watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11085 Lượt

theo cô suốt cuộc đời.

Họ ăn trưa ở nhà hàng Nhật, không khí trầm lắng như chỉ có mình và cô đang tận hưởng những giờ phút vui sướng bên nhau.

“Tại sao chúng ta không về nhà ăn nhỉ, đồ ăn ở đây mắc lắm anh.” Cô trầm ngâm suy tính: “Xem nào. Từ hôm chuẩn bị đám cưới đến giờ anh phải chi mất bao nhiêu là thứ. Em phải chịu một nửa tiền áo cưới mới được!”

Vĩnh Uy đang trộn đều món Oden đậm chất Kansai ra đĩa, anh đẩy về phía cô rồi vừa ngắm Na ăn vừa nói: “Em đừng có tính toán mấy chuyện đó. Anh sẽ lo hết.”

“Đâu có được, em cũng phải đóng góp công sức xây dựng tổ ấm của mình chứ!”

“Thôi được chuyện đó nói sau, em ăn đi đã!”

Lệ Na để ý anh chỉ tiếp đồ ăn cho cô còn mình chẳng chịu ăn thứ gì, chỉ thi thoảng nhấp một chút Maccha Latte, thức uống nồng nàn kết hợp trà xanh và sữa.

Cô ngạc nhiên hỏi: “Sao chỉ có mình em ăn thôi vậy. Anh không khỏe à? Hay là… anh…”

Vĩnh Uy giật mình: “Sao cơ?”

“Khai mau, hay là anh có âm mưu biến mình thành chú rể có phom người mảnh khảnh, lãng tử còn em thì thành cô dâu mập ú. Có đúng không hả?”

Anh bật cười: “Em thật khéo đùa. Anh không đói.”

“Vậy thì ăn một miếng đi. Nào. A. Há miệng ra!” Na xúc một thìa đầy cà ri gà đưa tận miệng anh.

Vĩnh Uy há miệng để cô bón cho mình miếng cà ri cay cay thơm nồng, nuốt đến đâu cảm giác nóng bừng tỉnh táo đến đó.

“Hi thế có phải ngoan không.” Cô vui vẻ liếc nhìn bàn ăn đầy ắp các món. Nhìn khay shushi cá hồi, một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu Na.

“A. Anh! Từ lâu rồi em vẫn có một mong ước, đó là được đi dã ngoại cùng người mình yêu và làm cho anh ấy món cơm cuộn.” Lệ Na tay chống cằm, mắt nhìn anh mơ mộng. “Trưa mai chúng ta hẹn hò kiểu thế nhé. Không cần đi đâu xa, ra bãi cỏ ngoài công viên là được. Nhá anh. Sau này kết hôn rồi sẽ không còn cơ hội nữa.”

“Okie em! Em muốn gì cũng được.”

Lệ Na thích thú cười vang: “Oa! Anh thật tuyệt. Tại sao hôm nay anh lại ân cần và chiều chuộng em thế nhỉ? Từ giờ ngày nào anh cũng phát huy thế nhé!”

Anh chỉ gượng cười không đáp.

Chương 23: Phản bội

Vừa rì rầm hát một bài hát vui nhộn, Lệ Na vừa nhanh tay xếp ngay ngắn những cuộn cơm đủ màu sắc và mùi vị vào hộp. Từ sớm tinh mơ cô đã thức dậy chuẩn bị những thứ này, đã bỏ bao nhiêu công sức và tâm huyết. Nhất định anh sẽ rất thích, cô chỉ lựa chọn những nguyên liệu hợp với khẩu vị của anh.

Xếp những hộp cơm chồng lên nhau Lệ Na bê từ gian bếp đặt lên quầy bar, cô chẳng chịu rời mắt khỏi nó. Đã gần 10h sáng, Na chỉ muốn đứng chờ cho đến giờ đã hẹn mà thôi.

Mải đắm chìm trong những ý nghĩ tươi đẹp cô không để ý có người mới bước vào quán cho đến khi người ấy gõ gõ đầu móng tay xuống mặt quầy bar. Na giật mình ngẩng nhìn, cô ơ một tiếng ngạc nhiên. Là Kiều Diễm. Người phụ nữ này luôn mang lại cho cô cảm giác run sợ và không an lòng. Na lúng túng chưa biết nói sao chị ta đã mở lời trước:

“Xin chào!”Cô ta nhìn quanh bằng cặp mắt kẻ cả.

“A… ơ chào chị… mời chị ngồi!” Na đưa tay về phía hàng ghế.

Kiều Diễm phẩy tay. “Thôi khỏi. Tôi tiện đường ghé qua đây…” cô ta bật chiếc bóp tay, rút ra chiếc nhẫn nam sáng lóa, thả đánh cách xuống mặt quầy bar. “Tôi không liên lạc được với Vĩnh Uy, nhờ cô đem trả anh ấy hộ tôi.”

Lệ Na nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, là nhẫn của anh đây mà. Nhưng cô vẫn không hiểu gì cả.

Diễm bật cười giả lả, tiếng cười lanh lảnh coi thường đối phương: “À đêm hôm trước anh ấy để quên ở chỗ tôi.”

Câu nói như một mũi kim, nhỏ bé, lạnh lẽo mà cắm vào tim thật sâu, thật đau, thật nhói khiến toàn thân Na bủn rủn và mất lí trí. Nhưng Na nghĩ cô phải bình tĩnh.“Tôi không hiểu chị muốn ám chỉ điều gì.Nhưng tôi tin anh ấy.”

A, động não cũng nhanh đấy, vậy tao đây cũng chẳng khách khí nữa, Diễm nghĩ thầm. “Rất tốt, phụ nữ như cô mới đáng mặt phụ nữ. Biết nhẫn nhịn. Có những cô gái cứ phải nổi đóa lên vì những việc không đâu, thật chẳng đáng. Đàn ông bản tính vốn phong lưu, đến cuối cùng họ vẫn là người của mình. Chỉ là vui vẻ một chút thôi. Vậy nên đừng chấp nhặt. Có đúng vậy không?”

Lệ Na càng lúc càng thấy khó chịu, cô cao giọng: “Chị lải nhải gì vậy. Tôi đã nói là tôi tin anh ấy. Hừ, tưởng dùng cách này mà chia rẽ được chúng tôi ư? Chị nhầm rồi.”

Kiều Diễm bật cười lớn: “Ha ha! Cô thật ngây thơ. Thảo nào anh ấy nói cô thích hợp làm vợ hơn tôi, tôi không bao dung, cũng không thể nhắm mắt làm ngơ như cô được. Chậc, là phụ nữ với nhau tôi chỉ khuyên cô một câu thôi. Vĩnh Uy quả là một người tuyệt vời nhưng đàn ông ấy mà, họ rất dễ xiêu lòng, dù sau này lấy cô rồi nếu gặp một giai nhân diễm lệ chắc chắn sẽ không kìm chế bản thân được. Nhưng dẫu sao thì chỉ cần cô độ lượng như thế này tình cảm vợ chồng vẫn sẽ êm đẹp.”

“Thôi, tôi nói vậy thôi. Tạm biệt!” Cô ta thả lại cái nhếch mép chế giễu rồi quay mình đi thẳng.

Còn lại mình Na trong cơn buốt giá vô cùng, cô thấy sợ, thấy bất an. Cô sẽ không tin những lời giả trá đó đâu. Anh sẽ không bao giờ đối xử với cô như vậy… Nhưng chiếc nhẫn như một thứ ương bướng, ngang tàng cứ phản bác lại niềm tin nơi cô.

Lâu thật lâu sau đó, cô mới có thể gượng thân xác cử động, một tay cầm chiếc nhẫn – minh chứng cho tình yêu của anh và cô, một tay xách hộp đựng cơm cuộn – một minh chứng nữa cho tình yêu của cô dành cho anh.

Công viên tầm trưa ít người qua lại, bãi cỏ mênh mông được gió vờn nhẹ mướt mát. Anh ngồi đó, ánh nhìn mông lung diệu vợi lướt trên mặt hồ phẳng lặng, sống lưng thuôn dài trông thật cô liêu lại cũng thật cuốn hút, chân duỗi dài ép ngả nghiêng những cọng cỏ mơn mởn.

Lệ Na buông mình xuống cạnh anh, Vĩnh Uy ngoảnh nhìn cô, đôi mắt bừng lên tia sáng lay động. “Em cũng lề mề gớm.” Vừa nói anh vừa đưa mắt nhìn xuống hộp cơm màu vàng bằng nhựa dẻo.

Nhấc nắp mở ra, bên trong tỏa ra mùi thơm ngầy ngậy của gạo dẻo kết hợp với hương vị

vị đậm đà của các món thịt nhiều dinh dưỡng và củ quả thanh mát. “Xem tài nghệ của em nào.” Anh cắn một miếng cơm cuộn hình tròn có màu trắng bao quanh màu xanh vàng. Ngẫm ngợi một hồi rồi gật gù khen được. Cô cứ mặc anh ăn hết miếng này đến miếng khác. Cho đến khi Vĩnh Uy thấy hơi lạ, Na vẫn im lặng nãy giờ.

“Sao em không ăn?”

“Em không đói.” Cô lặp lại câu nói hôm trước của anh.

Anh bỏ dở cuộn cơm trứng xuống, nhìn cô thắc mắc: “Em sao vậy?”

Lệ Na đưa ánh mắt buồn thảm xuống ngón áp út đã từng đeo nhẫn của anh, ở đó giờ chỉ có ngón tay dài trống huơ. “Nhẫn của anh đâu?”

Bàn tay phải của anh chợt tê cứng lại, mạch máu và gân xanh nổi phập phồng, đến giờ Uy mới biết chiếc nhẫn đã không cánh mà bay. Bất ngờ, lúng túng, anh ậm ờ trả lời: “À… chắc lúc tắm anh tháo ra, quên không đeo lại.”

Cô chẳng nói gì, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc nhẫn giờ buông ra, thả nó rơi trước mặt anh, mép nhẫn đã in hằn thành một đường vòng đỏ lừ trong lòng bàn tay cô.

Nỗi kinh sợ bủa vây lấy anh, mồ hôi bắt đầu rịn lấm tấm. “Em…”

Na buông tiếng lạnh lùng: “Tôi chỉ hỏi một câu nữa thôi, đêm hôm trước nữa anh ở đâu?”

Sững người, lặng ngắt, im lìm. Điều anh lo sợ cuối cùng đã tới, toàn thân như có một lớp giá băng bao phủ. Chỉ có thể gắng gượng vớt vát: “Không như em nghĩ đâu!”

Lệ Na hét váng lên: “Thế thì là sao hả?” Cô những muốn phủ nhận tất cả, những muốn tin anh, những muốn hy vọng mọi chuyện không như cô nghĩ. Nhưng thái độ của anh khiến cô càng lúc càng thấy phẫn uất, tổn thương. Càng lúc càng thấy tuyệt vọng.

“Em bình tĩnh nghe anh nói đã!” Vĩnh Uy nắm chặt tay cô nhưng Lệ Na giật mạnh ra.

Cô vùng đứng dậy. Anh cũng đứng lên theo.

Na như muốn điên lên, cô muốn gào thét cho vơi bớt nỗi tức giận: “Có không hả? Tôi hỏi anh, anh và cô ta có chuyện đó không hả?” Tiếng hét cứ vang vọng, vang vọng xáo động cả mặt hồ yên tĩnh.

Vĩnh Uy thẫn thờ một hồi rồi đáp: “Anh… cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy. Em tin anh được không, anh không hề muốn thế. Thực sự, anh không hiểu nổi…”

Lời nói của anh thực sự đã nhấn chìm cô rồi, hết rồi, thực sự hết thật rồi, chỉ còn lại nỗi chua xót đắng nghẹn cả lòng này. Lệ Na thấy mình vừa ngu ngốc, vừa đáng thương hại. Dường như có một cơn sóng dữ đã cuốn phăng tất cả đi mất. Lẽ sống, hy vọng, tình cảm đã vỡ tan như bong bóng mưa…

Anh sợ khi thấy biểu hiện của cô lúc này, khuôn mặt nhợt nhạt lạnh căm như hóa đá, nét bi ai hằn sâu trên đôi môi tím tái. Thà rằng cô gào thét, rủa xả và bứt tung mọi cảm xúc của mình thì anh còn thấy dễ chịu hơn.

Vĩnh Uy giữ chặt hai vai cô. “Em biết rõ là anh chỉ yêu em mà, đúng không? Cô ta chẳng là gì cả!”

Lệ Na nhướng đôi mắt trống rỗng nhìn anh. “Vì sao hả?”

Anh se sắt nhìn cô, lồng ngực đập mạnh.

Na nói tiếp: “Vì sao lại nỡ đối xử với tôi như vậy, vì sao hả? Tôi là cái gì đây? Sắp cưới tôi rồi mà… anh có thể lên giường với người đàn bà khác được…” giọng nghẹn lại khi nói đến câu ấy, cô gạt mạnh tay anh ra. Lùi xa, lùi xa dần. Rút mạnh chiếc nhẫn kim cương khỏi ngón áp út, ném trả về phía anh. “Đồ tồi!” Rồi lao mình đi trong nỗi uất hận cùng cực.

“Đừng! Em…” anh muốn với lấy,

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT