|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tay bận rộn những khi khách đông hoặc vẩn vơ lang thang với những suy tư nào đó mà anh không hiểu những khi quán vắng.
Tâm trạng anh vẩn đục mỗi khi có sự xuất hiện của thằng bạn Duy Khang. Là bác sĩ ngoại khoa nên cậu ta cũng chẳng rỗi hơn anh là bao nhiêu nhưng dường như cậu ta càng lúc càng thể hiện sự quan tâm sâu nặng hơn. Vĩnh Uy đã tự nhủ rằng lý gì mà anh phải khó chịu, anh đâu cần những thứ cậu ta muốn. Nhưng không hiểu sao tim anh vẫn nhưng nhức mỗi khi nhìn thấy hai bọn họ thân mật.
Lệ Na đã dần quen với sự xuất hiện thường xuyên hơn của Vĩnh Uy trong cuộc sống của cô. Không phải là thôi bối rối, thôi tái tê. Mà chỉ là những bận rộn thường nhật giúp cô được phân tâm. Những lúc rảnh rỗi cô lại chú ý nhìn qua tấm kính về phía bên hồ, nơi con trai cô và anh ta đang vui vẻ, tình cảm giữa họ ngày càng khăng khít. Những hôm cô và mọi người bận khách không kịp đi đón thằng bé ở lớp mẫu giáo đã thấy anh ta đưa nó về. Phải rồi, họ là cha con, cứ tự nhiên yêu mến nhau cũng là lẽ thường tình. Cô không thể ngăn cấm điều đó.
Chỉ có điều Na thấy chút chơi vơi, hụt hẫng, xót xa… mọi cảm xúc hóa lại thành một nỗi buồn như lịm đi ngấm sâu vào tâm hồn. Anh ta cần con chứ không bao giờ cần cô.
Chương 10: Giống như ngày ấy
Một sáng mây bay lững lờ, bầu trời xanh ngọc ngút tầm mắt. Lệ Na đi dọc trên khu phố ẩm thực của người Hoa, cô muốn tìm hiểu một số loại bánh đặc biệt để thêm vào thực đơn. Rẽ qua con đường hẹp với các cửa hiệu bánh bao san sát treo đầy đèn lồng, Na cứ chậm rãi tản bộ thưởng thức những hương vị thơm phức và nét văn hóa cổ truyền Trung Hoa.
Vừa ra khỏi một cửa hàng bánh bao khoai tây, cô nghe xung quanh náo loạn tiếng thét, tiếng kêu gào, tiếng gọi nhau í ới. Một số khách du lịch chạy tán loạn các hướng. Người dân xung quanh thì tìm cách giải quyết nhưng nét mặt ai cũng hãi sợ đến tái mét. Na nghe câu được câu chăng rằng thú nuôi nhà ông Vương nào đó bị sổng.p>
Hóa ra khắp mặt đất quanh khu phố đang nhung nhúc những con rắn bò lổm ngổm, chúng cứ xoẹt ngang dọc khắp nơi đớp những con chuột mồi cũng sổng chuồng. Người dân nháo nhác, thét gào tìm cách vây bắt chúng lại. Lệ Na vốn sinh ra trong nhung lụa nên cô càng hãi sợ những thứ bò sát ghê tởm.
Cô nhắm mắt liều mình lao mạnh tìm đường thoát khỏi nơi đáng sợ này nhưng đâu đâu cũng thấy người người xuôi ngược va quệt lẫn nhau vì hoảng hốt. Cộng với rắn và chuột cắn xé nhau không chỉ giữa mặt đường mà còn chui vào trong các cửa hiệu.
Lệ Na mắt hoa lên, gần như ngất đi vì sợ, cố lảo đảo bước thấp bước cao. Chuyện thực mà cứ như mơ giữa thanh thiên bạch nhật. Thân hình va chạm vào mấy người đang lao nhanh, cô càng mất trọng tâm nên ngã quỵ xuống, tay chống xuống mặt đường. Gần ngay cạnh một con rắn đang bò ngoằn ngoèo… Na hét lên một tiếng chói tai…
Một người đàn ông vừa ném tập bản đồ quy hoạch ra sau cho người thư ký vừa đưa chân đá văng con rắn ra xa, rồi… anh ta nhấc bổng cô lên ôm trọn vào lòng, cứ thế bước đi đường hoàng tự tin đưa cô tránh xa khỏi nơi hỗn loạn này.
Lệ Na còn bàng hoàng chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy dần xa khu phố Tàu, cô tròn mắt nhìn người đàn ông vừa cứu mình. Là anh ta… khuôn mặt nhìn từ dưới lên của Vĩnh Uy thanh gọn, sắc nét. Ánh mắt lạnh mà sao vẫn quá cuốn hút… Giống như ngày ấy, cô cũng nằm gọn trong vòng tay mạnh mẽ này, mọi lo lắng sợ hãi, mọi bất an nguy hiểm đều không còn. Chỉ còn lại cảm giác bình yên vô cùng.
“Rắn không độc!” Anh nhìn thấy mồ hôi vẫn túa ra trên trán cô nên nói để cô yên tâm mà không biết rằng Na đã hết sợ, trong cô giờ là một cảm xúc khác.
“Nhiều lắm!”
“Đừng có nói quá, chỉ mấy con thôi!”
“Sao anh đi theo tôi?”p>
Anh nhìn xuống cô vừa bật ra câu hỏi, rồi không nhịn được anh bật cười lớn, tiếng cười mỉa mai pha lẫn trêu chọc.
Biết mình lầm tưởng cô xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu, liền quẫy người. “Buông tôi ra được rồi, thả tôi xuống mau!”
“Từ từ!” Uy thấy bực, anh đã giúp cô ta thoát hiểm vậy mà còn làm cao. Họ đã ra đến đường lớn nên anh thả mạnh cô xuống mặt đất.
“Áaa… Làm gì mà mạnh thế. Đau quá!” Lệ Na kêu toáng lên vì đau, cô đưa tay ôm lấy mông.
Uy nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó của cô, nghĩ chắc đau lắm liền ngồi thụp xuống. “Đau lắm sao…” đưa tay sờ xuống chỗ đau của Na.
“Anh làm gì thế?” Vừa bất ngờ vừa xấu hổ cô đưa tay tát anh.
Cái tát không hề mạnh nhưng cũng đủ làm Vĩnh Uy điên tiết.p>
Anh quát lên: “Cô dám đánh tôi hả?”
“Ai bảo anh dám… dám… anh là đồ… đồ…” cô bối rối nên không tìm được từ thích hợp.
“Đồ gì?” Anh thở hắt ra, không hiểu nổi cô ta giữ gìn cái gì.
“Cô thanh cao gớm nhỉ?” Và bất ngờ anh ta nắm chặt lấy cằm cô, áp sát và hôn thật mạnh, đôi môi mút chặt xong đưa lưỡi tách nhẹ môi cô ra… khuấy đảo bên trong… Rồi cũng nhanh như lúc bắt đầu anh ta buông cô ra.
Vĩnh Uy đứng lên. “Hòa nhé!” Trước khi đi khỏi anh ngoái lại buông một câu: “Nói cho mà biết. Cô thực sự chẳng hấp dẫn gì cả.”
Còn lại một mình Lệ Na vẫn điếng người trong sững sờ, đôi môi tê rần ướt đẫm nước. Giờ cô mới biết anh ta là loại người gì, thật không hiểu vì sao trước đây mình có thể mê muội một tên xấu xa như vậy. Ôi điên mất!!!
***
Vĩnh Uy mở cửa ngôi nhà không quá lớn nhưng khá sang của anh và dẫn bé Bin vào. Đột nhiên anh nảy ra ý muốn đưa thằng bé về đây, thăm nơi ở của mình. Ngôi nhà trang nhã với màu trắng xám chủ đạo, đồ nội thất trang nhã, nam tính hiện diện mọi góc trong căn phòng khách rộng. Ngay cạnh bên là phòng ngủ được ngăn bằng tấm kính lớn.
Bếp gọn gàng ít đồ vì anh thường ăn bên ngoài, có máy pha café tự động và ngăn tủ lạnh đầy thức uống. Cạnh cửa sổ bên tay mặt phòng khách là tủ đựng rượu các loại như Whisky, Chivas, Brandy… khá mạnh.
Bé Bin chưa khi nào được thấy một ngôi nhà đẹp như vậy, nó chạy lon ton thăm thú mọi chỗ. Nhảy lên chiếc sa lông phòng khách nó nhắm mắt dang tay, trầm trồ: “Đẹp quá!”
“Đẹp sao? Cháu có thích ở đây không?”
“Có chứ, thích lắm ạ. Nhưng phải có mẹ nữa cơ.”
“À há!” Uy thấy hài hước với ý nghĩ non nớt của thằng bé. Anh bấm điều khiển kích hoạt màn hình rộng được lắp đặt ép phẳng liền tường để mở hoạt hình cho nhóc con xem. Còn mình ngồi bên xem xét văn bản hồ sơ mấy lô đất quy hoạch trên lap cá nhân.
Bé Bin dán mắt xem những hoạt cảnh sinh động như diễn ra trên tường, miệng há ra sững sờ, thích thú. Được một lúc… “Chú ơi!”
“Sao nhóc?” Anh vẫn chăm chú vào màn hình máy, đoán có lẽ thằng bé lại có thắc mắc gì đó. Từ khi quen biết đến giờ nó luôn hỏi anh những câu hỏi liên tu bất tận. Nhưng mấy câu hỏi đó không gây khó khăn lắm, anh có thể giải đáp bất cứ thắc mắc nào nó đưa ra. Bởi dù sao nó vẫn chỉ là một thằng nhóc 4 tuổi, cũng thật dễ chiều.
“Cháu muốn đi chơi công viên! Như trong kia kìa.” Nó đưa ngón tay bé mũm chỉ lên màn hình, có cảnh những đứa trẻ đang lướt như gió trên tàu lượn.
Uy nhìn theo tay chỉ của thằng nhóc. “Muốn đến công viên phải bảo mẹ cháu, chú không thể theo cháu để chơi từng trò được.”
“Nhưng mẹ không có money.”
Uy nhẹ nhàng đặt thằng bé lên giường, đắp chăn cẩn thận. Bé Bin ngủ ngon lành say sưa, đôi môi hơi hé trông vô cùng đáng yêu.
Anh từ từ đi ra rồi khép nhẹ cửa lại. Yên vị trên sofa phòng khách Uy bấm số gọi cho mẹ thằng bé Bin nói từ sau lần bị lạc mẹ nó bắt nó phải học thuộc số điện thoại của mẹ và của bà.
Tiếng chuông vang lên khá lâu mà không có người nhấc máy. Anh không biết được rằng ở đầu dây bên kia có người đang xốn xang.
Lệ Na nhìn thật lâu dãy số điện thoại vừa lạ vừa quen này, cô đã từng bao lần xóa rồi lưu, rồi lại xóa, lại lưu, lại… Chần chừ một lúc Na cũng mở máy. “A lô!”
“Cô thật biết cách khiến người khác phải bực bội vì chờ đợi.”
“Tôi bận!” Nghe giọng anh ta qua điện thoại mà cô vẫn thấy đỏ mặt, sau sự việc hôm đó anh ta vẫn nhơn nhơn như không có chuyện gì, thi thoảng còn nhếch môi cười trông thật đểu cáng. Na chẳng biết làm sao, trước mặt nhiều người cô không dám đôi co nên đành chịu ấm ức.
“Nghe này, để thằng bé ngủ lại nhà tôi đêm nay!”
“Không được! Anh mang con tôi về đây!”
Anh trấn an: “Đừng lo, ở với tôi sẽ không sao đâu. Nó ngủ rồi, đánh thức tội nghiệp. Ngày mai tôi sẽ đưa thằng bé đi công viên nhưng cô nhất định phải đi cùng. Tôi không thể trông nó một mình được.”
Im lặng, không nghe tiếng cô trả lời. “Cô có nghe gì không đấy?”
“Anh không biết là tôi rất bận à? Làm sao có thể đi được.”
“Không sao đâu, chỉ một lúc buổi sáng thôi. Giờ đó cũng chưa đông khách lắm. Đây là ý nguyện của thằng bé, đừng làm nó thất vọng. Thế nhé! 8 giờ sáng ở công viên trung tâm.” Nói rồi anh cúp máy không để cô có cơ hội phản đối.
“Này từ từ đã…” anh ta đã tắt máy, Na không nói được gì thêm. Hứ, người gì thế không biết, chỉ thích theo ý mình.
“Có chuyện gì vậy?” Duy Khang đang định ra về nhưng nghe thấy chuông điện thoại của Na và cô ấy mãi không chịu nghe nên anh tò mò nán lại một chút.
“Dạ không có gì.”
Nghe vậy nhưng Duy Khang cũng hiểu mang máng sự việc.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




