watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9623 Lượt

nhỏ hẹp men theo bãi cỏ, lúc cô đứng không vững liền đưa tay ra đỡ lấy cô.

Nhưng Thư Hoán cứ cảm thấy đằng sau nụ cười kia dường như anh có tâm sự trùng trùng.

Nhảy xuống khỏi đó, Thư Hoán liền hỏi: "Anh sao vậy?".

"Hử? Không có gì."

"Tâm trạng không vui thì cứ nói ra, không chừng em có thể giúp anh mà."

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, nhướng mày: "Ừ, quả thực em có thể giúp được anh".

Thư Hoán vẫn đờ đẫn ngước mặt lên nhìn anh: "Thật không? Giúp thế nào?".

Từ Vĩ Trạch cúi người xuống. Thư Hoán bỗng có dự cảm không lành, quả nhiên chưa đợi cô phản ứng, Từ Vĩ Trạch đã bất thình lình cắn một miếng thật mạnh lên má cô.

Thư Hoán đau quá hét toáng lên: "Lại thế! A a, tức chết mất! Anh là đồ biến thái, tại sao cứ thích cắn em thế hả?".

Từ Vĩ Trạch cười nhìn cô, rồi nói: "Em cũng có thể cắn anh mà, mặt anh cũng cho em cắn đây, thích đánh cũng được."

Để tránh anh lại giở trò lật lọng, lần này Thư Hoán bấu lấy cổ anh, kéo xuống, nhón chân lên, nhắm thẳng vào gò má anh.

Đang chuẩn bị dồn sức cắn một phát thì Từ Vĩ Trạch bất ngờ quay mặt lại.

Môi hai người suýt chút nữa thì chạm vào nhau. Thư Hoán "óa" lên một tiếng, giật bắn mình, cô còn tức tối đánh đấm anh loạn xạ: "A a, đồ biến thái, ác độc, lại thế!".

Từ Vĩ Trạch cười,để mặc cô đánh mình, anh nói: "Có phải hôn được em rồi thì phải lấy thân thề hẹn không?".

"Đương nhiên!" Nụ hôn của cô rất quý giá mà.

Gương mặt Từ Vĩ Trạch không còn nụ cười nhẹ nhàng, có phần uể oải nữa. Lúc này anh thu lại nụ cười, gương mặt lạnh lung, nghiêm nghị gần như Từ Vĩ Kính.

Thư Hoán thấy Từ Vĩ Trạch cúi đầu xuống, gương mặt anh phóng to lên, cô bỗng thất hoảng hốt.

"Từ…"

Sau đó môi cô bị khóa chặt.

Thư Hoán đờ đẫn, bất động.

Cô cảm thấy đôi môi mềm mại mà mạnh mẽ, hơi nóng như cánh hoa đang bừng nở là trải nghiệm chưa bao giờ có trong cuộc đời cô. Hàm răng bị tách ra nhẹ nhàng, sau đó đầu lưỡi anh luồn vào, giữ chặt lấy cô.

Trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng.

Nụ hôn này của Từ Vĩ Trạch kéo dài đến hai phút. Lúc hai đôi môi rời nhau, Thư Hoán vẫn đờ đẫn, cứng đờ người lúng túng, tay cũng không biết đặt ở đâu.

"Gấu Hoán?"

Thư Hoán dần hoàn hồn, lồng ngực phập phồng, mặt cũng đỏ bừng lên.

Từ Vĩ Trạch vuốt ve khuôn mặt cô: "Gấu Hoán?".

Thư Hoán tức muốn chết đi, giơ tay đấm anh thùm thụp: "Đồ khốn, đồ khốn!!!".

"Gấu Hoán…"

Thư Hoán muốn khóc: "Đã nói với anh rồi, đừng đùa với em! Mấy cô gái đợi anh hôn nhiều lắm, tại sao không đi tìm họ mà cứ lấy em ra làm trò đùa!!! Anh cứ thế này thì sẽ không hiểu được hai chữ 'nghiêm túc' viết thế nào đâu!".

Từ Vĩ Trạch để mặc cô đấm vào ngực mình, đột nhiên nói: "Nếu anh nghiêm túc thì sao?".

Thư Hoán sững sờ.

Gương mặt anh khuất trong bóng tối khiến cô cảm giác hư ảo kỳ diệu.

"Anh nghiêm túc đấy, Gấu Hoán."

Giọng anh rất dịu dàng, thân thiết, không chân thực.

"Anh nghiêm túc đấy."

Thư Hoán cứng người nhìn anh một lúc, sắc mặt dần từ đỏ chuyển sang tái.

Lúc Từ Vĩ Trạch đưa tay ra, cô bỗng đẩy mạnh anh như phải bỏng, quay người chạy vào trong bóng tối.

Gấu ơi, giúp anh
Thư Hoán lại bắt đầu thời kì làm đà điểu.

Cô hoàn toàn không dám gặp Từ Vĩ Trạch, suốt ngày hoảng loạn náu mình trong nhà, ngay cả xuống lầu mua bánh rán cũng không có gan. Từ Vĩ Trạch gọi điện đến, cô chỉ có thể nhét điện thoại xuống dưới chăn, mặt mũi sầu khổ ôm chăn đợi tiếng chuông ngừng.

Sau mấy lần anh cũng không gọi đến nữa.

Phản ứng của cô khi được người ta tỏ tình có thể nói là hèn nhát nhất. Cô đối xử thế với Từ Vĩ Trạch thật sự là rất không nể mặt.

Nhưng quả thật cô không có cách xử sự nào sáng suốt hơn. T_T

Cô chưa bao gờ nghĩ sẽ nhận được lời tỏ tình của Từ Vĩ Trạch. Lời tỏ tình của anh, trong tình huống bình thường mà nói, đều rất quý giá nhưng đối với cô thì thực sự quá xa vời, hoàn toàn không phải chuyện đáng vui mừng.

Cảm giác ấy giống như đang đi trên đường thì trên trời bỗng rơi xuống một viên ngọc rất to, rất quý giá, nhưng bị thứ có kích cỡ lớn như vậy đập trúng đầu, cảm giác ấy không dễ chịu tí nào.

Từ Vĩ Trạch không nằm trong phạm vi đối tượng yêu đương của cô. Cho dù cô phát vận đào hoa đến mức được tất cả đàn ông trên thế giới săn đón, thì trong "tất cả" đó, cũng không thể có Từ Vĩ Trạch.

Thế nhưng Từ Vĩ Trạch lại tỏ tình với cô.

Chẳng có cảm giác chân thực nào. Cô cũng hy vọng đó không phải là thật.

Thế nhưng cảm giác "bị" hôn là chân thực, cô vẫn nhớ rõ cảm giác tiếp xúc với đầu lưỡi Từ Vĩ Trạch, kỹ thuật điêu luyện khiến đầu óc cô trống rỗng của anh.

Sau đó Thư Hoán chỉ có thể "hu" một tiếng rồi vùi mình vào chăn, hoàn toàn không thể đối diện với mọi thứ.

Thư Hoán trốn tránh suốt mười ngày. Cuối cùng vì trong tủ lạnh đã hết sạch lương thực, cứ trốn mãi sẽ chết đói nên cô bất đắc dĩ phải ra ngoài mua thức ăn, khi đó cô lại không thể kiểm soát được mà nhớ đến Từ Vĩ Trạch.

Cô không có mặt mũi nào gọi điện cho Từ Vĩ Trạch, hoặc đến nhà họ Từ, nhưng không lúc nào cô

không nghĩ đến "Không biết Từ Vĩ Trạch hiện giờ ra sao rồi". Nếu có thể có cách nào đó để không cần đối diện với anh mà vẫn biết được tình trạng của anh thì tốt quá.

Thư Hoán mua trà sữa trân châu và bánh donuts, chầm chậm rảo bộ trong công viên. Khi tâm trạng sa sút đến công viên này là hay nhất, gió nhẹ mây trắng, trời xanh biếc thảm cỏ xanh rì, cây cối rậm rạp, hoa cỏ ngút ngàn, lại còn được thưởng thức cảnh đẹp miễn phí.

Khi Thư Hoán đến nơi mà cô hay dạo bộ thì trên chiếc ghế dài dưới gốc long não già đã có người ngồi.

Chàng trai với mái tóc đen ngồi tựa vào ghế, tay đút trong túi quần, duỗi thẳng chân, yên lặng ngồi thẫn thờ. Gương mặt nhìn nghiêng của anh đẹp một cách mờ ảo, không chân thực.

Thư Hoán chỉ thấy tim đạp thình thịch, bất giác nắm chặt lấy túi bánh donuts trong tay.

"Từ Vĩ Trạch."

Cô bỗng thấy buồn ghê gớm. Nghĩ đến việc mình đã làm anh tổn thương, cảm giác ấy còn tệ hơn khi anh bắt nạt cô nữa.

Cô đã quen với bộ dạng tươi cười của anh, cũng rất nhớ một Từ Vĩ Trạch tà ác luôn chọc cô tức đến phát điên. Còn một Từ Vĩ Trạch bị tổn thương, trầm lặng kia khiến lòng cô tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Từ Vĩ Trạch quay sang, nhìn thẳng cô nhướng mày, nở một nụ cười vui sướng từ tận đáy lòng.

"Gấu Hoán."

Thư Hoán đến trước mặt, anh ngẩng lên nhìn cô: "Anh cứ tưởng em không gặp anh nữa".

Haizzz, cũng phải, nụ hôn đầu tội nghiệp của cô, tự nhiên vô duyên vô cớ…

Nhưng cú shock này quá lớn, so với lời tỏ tình của Từ Vĩ Trạch, chuyện mất đi nụ hôn đầu này cô đã không còn nghĩ đến nữa.

Thư Hoán ngồi xuống bên cạnh, mở túi ra đưa cho anh: "Có muốn ăn donuts không?".

Từ Vĩ Trạch cười, cầm một cái. Khẩu vị hai người rất

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT