watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:35 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6800 Lượt

“Vì vậy em hình dung một người như em sẽ có cách sống bình dị và đơn giản hơn.”

“À, cũng có thể.”

“Đúng không? Em chọn nghề không phải vì thích hay ghét, mà vì nghề đó ổn định, có chút danh tiếng, làm một nhân viên văn phòng bình thường thôi cũng đủ làm em mãn nguyện. Em cảm giác đó mới chính là em.”

“Ừ.”

“Em lấy chồng cũng không phải xuất phát từ tình yêu mà là do một người họ hàng nào đó giới thiệu, và em cũng thấy hài lòng với một cuộc đời như vậy. Giả sử anh kể cho em một câu chuyện kiểu đó em cũng sẽ gật đầu đồng ý.”

“Anh hiểu” tôi nói. “Em vẫn nói mà. Rằng em đã cố quá sức mình. Người như em chỉ chọn con đường an toàn, thế mà chẳng biết từ lúc nào, em lại nhắm mắt, chạy hết tốc lực qua cây cầu không có tay vịn.”

“Vậy ư?”

“Ừ. Em giỏi lắm.”

“Giỏi?”

“Em đã lấy một người như anh. Riêng quyết định này đã là quá giỏi rồi.”

“Nhưng mà…”

“Anh bảo sẽ kể sau cho em. Về những vấn đề của anh.”

“Nếu tính cả chuyện này thì cách sống của em không hề bình dị và đơn giản chút nào.”

“Thế sao?”

“Chuyện đó thì…”

“Anh kể đi.”

“Để mai nhé.”

“Trời!”

“Mai đi.”

“Anh đã kể đến đoạn này rồi cơ mà?”

“Ừ. Nhưng kể tiếp thì dài lắm.”

“Nhưng mà.”

“Anh mà không ngủ sớm thì mai không làm việc nổi đâu.”

“Mới có mười rưỡi.”

“Với anh là nửa đêm rồi đấy.”

“Thật sao?”

“Ừ. Chúc em ngủ ngon.”

“Chúc anh ngủ ngon.”

“Anh ngủ thật à?”

“Thật.”

“Nhưng mà…”

“Ngủ ngon nhé.”

“Chúc anh ngủ ngon.”

“Thế hả?”

Thế hả?

“Yuji nói mê đấy. Em đừng để ý. Ngủ đi nhé.”

“Chúc anh ngủ ngon.”

“Thế hả?”

Chương 11

Hết giờ làm, đang đạp xe về nhà thì tôi trông thấy thầy Nombre và con Pooh đi đằng trước. Khi đuổi kịp được thầy, tôi xuống xe, gọi:

“Thầy Nombre.”

Thầy ngớ người ra trong một giây rồi thốt lên: “Ôi ôi.”

(“Ngớ người” cũng là sở trường của tôi. Mỗi lần như thế, Mio lại hỏi tôi: Hồn vía anh vừa bay đi đâu vậy?)

“Anh vừa đi làm về à?”

“Vâng ạ.”

“Yuji vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe ạ. Còn thầy?”

“Cũng tàm tạm. Con người ta đến tuổi này rồi thì làm sao không có chuyện được. Bị đau mười nhưng khỏi được năm cũng tốt lắm rồi.”

“Vậy hôm nay thầy khỏi được năm?”

“Cũng cỡ đó.”

Con Pooh ngước lên nhìn tôi, cố gắng sủa “~?” Tôi bảo “nào nào” rồi lấy chân xoa bụng nó.

“Tiểu thuyết của anh vẫn tiến triển chứ?” thầy Nombre hỏi.

“Dạ không, dạo này em đang tạm nghỉ.”

“Ôi trời!” thầy thốt lên. Một câu cảm thán diễn đạt thay cho câu hỏi “Lại có chuyện gì à?” một cách rất súc tích.

Tôi cảm thấy cơn bốc đồng trong người dâng lên dồn dập.

“Hay là nói ra luôn?”

“Nói luôn cho thầy chuyện của Mio?”

Một cơn bốc đồng kiểu như vậy. Nhưng liệu thầy có tin lời tôi?

“Mio,” tôi thử mào đầu.

“~?” con Pooh sủa.

Thầy Nombre làm bộ mặt giống hệt con Pooh, nhìn tôi.

“Cô ấy?”

“Vâng.”

“Vâng?”

“Nếu em bảo vợ em đã về thì thầy nghĩ sao?”

“À, à,” có vẻ như thầy Nombre đã hiểu ra.

“Cuốn tiểu thuyết của anh hả?” thầy Nombre nói “Anh định lấy đó làm bối cảnh?”

Tôi gật đầu lấp lửng trước khi tiếp tục.

“Hồi còn sống, cô ấy đã nói thế này. Đến mùa mưa, cô ấy sẽ trở về. Để xem hai bố con em sống có ổn không.

Thầy Nombre im lặng lắng nghe.

“Và cô ấy đã về thật. Cô ấy đã xuất hiện ở nhà máy bỏ hoang phía bên kia cánh rừng.”

Mặt thầy Nombre thoáng hiện lên vẻ nghi ngờ.

“Em đưa cô ấy về nhà nhưng cô ấy bị mất trí nhớ; không biết mình là ai, cũng chẳng còn nhớ chuyện mình đã rời bỏ thế giới này từ một năm trước.”

“Đây là mạch truyện của anh?”

“Không ạ, đây là chuyện có thật ạ. Hiện cô ấy đang ở nhà đợi em về.”

“Mio đợi?”

“Vâng. Mio đợi.”

“Nghĩa là…”

“Là linh hồn của nàng!” tôi cướp lời thầy.

“Không phải tiểu thuyết ?”

“Không phải ạ.”

Thầy Nombre chuyển ánh mắt từ tôi xuống con Pooh đang ngồi dưới chân. Con Pooh cũng ngẩng lên nhìn lại thầy. Có vẻ như thầy và con Pooh đang hội ý về tính xác thực trong câu chuyện của tôi.

Tôi quyết định im lặng chờ thầy đưa ra kết luận.

Mio rất quý thầy Nombre.

Khi chuyển đến sống ở thị trấn này, thầy Nombre là người đầu tiên bắt chuyện với vợ chồng tôi. Chúng tôi gặp ông ở công viên số 17 khi đi mua thức ăn cho bữa tối ở trung tâm mua sắm về. Chuyện xảy ra cách đây bảy năm.

Hồi ấy, thầy Nombre đã là một ông lão có tuổi. (Giống như ông giám đốc văn phòng tôi).

Con Pooh trẻ hơn bây giờ, có phong thái của một thanh niên trầm ngâm, suy tư. Tuy hồi đấy nó cũng chỉ sủa được mỗi “~?”

Sau đó, chúng tôi duy trì mối quan hệ không thân cũng không sơ, một tuần gặp nhau vài lần ở công viên số 17, trao đổi những cậu chuyện không ngắn cũng không dài. Cả hai vợ chồng đều không giỏi ngoại giao nên có thể nói việc việc thỉnh thoảng gặp thầy Nombre là mối quan hệ xã hội duy nhất của chúng tôi. Thầy Nombre quý Mio như cháu gái, ngược lại, Mio cũng rất quý trọng ông.

Bởi vậy…

Bởi vậy, tôi muốn hai người gặp lại nhau trước khi mùa mưa kết thúc. Trước khi nàng trở về tinh cầu Lưu Trữ.

Tuy Mio không nhớ thầy Nombre nhưng nếu gặp nhau, chắc chắn hai người vẫn có chuyện để nói. Do đó, cần phải để thầy Nombre biết sự thật trước. Nếu làm thầy bất ngờ, nhịp tim thầy tăng vọt quá chỉ số quy định rồi cứ thế rơi vào im lặng thì nguy.

“Vậy…” thầy Nombre nói, “Mio trông thế nào?”

Thầy lúng túng huơ tay để diễn đạt ý muốn nói. Hình như thầy muốn hỏi Mio có chân không.

“Trông như bình thường ạ,” tôi nói. “Giống hệt như Mio ngày xưa. Từ ngoại hình, tính cách, giọng nói cho đến mùi hương. Chỉ có điều là nàng không còn trí nhớ.”

“Ra là vậy,” thầy Nombre thở phào nhẹ nhõm.

“Thầy gặp Mio nhé?”

Thầy khẽ gật đầu mấy cái. Cử chỉ này không khác mấy so với lúc thầy run lẩy bẩy nhưng tôi chắc chắn đó là cử chỉ xác nhận đồng ý.

“Vậy thì,” tôi nói, “hẹn thầy ngày mai tại công viên số 17.”

“Thời gian vẫn như mọi khi ?”

“Vâng. Em sẽ đưa Mio đến.”

“Được rồi. Tôi vẫn ngồi ở cái ghế mọi khi thôi.”

“Vâng ạ.”

Tôi chào tạm biệt thầy Nombre và con Pooh rồi leo lên xe, đạp về nhà.

Chương 12

Liệu có đúng đắn không khi cảm thấy ham muốn với người vợ giờ chỉ còn là hồn ma?

Vấn đề này cũng đòi hỏi có sự tương tác. Nghĩa là, sở dĩ tôi có ham muốn là vì nàng khiến tôi như vậy. Dù chỉ còn là hồn ma nhưng nàng có một cơ thể rất khỏe khoắn và gợi cảm. Cũng giống như chất hóa học kia, đó là một thông điệp không lời dành cho cánh đàn ông chúng tôi.

“Anh nhìn đây. Em lớn thế này rồi cơ mà. Em có thể sinh con cho anh bất cứ lúc nào.”

Bộ ngực đầy đặn cùng bờ eo thon lên tiếng. Cặp hông căng tròn thì bảo: “Hãy để em!”

Nhưng nàng là hồn ma.

Hồn ma không sinh con.

Nếu vậy thì sao nàng lại gợi cảm đến thế?

Tôi đang uống cốc nước vừa rót ra thì thấy Mio, lúc này đã tắm xong, đang lau người cho Yuji.

Ở căn hộ này, chỗ cạnh bồn tắm vừa là nhà vệ sinh vừa là chỗ thay quần áo. Tuy có rèm che bằng ni lông nhưng tấm rèm này chưa bao giờ được kéo xuống. Vì vậy, từ chỗ tôi có thể nhìn hai mẹ con rất rõ.

Mio hoàn toàn hớ hênh, không mặc gì trên người, đang lau người cho Yuji.

Lâu lắm rồi tôi mới trông thấy cơ thể nàng. Tôi nhớ là nàng khá mảnh mai, tuy nhiên lúc này có thể thấy là bầu ngực nhỏ của nàng đang khẽ đung đưa khi nàng cúi người xuống. Hông của nàng cũng rất nở nang, thật không hổ danh là cựu giáo viên dạy nhảy. “Hãy để em!” hông của nàng nói với tôi.

Ký ức hạnh phúc hiện về. Những ký ức mềm mại, ấm nóng.

Tôi nuốt ực ngụm nước ngậm trong miệng.

Mio ngẩng lên nhìn tôi.

Không chút bối rối, nàng từ từ kéo khăn tắm lên để che người. Nàng chăm chú nhìn tôi khiến tôi phải mỉm cười ngượng ngịu, quay mặt đi chỗ khác.

Lát sau, nàng bảo.

“Anh chịu khó đợi nhé.”

“Hả?”

“Em vẫn chưa chuẩn bị tinh thần cho chuyện ấy. Em biết em là vợ anh nhưng riêng chuyện này thì…

“A, chuyện đó hả?”

“Vâng, chuyện đó.”

“Em đừng lo. Điều em muốn là điều anh muốn. Nếu em không muốn thì anh cũng không muốn đâu.”

“Thật không?”

“Thật.”

“Nhưng mà,” nàng nói, “anh nhìn em ban nãy như thể là anh đang muốn vậy?”

“À, xin lỗi em nhé. Đó chỉ là phản ứng của anh khi nhớ lại thôi.”

“Nhớ lại?”

“Anh nhớ lại những kỷ niệm mềm mại, ấm nóng trước kia.”

Câu trước tôi nói dối, còn câu sau thì tôi nói thật.

“Vậy à?” Ánh mắt nàng mơ màng.

“Chúng mình, về chuyện ấy…” nàng ngập ngừng rồi nói liền một hơi. “Chúng mình hòa hợp chứ?”

“Chuyện đó thì khỏi phải nói.”

“Thế hả?”

“Khỏi nói luôn.”

Mùa đông năm ấy, chúng mình gặp nhau vào thứ Hai đầu tiên sau kỳ nghỉ năm mới.

Lần hẹn hò thứ hai.

“Ba tháng mới gặp nhau nhỉ?”

Ngồi

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT