cũng chỉ việc lớp. em ly có vẻ khó chịu, nhưng mình cứ kệ, có lẽ phải dứt khoát. Cứ thế thời gian trôi, em Ly vẫn thế, vẫn gây rắc rối cho cả mình và cả Hạnh. Có tác động gây chia rẽ với Hạnh, nhưng may mắn cho mình là giờ em đã tin mình, gần như là tuyệt đối. Chính vì thế nên mình cũng cố gắng nhiều trong cuộc sống và dành tình yêu nguyên vẹn cho em.
Chẳng mấy chốc đã được về hè, sau 1 kỳ nữa có thể nói là khá thành công với mình thì hè hình như vui hơn. Về hè được gặp em, được đi chơi, được cùng em lượn lờ, ngày nắng thì đêm mình lượn. Cả lớp lại tụ tập đi chơi, và điểm đến lần này là cửa lò. CÁc thành viên háo hức ngay từ lúc xuất phát. Có lẽ đây là điểm nhấn duy nhất của mùa hè mà mình với em có được.
Vừa xuống đến con đường Bình minh, hơi biển bắt đâu lan tỏa. Kiếm 1 quán nhâu, cả lớp tấp vào. Biển xanh hiện ra trước mắt mọi người, dưới cái nắng chói chang của miền trung. Bọn con gái sung sướng hét lên, do xuống còn sớm nên cả lớp thay đồ tắm đã. Em ghé tai mình thủ thỉ.
“Anh, tí đưa em đi thay đồ”
“Haha, ừ”
Em chờ cho mọi người thay hết em mới chịu đi, ngại nữa mới khổ chứ. Em chọn cho mình 1 bộ bikini không quá thiếu cũng không quá thừa. Lúc vừa ra, mắt mình như chữ O nhìn em ngẩn ngơ. em thì thấy mình thế ngại nên cứ chạy nép sau lưng, nhìn rõ đáng yêu. Lần đầu tiên mình thấy toàn bộ cơ thể em ở một nơi sáng sủa như thế này, tuy rằng bikini che đi một số chỗ cần che nhưng cũng đã cho mọi người chiêu ngưỡng những đường con trên cơ thể em.
“Anh, đi đi” em vừa nói vừa đi sau lưng mình mà bẽn lẽn”
Đi ra tận bãi biển, mấy thằng con trai dở chứng dê cứ ngó em cho bằng được, công nhận là người em đẹp thật. Ra sát nước rồi mà em cũng không chịu xuống tắm, cứ đứng núp sau lưng mình khép nép.
“Em không định tắm à cô bé”
“HỨ, cô bé nào. Ngại chết đi được, cứ sao sao ấy”
“Haha, bao nhiêu người, em ngại gì”
“Không biết”
“Thế em đứng đây anh xuống tắm nha”
“Không”
“Ơ, thế đi biển làm gì?”
“Không biết”
“Haha.” Vừa cười mình vừa quay lại bế em rồi đưa ra biển. Đây chính là khoảnh khắc 2 đứa được ghi lại ở máy ảnh thằng bạn. Và là tấm hình duy nhất của 2 đứa.
Em cố gẵng vùng vẫy nhưng mà tay mình khỏe quá, đưa ra nơi nước tận thắt lưng thì mình thả em xuống nước, em rơi nằm ngang, ngập hẳn xuống nước. Vừa ngoi lên thì em ôm chặt lấy mình mà khóc. KHổ, như trẻ mới lớn.
Đến tối cả lớp ăn nhậu, biển quê hương, biển chiều đẹp. Xa xa bắt đầu có những chiếc thuyền chong đèn, lớn bé đua nhau ra biển. Về đêm, dịch vụ câu mực nhảy rất được ưa chuộng tại đây. Giữa biển là màn đêm bao phủ, lập lòe những ánh đèn của ngư dân, đẹp mê hồn. Mình và em ăn xong lại ra bờ biển ngắm xa xa.Em dựa vào người mình, cảm giác thật bình yên.
“A
yên.
“Anh.”
“Ơi”
“Sau lỡ mình không lấy nhau được thì sao nhỉ?”
“Sao là sao? sao mình không lấy nhau được?”
“Thì em hỏi thế thôi?”
“Anh sẽ làm cho chúng ta lấy nhau được” Siết chặt em hơn.
“Ừ..hì…Nhưng nếu sau ra trường, em làm hà nội, anh ở lại đà nẵng thì sao?”
“Ngốc, em ở Hà nội thì anh ra. Định trốn anh hử”
“Đâu, em đâu trốn..hì…”
“Em vừa nói đấy thôi”
“Hì..nếu em mà phải làm ở hà nội thì mình ở đó khoảng vài năm rồi về vinh anh nhỉ”
“Ừm.. anh cũng muốn về vinh. Về rồi mình sinh 4 đứa con luôn nha”
“Không, 2 thôi”
“4 đi mà..đông vui”
“2 thôi, đau lắm chứ phải à”
“Ờ..thì 2, mà nếu lỡ ra thì em vẫn phải sinh đó”
“Ha. nhìn thế này mà khôn quá nhỉ”
“Chuyện.haha”
Khoảng 9h thì cả lớp từ cửa lò chạy xe về. Mình có em ở sau cứ líu lo nên cũng không cảm thấy mệt mỏi gì cả. Lòng vẫn vui. Xong 1 ngày dài, vui bên em.
Sáng sớm đang ngủ ngon lành thì em tới, Muốn ngủ với bà này cũng khó, thôi thì dậy cho lành.
“Anh..trời.con ngủ kia à”
“Chớ sao. không làm gì thì ngủ, khỏe.Hề hề”
“Dậy, không ngủ nữa”
“Ờ, từ từ..”
“Dậy………. dậy lên trường chơi, lâu rồi thăm lại trường”
“Nắng lắm”
“Nắng cũng đi, không đi là em đi luôn đó”
“Hức, rồi. anh đi”
Mình và em chạy lên trường, trường ngày hè cũng có 1 số lớp học hè, nhưng vắng vẻ hơn, vẫn hàng cây, vẫn ghế đá đó. Em tung tăng tung tẩy chạy giữa sân trường, thích thú. Chạy chán, 2 đứa lại ngồi ghế đá.
“Anh.”
“Ơi”
“Sao hồi trước anh không chơi với em nhỉ”
“Haha, sao hôm nay cô lại hỏi tôi thế nhở”
“Thì nghĩ lại chả thấy anh để ý gì đến em”
“Ờ, thèm”
“Hứ, gớm mặt chưa”
“Chớ sao. Hồi đó anh có chơi với đứa con gái nào đâu mà đòi chơi với em”
“Ờ nhỉ, anh suốt ngày lủi thủi thôi”
“Thế mới có người yêu anh chớ. haha”
“Xí..”
“Quanh em mấy thằng bu lấy suốt, có hở ra cho anh ngó đâu”
“Ờ.. em là hót gơn cơ mà”
“Ui za, ai mà kiêu vậy ta”
“Hừm…anh nói ai kiêu, anh kia..”
“con gì đang bay .haha”
“Cũng hay anh nhỉ. Chả bao giờ chơi với nhau, giờ lại yêu nhau”
“Ờ, mà sao hồi đó em lại để ý anh”
“Hì..không biết”
“Nói đi mà…”
“Không biết thật mà, cứ thấy anh im im, hay lẳng lặng 1 mình. Rồi em lại hay chú ý hơn. dần…”
“Thích anh chớ gì.hehe”
“Xí, ai thèm thích. Nhìn thấy ghét”
“Ờ..thế ai đưa cho mình mẩu giấy vậy ta.”
“Anh…hứ, không thèm nc với anh nữa”
2 đứa cứ vô tư đùa giỡn giữa sân trường, đâu đó có những em học sinh đang nhìn, nhưng còn tâm trí đâu để để ý nữa. Ngồi chơi chán rồi về, trời dần trưa, nắng cộng thêm gió lào, khó chịu.
Đưa mình về nhà xong em cũng chào bố mẹ mình rồi về luôn.
Ngày hè yên ả cứ trôi, mấy ngày sau thì em ra hà nội học. Mấy ngày sau mình cũng vào đà nẵng. Biết xa nhau là buồn, là nhớ, nhưng cũng cố nén mà đi, học cho nên người.
Vào năm học mới này thì chuyện với mình chỉ xoay quanh em Ly, giữa mình với em (yêu) vẫn ổn, học hành ổn. Học được khoảng 2 tháng thì mình đang băng qua đường Ngũ Hành Sơn (đường lớn chạy ngang qua cổng trường) thì có thằng (giờ tạm gọi là trẻ trâu) nó bem 1 phát mình gãy tay. Kết quả là nghỉ học tại chỗ mất nửa tháng, còn lại là thời gian lên ngồi danh dự trên lớp. Trong thời gian nằm nhà dưỡng thương thì Ly chăm sóc tận tình, đôi lúc cảm động nhưng có vẻ như thái quá. Bảo đừng làm thế nhưng em nó không chịu, nhạt kiểu sao em nó cũng cứ vậy, chán quá thôi mặc kệ. Chăm mình còn có Th (vừa là bạn vừa là chịu sự điều động của em (yêu)). Em Hạnh muốn vào mấy ngày nhưng mình không cho, kết quả là Th bị điều vào chăm mình. Cứ 15 ngày ở nhà trưa thì Ly mang đồ ăn, tối thì Th mang vào rồi ngồi chơi. Nghĩ cũng ngại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




