|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
không thể ngang hàng với đại tập đoàn nhà cô . Đáng ra con cô phải cưới một tiểu thư nhà quyền quý khác. Với lại, cháu vốn không phải thục nữ.”
Bạch phu nhân chăm chú lắng nghe bất chợt cất tiếng cười nghìn non bóng chim tắt, ma quỷ cũng phải tránh xa của mình (nhà này nên đi làm thầy cúng một lượt ==”):
” Ta không trẻ như cháu nghĩ đâu. Ta đã 41 tuổi rồi. Nhí nhảnh một chút để cảm thấy mình chưa già đi mà thôi . Ta cưới bố thằng Dương lúc mới 18. 20 tuổi thì đẻ ra thằng Dương. Lúc ấy gia đình nhà họ Bạch cũng đã rất phát triển và bề thế ở nước ngoài rồi. Cũng vì thế họ không chấp nhận cho ta cưới ông Bạch. Phải đến khi ông Bạch bế thằng Dương đến trước trưởng họ , quỳ xuống hứa sẽ khiến cho công ty Bạch thị hùng mạnh hơn bất kì công ty nào khác ta mới được chấp nhận. Quan trọng là ai cũng chướng mắt với ta vì ta vốn là con nhà võ, lại rất nghịch ngợm, không thích mấy thứ ngoại quốc xa xỉ . Nhưng con thấy đấy, họ ai cũng mặt nhăn nhó suốt ngày, luôn cố tỏ vẻ nghiêm nghị trang trọng lắm rồi già đi lúc nào không hay. Vui vẻ một chút đâu có mất gì, ta cũng có phải thục nữ đâu.”
Tiêu Nguyên hiểu thật hiểu rồi. Anh ta ăn nói mị hoặc như vậy chắc chắn là do mẹ anh ta dạy dỗ. Cô cảm động gật đầu lia lịa , nhanh chóng ôm bà gọi một tiếng “mẹ nuôi” (cái này căn bản là do quá dễ lừa chứ không phải người ta ăn nói ngọt ngào).
” Nhưng mẹ phải nói thứ mẹ thích nhất ở nhà họ Bạch chính là tài đánh đàn.”
Tiêu Nguyên há hốc mồm kinh ngạc . Người phụ nữ này mà có thể đánh đàn sao ?
” À, con chỉ biết học nhạc phổ chứ không bao giờ thực hành.” Mỗi lần con đánh đàn xong đến lúc ngẩng mặt lên đã k còn thấy khán giả nào nữa rồi
“ Không sao, mẹ sẽ dạy con.” Nghe bà nói thế cô có chút yên tâm, ngồi xuống trước cái đàn màu trắng sứ trang nhã.
“ Nhạc phổ đâu hả mẹ.” – cô tò mò hỏi. Bạn cô cũng đánh đàn piano, nhạc phổ chất đầy nhà vậy mà ở đây lại chẳng có mẩu giấy nào
“ À , không cần nhạc phổ đâu con .”
Tiêu Nguyên thầm thán phục bà có thể thuộc hết các nhạc phổ như vậy. Nhưng…… đến khi nghe tiếng đàn “ trong trẻo” của bà cất lên cô đã thật sự hiểu tại sao tốt nhất người nhà họ Bạch buổi tối không nên rảnh rỗi.
Cùng lúc đó dưới nhà bếp. 2 người đàn ông vẫn cặm cụi băm băm chặt chặt. Nhìn 2 bố con giống nhau i như đúc từ gương mặt đến vóc dáng, chỉ khác là người đàn ông kia có vẻ đã già hơn, từ người toát ra sự khí khái, chững chạc.
“ Con bé nó thế nào ?”- Bạch cha đang thái hành , tò mò hỏi
“ Ngoài cứng trong mềm, bướng bỉnh, lười biếng,vụng về và đặc biệt là vô cùng ngốc nghếch, dễ lừa ạ.”- Vĩ Dương nhún vai: “ Đào hoa thế này con lo mình không giữ nổi.”
“ Nó làm ta nhớ đến mẹ con thời trẻ quá. Con phải nắm con bé cho chặt vào, nếu để tuột mất sẽ rất đau khổ biết không. Đừng để giống bố mẹ ngày xưa. Cướp nó về cưới cho nhanh rồi đẻ con đẻ cái. Đến lúc ấy nó muốn chạy cũng khó.”- Mà ông cũng không ngờ rằng sau này cô có can đảm lớn như vậy, còn hơn cả bà vợ của ông nữa.
“ Giờ này chắc mẹ bắt đầu hòa tấu bố nhỉ. Theo bố chúng ta nên cứu hay cứ để cho cô ấy thích nghi ?”
“ Cứ phải lên xem sao. Bố sợ nó ngất mất ở đấy thì khổ.”
Thế là bố con nhà ông Bạch lén lén lút lút đi lên tầng. Nhưng vừa đứng trước cửa phòng cả 2 đều lệ chảy đầy mặt, tai nhức nhối xót thương . Âm nhạc phát ra từ chiếc đàn piano mỹ lệ lại nghe như tiếng lợn bị chóc tiết,tiếng chó đực bị thiến, thực sự không còn gì khó nghe hơn được nữa. Nhưng cả người nghe và người đánh đàn đều tỏ ra vô cùng thích thú như thể tìm được bản nhạc cuối cùng chưa được công bố của mô-za . Không những vậy người đánh đàn lại chính là cô con dâu nhỏ : Mộc Tiêu Nguyên
Cả 2 chán nản cùng lắc đầu đi xuống tầng sắp cơm ăn.
Trong bữa ăn , 4 người nói chuyện rất vui vẻ. Mẹ chồng và con dâu chẳng khác gì đã quen nhau mấy chục năm nay rồi. Còn 2 bố con tiếp tục bàn chuyện công việc. Bữa cơm kết thúc lại để 2 người đàn ông vào bếp rửa bát. Tiêu Nguyên dẫn bà Bạch ra ngoài phòng khách xem phim kinh dị . Nhìn hình ảnh mấy con ma mà 2 người cứ cười như nắc nẻ chê bai nhà sản xuất hóa trang quá kém còn có thể nhận ra mái tóc giả suýt trượt xuống. Ông Bạch đứng trong bếp nghe xong hắc tuyến đầy đầu, bà vợ của ông vẫn chưa bỏ cái tật vừa xem phim kinh dị vừa cười như vậy.
Đến tận 9h bà Bạch mới lưu luyến tiễn biệt Tiêu Nguyên ra về , luôn miệng bảo :
“ Mai mẹ về Mỹ rồi. Khi nào rảnh bay sang đấy chơi với mẹ nghe chưa con .” Rồi bà đưa cho tiêu Nguyên một cái vòng ngọc :” Lần này về nước mẹ chẳng có thứ gì quý giá thôi thì con cứ cầm tạm cái vòng này vậy. Nó tuy giá trị hơi thấp nhưng là tấm lòng của mẹ đối với con. Hãy nhớ yêu thương thằng Dương, chăm sóc thằng Dương giùm mẹ.”
Tiêu Nguyên suýt nữa thì ngất xỉu, vòng ngọc này cô từng xem trên ti vi bán đấu giá. Nó là vòng của hoàng hậu thời nhà Lý, cũng là thứ trang sức duy nhất thời đó còn nguyên vẹn, trị giá không dưới 2 trăm nghìn đô (khoảng 4 tỉ VNĐ ) . Vậy mà mẹ chồng cô lại coi như là cái vòng nhặt được không đáng tiền. Trong đầu thấy toàn hình $ và mặt Bác Hồ kính yêu Tiêu Nguyên không hề để ý đến việc phải chăm sóc tên sắc lang kia cứ thế mà gật đầu như giã tỏi . Cô chào ông bà Bạch và vui vẻ lên xe đi về.
Bà Bạch vẫn đứng nhìn , sụt sùi muốn khóc. Ông Bạch vỗ vai bà hỏi
” Em thấy con bé thế nào. Có vừa ý không. ?”
Bà Bạch nghe ông nói xong nước mắt đã chảy thành hai hàng :” Nó rất được. Con trai chúng ta thật giỏi , vừa tìm đã trúng ngay được con phượng hoàng Chúng ta phải cùng hợp sức giúp 2 đứa nó. Bảo với bà thông gia thế.”
Bạch cha gật đầu hiền từ rồi đưa vợ vào trong nhà
Trên xe , Tiêu Nguyên vui sướng sờ sờ nắn nắn cái vòng tay bằng ngọc, nhẩm tính xem nếu bán đi có tiền thì mình sẽ làm vào những việc gì. Vĩ Dương ngồi ghế trước lại liên tục mỉm cười , lúc thì lại tỏ vẻ hơi đăm chiêu suy nghĩ.
Xe còn một quãng nữa đến nhà cô bất chợt, anh dừng xe lại nói :” Chúng ta bàn chuyện đền bù đi .”
Tiêu Nguyên như con nai vàng ngơ ngác :” Đền bù gì cơ ?”
” Sáng nay em bảo ….”
” AAAAAAA em nhớ rồi . Được rồi, vậy thì về nhà bàn. “- Tiêu Nguyên lo lắng liệu anh ta có ngay tại đây cướp vòng ngọc của mình không. Nhưng với kẻ giàu có như anh ta chắc chẳng ai chịu tin lời cô nói. Thế thì quá oan uổng. Tốt nhất về nhà còn có vũ khí đánh nhau với anh ta nữa.
“ Em chắc chắn muốn về nhà bàn à ?”- dâm tặc hỏi nghiêm túc lần nữa
“ Chẳng lẽ cứ đỗ xe ở đây cho người ta nhìn vào à. Có gì về nhà nói thì làm sao ?”- Tiêu Nguyên nghĩ thầm anh ta thật sự có ý định cướp của đổi lại “trinh tiết” của mình rồi (bạn Tiêu Nguyên có vấn đề về môn sinh học mong các bạn thông cảm. IQ cao nhưng EQ lại quá thấp, không thể nào trách nổi .Chỉ tại ta ngày xưa cho nó ăn nhiều trứng quá đây mà )
Chiếc xe lại nhanh chóng đi về phía nhà của Tiêu Nguyên…
Cô vừa tới trước nhà đã vội vã mở cửa , bước nhanh vào phòng mình chỉ buông lại một câu.
“ Có chuyện gì chút nữa bàn. Giờ tôi đi tắm đã.”
Bật Mã Ôn cũng rất ngoan ngoãn nghe lời chỉ ngồi trong phòng khách bật máy tính để làm việc. Tiêu Nguyên tắm rất vội vã. Cô lén la lén lút nhìn trước ngó sau để xem tên Vĩ Dương có rình mò bên ngoài không. Rồi cô cởi chiếc vòng ngọc trên tay ra giấu vào một hộc đá ẩn dưới nền phòng tắm. Xong xuôi cô an tâm thở phào mặc quần áo ra ngoài.
“ Cô làm gì mà cứ như đi ăn trộm vậy.”
Tiêu Nguyên run run ngẩng mặt lên nhìn . Bật Mã Ôn đang đứng ở trước cửa phòng tắm, thân hình sừng sững, nét mặt có chút khó chịu.
“ A, ha , anh thấy rồi đấy, tôi đi tắm. Mà anh đứng ở đây làm gì hả ?
Cô chống nạnh cất cao giọng. Nhỡ anh ta nhìn thấy gì rồi thì bao nhiêu công lao chắt chiu tiết kiệm mỗi bữa chỉ ăn nửa cân thịt của cô sẽ đi tong.Cái hộc ẩn đó là do một lần cô làm nứt sàn gây nên. Sửa xong nó vẫn bị trống nên cô cậy gạch ra làm thành nơi giấu đồ quý báu của mình.
“ Mà cái vòng ngọc mẹ tôi tặng cho cô, cô lại vứt đâu mất rồi ?” – Vĩ Dương mặt càng nhăn nhó hỏi rất gấp gáp
“ Ừ nhỉ, đâu mất rồi. Chắc tôi làm mất rồi. Ôi tiếc quá. Tôi phải ăn nói sao với mẹ anh đây. Thật sự bây giờ trong người tôi chẳng còn gì đáng giá nữa.” – Cô dám chắc trăm phần trăm là hắn muốn lấy cái vòng tay đắt tiền của cô nên mới hỏi thế. Vậy thì cô nhất định phải để hắn thấy mình không còn đồng nào dính túi mới được.
“ Vậy để lúc khác tôi mua cho cô cái mới. Cô đã tránh ra được chưa.”- Anh nói giọng điềm đạm nhưng vẫn thấy được sự khẩn trương.
Cô lo lắng bám dính lấy cái cửa nhà vệ sinh mà gào :
“ Không được. Tôi phải tắm tiếp. Tôi thấy mình tắm chưa sạch.” Anh mà vào lấy cái vòng của tôi thì tôi phải ăn nói thế nào với liệt tổ liệt tông nhà họ Mộc
“ Vậy được. Cô cứ vào tắm đi. Tôi vào cùng cô.”- Rồi anh không khách khí đi vào.
Tiêu Nguyên nghệt mặt hỏi : “ Tôi đứng đó mà anh cũng dám “làm” sao ?”
Anh thấy cô đã tu luyện vạn năm mới có thể hỏi được câu mặt dầy như vậy :” Tôi làm được. Chỉ là tùy vào bản thân cô thôi.”
“ Tôi dám đấy.”- Cô nhảy luôn vào phòng vệ sinh đóng cửa lại. Nhưng cô thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




