watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7495 Lượt

rối khiến họ
đau đầu gấp đôi bấy nhiêu. Sau một tiếng miệt mài nêm nếm gia vị, tất cả nguyên
liệu bị cô biến thành cám heo hết. Bữa ăn trưa hôm đó bị trễ mất một tiếng, Tử
Minh cảm thấy rất bực mình, anh đã vất vã với công việc mà còn không được ăn
uống như ý, nhưng mọi người đều bao che cho cô bé nên cô vẫn bình yên vô sự.
Cảm thấy áy náy vì đã khiến cho mọi người bị Tử Minh trách phạt,
chiều hôm đó Lưu Ly cùng mọi người cho cá ăn để chuộc lỗi. Bể cá vàng trên
tường của Tử Minh có những con cá nhiệt đới có màu sắc khá kì lạ, mấy con này
có vẻ rất đắt, Tử Minh phải vất vả lắm mới sưu tập được. Thế mà không biết Lưu
Ly cho nó ăn cái gì mà sáng hôm sau cả đám lăn đùng ra chết. Sau cái chết bi
thảm của đám thú cưng thì Tử Minh cũng trở nên suy sụp. Mọi người lúc này sợ
hãi không còn dám đứng ra bao che cho cô nữa, còn Lưu Ly biết mình đã gây ra
tội lớn nên chỉ lẳng lặng chuồn đi chổ khác.
Sáng ngày thứ hai sau khi Hổ Phách sang Anh.
Lưu Ly ngoan ngoãn dựng giá vẻ ở một góc vườn. Những người giúp
việc bây giờ sợ cô còn hơn sợ cọp, mỗi lần nghe Lưu Ly ngỏ ý định giúp ai đó làm
gì là tất cả đều đồng thanh thẳng thừng từ chối. Lưu Ly không hiểu họ trở nên
đoàn kết như thế từ khi nào.
Chiếc cọ được đưa lên đưa xuống một cách nhanh nhẹn, chẳng mấy
chốc mà tờ giấy trắng tinh đã được tô điểm bởi những chấm màu tươi sáng, bức
tranh vẽ vườn hoa hồng nhanh chóng lộ ra đẹp rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
Lưu Ly nhìn nó hài lòng, sau khi màu đã khô cô đặt bức tranh lên
chiếc bàn đá rồi thu dọn dụng cụ. Nhưng con rùa nhỏ ở với cô một thời gian cũng
lây tính cách nghịch ngợm của cô. Trong khi Lưu Ly còn đang loay hoay xếp gọn
giá vẽ thì nó bò vào một hũ màu vàng hoe, sau đó kéo lê cái tấm thân vàng ngọc
của mình lên bức tranh Lưu Ly mới vẽ. Đến lúc chơi chán thì nó bò lại sátmép
bàn và rơi bịch xuống đất. Lưu Ly nghe có tiếng động, cô bé quay lại thì thấy
con rùa cả người nhuộm màu vàng chóe đang chạy bán sống bán chết.
Linh tính mách bảo cô đi lại gần chiếc bàn, và cô muốn nổi khùng
lên khi thấy bức tranh mình nhòe nhoẹt màu, trên bàn hũ màu vàng vẫn còn vương
vãi và in rõ mấy dấu chân nhỏ xíu. Con rùa cảm nhận được sự tức giận của Lưu
Ly, nó không ngoái đầu lại nữa mà chúi đầu phi như bay về phía trước. Lưu Ly
nổi điên cầm hũ màu ném vèo về phía nó.
Hũ màu trúng đích và rơi xuống đất, nhưng đau lòng ở chổ nó
không trúng vào con rùa mà trúng vào người Tử Minh mới đi lại gần. Chiếc sơ mi
trắng của anh nhuộm vàng chóe. Tử Minh nhìn chiếc áo trắng lem nhem màu của
mình, rồi ngước lên nhìn Lưu Ly, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết nam cực. Lưu
Ly bị ánh mắt đó làm cho run lên cầm cập, cô khẽ nói bằng giọng hối lỗi.
– Xin lỗi anh…em không cố ý.
Tử

Minh không nói gì, chầm chậm đi lại trước mặt cô bé. Lưu Ly
càng thấy sợ hãi hơn. Hổ Phách đi chưa lâu cô đã nghịch ngợm phá phách làm chết
mấy con cá cảnh anh yêu quý nhất, bây giờ lại ném màu vào bộ đồ đẹp sạch tinh
tươm của anh. Có lẽ sau lần này Tử Minh sẽ ném cô ra ngoài đường mất thôi. Bây
giờ Hổ Phách cũng đâu có ở nhà mà cản anh ấy. Lưu Ly thật muốn khóc quá, cứ
nghĩ đến viễn cảnh trở thành mèo hoang là cô không cầm lòng được. Bị ném đi rồi
cô phải làm sao đây? Tối nay ngủ ở đâu? Ăn cái gì? Càng nghĩ càng thấy sợ.
– Anh Tử Minh! Em xin lỗi…đừng ném em ra đường. Lưu Ly mắt rơm
rớm nhìn anh mếu máo. Cô không muốn làm mèo hoang.
Tử Minh bật cười, khuôn mặt ngây ngốc của Lưu Ly khiến anh có
muốn tức giận cũng không được. Anh đưa tay nhéo một bên má cô bé xách lên. Lưu
Ly lại càng mếu máo nhăn nhó hơn. Khuôn mặt phúng phính như trẻ con, làn da
trắng mịn mỏng manh đỏ ửng lên. Tử Minh thấy cô bé sắp khóc thì không nỡ bắt
nạt nữa. Anh buông tay ra vổ vổ vào má cô bé mỉm cười:
– Hổ Phách đi chưa được hai ngày mà em đã khiến nhà anh trở nên
náo loạn rồi. Nếu em ở đây cả đời chắc anh phát điên lên vì mấy trò nghịch ngợm
của em quá.
Lưu Ly nhìn anh phụng phịu, khuôn mặt ngây ngô cố ra vẻ biết
lỗi. Tử Minh không bắt nạt cô bé nữa, anh đi đến ngắm nghía bức tranh của cô bé
một chút rồi mỉm cười. Bức tranh đẹp như vậy mà lại bị hỏng, rồi anh thấy Lưu
Ly đi lại tóm con rùa dưới đất, con rùa nhỏ chui tọt vào mai, thà chết chứ nhất
quyết không thò đầu ra. Lưu Ly treo ngược nó lên một cành cây gần đó rồi lại
tiếp tục thu dọn dụng cụ vẽ.
– Lưu Ly! Tử Minh gọi cô bé. Lưu Ly ngước lên, Tử Minh đang
cười, nụ cười rất lạ, cô bé thấy cần đề cao cảnh giác.- Có muốn ra ngoài đi dạo
với anh không?
– Đi dạo? Cô bé hỏi lại khó hiểu. Tử Minh rủ cô đi dạo? Có phải
hôm nay anh ta bị chó dại cắn nên thần kinh bất thường biến thành người tốt rồi
không?
Tử Minh mỉm cười, anh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo dịu dàng.
– Không phải em đang vẽ tranh sao? Anh sẽ đưa em đến một nơi có
phong cảnh rất đẹp.
Lưu Ly nhìn anh nghĩ ngợi. Có lẽ Tử Minh không còn ghét cô nữa
rồi. Cô bé mỉm cười gật đầu. Tử Minh hài lòng đưa tay lên xoa đầu Lưu Ly rồi
vào nhà thay chiếc áo bẩn lem nhem màu và lấy xe ra cổng.
Lưu Ly cũng háo hức ôm đồm một đống dụng cụ chất lên xe, cô sẽ
vẽ một bức tranh phong cảnh thật đẹp tặng cho Tử Minh. Tử Minh thấy cô bé vui
vẻ thì cũng hài lòng mỉm cười. Chiếc xe bon bon chạy trên đường, Lưu Ly đưa mắt
ngắm nghía mọi thứ đang lao vụt qua khung cửa kính. Chiếc xe đã đi trên con
đường ra ngoại ô thành phố, hai bên đường là hai hàng cây xanh rợp bóng. Không
khí trong lành. Tử Minh mở cửa kính để cô bé ngắm cảnh được rõ hơn.
Lưu Ly vui lắm, từ khi về nhà Hổ Phách đây là lần đầu cô được đi
ra ngoài như vậy. Khuôn mặt bé bỏng không ngừng ngớt nụ cười và hót líu lo bên
tai Tử Minh như con chim nhỏ. Tử Minh cũng không lấy làm khó chịu, chỉ mỉm cười
đáp lại những câu hỏi vu vơ của cô bé.
Nhưng khi đến một ngã ba thì có hai chiếc xe hơi đen cũng rẽ vào
đi song song với xe của hai người. Lưu Ly lúc đầu không để ý lắm, nhưng sau đó
gần 10 phút hai chiếc xe vẫn giữ nguyên tốc độ bám theo xe của Tử Minh thì cô
thấy bất an.
Lưu Ly bắt đầu run lên, trống ngực đập mạnh, hai bàn tay nắm
chặt lấy mép váy run rẩy. Những người muốn săn đuổi cô đã tìm tới rồi sao? Cô
phải làm sao trong tình cảnh này? Lưu Ly cảm thấy hối hận, lẽ ra không nên tùy
tiện đi ra ngoài.
Hai chiếc xe hơi bám theo xe của Lưu Ly sát nút vẫn chưa có một
hành động gì đe dọa, nhưng chỉ như vậy cũng đủ khiến Lưu Ly phải sợ hãi. Cô
chắc chắn chẳng mấy chốc nữa chúng sẽ lao lên hất xe chở cô vào vệ đường, rồi chúng
sẽ giết cô, giết cả Tử Minh. Lưu Ly mím chặt môi, một giọt mồ hôi chảy ra trên
trán, khuôn mặt cô tái nhợt. Cô hơi liếc sang Tử Minh rồi nuốt nước bọt tự trấn
an. Cô phải nghĩ ra cách gì đó, Tử Minh đang đi cùng cô, nếu những kẻ đó nhắm
vào cô có lẽ anh ấy cũng sẽ bị liên lụy.
Cô nhìn chiếc gương chiếu hậu. Hai chiếc xe vẫn bám theo nhưng
đã giữ

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT