|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
hoa tản mác khắp nơi. Nông trại này có vẻ
rất thanh bình.
Nhưng đi được một đoạn qua cánh đồng bắp thì Hổ Phách thấy chiếc
xe hơi lạ, mấy người bạn của cậu cũng có chung cảm giác, cuối cùng họ phải dừng
lại và kiểm tra. Phát hiện ra bánh xe của ai cũng cán phải đinh xẹp lép cả. Gia
Huy rút chiếc đinh sắc lẻm đâm sâu vào bánh xe của mình cười cười.
– Màn chào hỏi ấn tượng lắm.
Chưa dứt lời thì đã có một đám thanh niên ở đâu vây lấy mọi
người, những kẻ này nhìn bề ngoài thì có vẻ giống công nhân trong nông trại,
nhưng thực chất là thuộc hạ của Thành Phong được giao nhiệm vụ quan sát và hạ
bất kì vị khách không mời nào lai vãng đến đây. Đương nhiên những vị khách
không mời đó là nhóm Hổ Phách.
Đám người này nhìn nhóm Hổ Phách đằng đằng sát khí rồi nhất loạt
lao vào. Bất chợt một tiếng súng vang lên khiến chúng khựng lại. Từ trong rẫy
bắp xanh ngắt, một người thanh niên đẹp trai bước ra, trên tay là khẩu súng bạc
tuyệt đẹp. Những tên này thấy anh vội vàng bỏ chạy bạt mạng.
– Anh hai!
– Em đến sớm hơn anh nghĩ đó, mấy đứa không sao chứ? Thiên Dã
nhìn nhóm Hổ Phách mỉm cười.
– Anh ta là ai? Đức Duy nhìn anh ta tò mò, rồi cậu nhìn lại gã
thanh niên bị anh bắn vào đùi khi nãy, người này là một tay thiện xạ.
– Đó là anh trai ruột của Hổ Phách, anh Thiên Dã.
Hoa Thiên lên tiếng, Đức Duy ngước lên tò mò, nhìn anh ta chớp
chớp mắt rồi quay sang Hổ Phách nói bằng giọng không tin nỗi.
– Anh chàng đẹp tuyệt ấy là anh ruột của thằng mắc dịch kia sao?
Không lẽ lúc mẹ Hổ Phách đẻ nó ra nó bị biến dị nên không giống người nhà?
Thiên Dã mỉm cười vui vẻ trước lời khen ngợi của cậu nhóc giành
cho mình, còn Hổ Phách thì tức muốn điên lên, cậu đi đến nắm cổ áo Đức Duy hằm
hè.
– Mày nói gì đó, thằng heo đen?
– Việc gì tao phải nhắc lại, đồ mắc dịch?
Hai cậu nhóc nhìn nhau, đang định lao vào đánh nhau thì Thiên Dã
lên tiếng.
– Anh đã dò la được một ít tin tức. Lưu Ly đang bị Thành Phong
giam ở nhà ông ta, tên khốn đó muốn cưới con bé làm vợ. Lưu Ly rất liều lĩnh,
nếu bị dồn đến đường cùng con bé sẽ làm những việc thiếu suy nghĩ, chúng ta
phải nhanh chóng cứu nó đem ra khỏi đây.
Mọi người cùng quay lại gật đầu. Nhưng chưa kịp nói câu gì thì
có tiếng súng chát chúa vang lên, một viên đạn xé gió lao vụt qua mặt Hổ Phách,
cậu nhóc giật mình quay sang. Từ trong rẫy bắp một đám người ùa ra, trong tay kẻ
nào cũng có một cây súng ngắn. Thiên Dã nhíu mày.
– Mau chạy vào rẫy bắp, hết nơi này có một khu rừng, chúng ta sẽ
vào đó. Các cậu có điện thoại hết cả, vậy chúng ta sẽ cắt đuôi bọn chúng rồi đi
tìm Lưu Ly, ai cứu được cô bé chúng ta sẽ liên lạc với nhau.
Cả đám gật đầu rồi lao vụt vào rẫy bắp trước mặt, nhanh chóng
trao đổi số điện thoại và túa ra cắt đuôi mất tay sát thủ đang đuổi theo mình. Xong
xuôi mỗi người tách ra chạy theo một hướng lao vào rừng, nhưng xui xẻo thế nào
Hổ Phách và Đức Duy lại chạy cùng nhau. Mấy tên phía sau vẫn bắn theo hai
người, những viên đạn xợt qua cày tung mặt đất trước mặt. Cả hai cố chạy thật
nhanh, nhưng mấy tên kia có vẻ khá chuyên nghiệp, có lẽ lần này Thành Phong và Dương
Vỹ đã tung ra đám tay chân thứ thật của chúng.
– Chạy theo tao làm gì, thằng mắc dịch?
Đức Duy nhìn sang Hổ Phách đỏ mặt tía tai, cậu có cảm giác đám
người kia cố đuổi theo cậu vì có Hổ Phách bên cạnh.
– Tao mà chạy theo mày à?
Hổ Phách vung tay định đấm cho nó một phát, nhưng có một viên
đạn xợt qua mặt cậu khiến cậu phải dừng lại, tập trung chạy. Đến một vạt rừng
thưa có một đám khác mai phục sẵn ở đó ùa ra tấn công hai người. Đám người này
không có súng, có lẽ vì đánh giáp lá cà nên sợ sẽ gây tổn thương cho đồng bọn.
Nhưng chúng khá đông, lại được huấn luyện bài bản nên hai người phải rất vất vã
đối phó. Cuộc hỗn chiến nhanh chóng diễn ra.
– Mắc dịch, cẩn thận kìa!
Đức Duy hét lên và phóng một con dao găm về phía Hổ Phách, con
dao gim vào vai một tên cầm súng phía sau Hổ Phách, khẩu súng rơi xuống đất.
Nhưng rồi có một tên núp sẵn phía trước lao ra giương súng nhắm
vào Đức Duy. Hổ Phách thấy vậy lập tức lao lên đạp văng nó ra, gã này ngã nhào
xuống đất, cây súng văng xuống bờ vực thẳm, nhưng Hổ Phách cũng mất đà ngã nhào
xuống đó.
– Mắc dịch!!!
Đức Duy giật mình lao lại, nhưng Hổ Pháchđã rơi xuống vực, bên
dưới là dòng sông chảy siết, chiếc mũ lưỡi trai màu xám cậu nhóc đội trên đầu
vướng vào một cành cây ở giữa dòng sông không chảy đi được. Đức Duy sững người,
nhìn xuống dưới một chút, hai tay chắp vào nhau, nhắm mắt mặc niệm.
– Mắc dịch! Cậu đã hi sinh để cứu tôi…tôi hứa sẽ cứu Lưu Ly khỏi
đây an toàn và đem lại hạnh phúc cho cô ấy. Hằng năm chúng tôi cũng sẽ nhớ tới
viếng mộ cho cậu, vì vậy lên đường mạnh giỏi nhé. Vĩnh biệt.
Đám người kia đuổi đến nơi, thấy Đức Duy đã bỏ chạy, chúng cẩn
thận nhìn xuống dòng sông bên dưới, sau khi chắc chắn rằng một kẻ đã rơi xuống
vực thì mới hò nhau đuổi theo tên còn lại. Khu rừng đã trở lại yên tĩnh, xa xa
còn vọng lại tiếng đấm đá la hét của đám sát thủ, xem ra Đức Duy cũng khó mà
thoát khỏi chúng một cách nhẹ nhàng.
– Ngoan ngoãn làm mồi nhử đi nhé, heo đen!
Hổ Phách mỉm cười gian
xảo, cậu đang núp trong một hốc đá hẹp bên mép vực, bờ vực này có một đám dây
leo rập rạp phủ xuống nên không ai phát hiện ra cậu. Chỉ nhìn thấy chiếc mũ
lưỡi trai cậu ném xuống đã vội khẳng định cậu chết rồi, đúng là một đám ngu
xuẩn. Chờ cho mọi thứ trở nên yên tĩnh, chắc chắn không còn ai. Hổ Phách mới
cần thận nắm lấy mấy sợi dây leo bò lên.
– Đứng im!
Một họng súng lạnh lẽo chỉa vào đầu cậu. Dương Vỹ nhìn cậu cười
nhạt, xung quanh anh ta cũng có vài tên thuộc hạ thân tín. Hổ Phách giật mình,
dường như chúng đã theo dõi cậu được một lúc rồi.
Phản kháng bây giờ đồng nghĩa với cái chết. Hổ Phách chậm chậm
đưa hai tay lên cao. Dương Vỹ nhìn cậu cười nhạt.
– Còn gì muốn trăn trối thì nói đi.
Hổ Phách nhìn anh ta nghiến chặt răng căm tức. Ngón tay Dương Vỹ
siết nhẹ cò súng.
“Đoàng”
Chương 22: Cha Và Con
Lưu Ly giật mình choàng tỉnh dậy, tim cô đập mạnh bất an, dường
như cô vừa nghe thấy có tiếng súng, cô chầm chậm đứng dậy đi lại gần cửa sổ,
tiếng súng vọng ra từ khu rừng phía trước. Lưu Ly không biết ở đó có chuyện gì
xảy ra, cô chỉ nhìn thấy một màu xanh đậm heo hút của những tàn cây rậm rạp.
Cô cúi xuống nhìn cánh tay mình, nó đã được băng bó cẩn thận,
xem ra chiều qua lúc cô ngất đi Thành Phong đã cho người chữa trị vết thương cho
cô. Vết thương trên tay cô cũng không nặng lắm, nhưng nếu cử động vẫn cảm thấy
đau nhói, dường như bàn tay cô bị một mảnh kiếng gim vào hơi sâu. Cô bé nhìn
xung quanh, mọi thứ im lìm.
Một vài tiếng súng lại rộ lên, vẫn là phát ra từ khu rừng phía
xa. Lưu Ly nhìn chăm chăm vào nó lo lắng, rốt cuộc đã có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




