watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9619 Lượt

cô. Cơn tức giận giảm xuống, nhưng Thư Hoán cảm giác tâm trạng anh không hề chuyển biến tốt, vẫn như đang đè nén điều gì đó, không biết có phải do ảo giác của bản thân không mà cô cảm thấy dường như anh đang bị tổn thương.

"Từ Vĩ Trạch?"

"…"

Thư Hoán kéo tay anh: "Xin lỗi anh, Từ Vĩ Trạch, em nghĩ họ thật sự rất đẹp, nếu anh vẫn không thích thì…"

Từ Vĩ Trạch bỗng kéo mạnh cô lại.

Thư Hoán chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ấn xuống đầu gối, mặt cắm xuống dưới. Không đợi cô hét lên, mông đã "chát" một tiếng, ăn một cú đánh gọn ghẽ.

Thư Hoán đau điếng, đến khi Từ Vĩ Trạch giơ tay lên rồi hạ xuống, không nương tình đánh đến năm, sáu cái, cô mới òa khóc, nước mắt nước mũi chảy hết cả, không ngừng bật vã dưới tay anh: "Từ… Từ Vĩ Trạch! Anh… anh đừng làm bậy!".

Từ Vĩ Trạch chỉ túm chặt cô, tiếp tục giơ tay lên như đang thi hành án phạt, đánh liên tiếp xuống mông cô, mỗi cú đánh đều rất mạnh: "Anh không làm bậy, người làm bậy là em!".

Thư Hoán chảy cả nước mắt, van xin: "Em… em không có… Đừng đánh nữa… Đau, đau quá… Từ Vĩ Trạch…"

Từ Vĩ Trạch không dừng tay: "Biết đau chưa hả?".

Thư Hoán nằm bò trên chân anh, không nhúc nhích gì được, bị đánh một cách thê thảm, chỉ có thể nức nở: "Biết… biết rồi…".

"Sau này còn dám giới thiệu bạn gái cho anh không?"

Thư Hoán đau không chịu nổi, nấc nghẹn nói: "Không… không dám nữa".

Khi đó Từ Vĩ Trạch mới đặt cô ngồi trở lại ghế phụ, nhìn cô chùi nước mắt nước mũi, rồi rút khăn tay trong túi ra đưa cho cô, dịu giọng: "Cầm lấy".

Như thế mới giống Từ Vĩ Trạch mà cô biết.

Lúc xe dừng lại dưới khu chung cư, Thư Hoán vẫn cầm khăn tay nước mắt lưng tròng. Cô tốt bụng giúp đỡ mà lại vừa bị mắng vừa bị đánh, trách móc thậm tệ, trong lòng không kìm được uất ức, mặt khác, khi Từ Vĩ Trạch cảm thấy bị sỉ nhục, cô cũng rất buồn.

Từ Vĩ Trạch thở dài.

"Được rồi, là anh không đúng, anh không nên mất kiềm chế."

Thư Hoán sụt sịt: "Em, em chỉ…".

"Anh hiểu."

"Em… em không muốn…"

"Anh biết. Em vốn không muốn sỉ nhục anh, em chỉ muốn giúp anh."

Thư Hoán gật đầu như thể không còn gì đồng ý hơn.

Từ Vĩ Trạch lại thở dài.

"Gấu Hoán, có việc này anh muốn em hiểu."

Thư Hoán nước mắt nhòe nhoẹt nhìn anh.

"Anh không bắt em phải đón nhận anh."

"…"

"Nhưng lần này, em hoàn toàn không cần giúp anh. Anh xin em, đừng giúpanh."

"…"

"Bây giờ khác với hồi trước, em có hiểu không?"

Thư Hoán vẫn đang đờ đẫn, Từ Vĩ Trạch đã mỉm cười an ủi, khoác vai cô rồi hôn nhẹ lên trán, sau đó buông cô ra, khẽ nói: "Lên lầu đi. Chúc ngủ ngon, Gấu Hoán".

Thư Hoán về đến nhà, sụt sịt đi tắm, lúc quay đầu nhìn trong gương dấu ngón tay đã bắt đầu sưng lên trên người, "ngũ hành sơn" tầng tầng lớp lớp, đều do Từ Vĩ Trạch đánh mà ra.

Chắc Từ Vĩ Trạch phải giận lắm mới ra tay với cô mạnh như thế. Mà cô lại có thể khiến anh phẫn nộ đến vậy.

Thư Hoán lần đầu cảm nhận được sự chân thật trong lời tỏ tình của anh.

Nhưng cô không hề muốn vận đào hoa từ trên trời rơi xuống này. Trái tim con người yếu đuối và đáng quý, nếu có được nó thì phải trân trọng bảo vệ. Còn cô giờ đây không có khả năng ấy, trái tim của cô đã không còn ở trong lồng ngực mình nữa rồi.

Cuối cùng Thư Hoán bắt đầu thấy sợ hãi rằng sự việc đã mất kiểm soát và phát triển theo hướng mà cô chưa bao giờ ngờ tới và không muốn xảy ra nhất. Lúc máy bay hạ cánh thì đêm đã khuya. Thư Hoán theo dòng người ra khỏi máy bay, đến đại sảnh. Những người được đón đều ôm nhau, hoặc bắt tay, sau đó cùng rời đi; những người biết mình cần đi đâu cũng kéo va ly ra ngoài bắt taxi; chỉ có cô vẫn đang hoang mang khoác túi đứng trong sảnh.

Thư Hoán cầm bản đồ, tìm chỗ ngồi xuống, có phần thấp thỏm bất an. Cô vẫn chưa nghĩ ra phải tìm khách sạn thế nào, bản thân lại mù đường, ở một nơi xa lạ thế này cũng không dám đi lung tung.

Bụng đã đói lắm rồi, cả ngày cô không ăn gì. Thư Hoán ngồi lại sân bay ăn một bát mì thịt bò sáu mươi tám tệ vẫn đói, nhưng cô đã nghèo đến nỗi không dám gọi thêm nữa, thế là cô lại càng thêm bối rối.

Thư Hoán tiếp tục ngồi thẫn thờ, ngẩng lên nhìn tấm bảng điện tử lạnh lùng. Lúc quảng cáo hiện lên, cô bỗng nhớ ra Đoạn Kỳ Nhã ở thành phố này.

Số điện thoại Đoạn Kỳ Nhã để lại, cô vẫn luôn giữ gìn như vật báu, cô vẫn nghĩ Đoạn Kỳ Nhã công việc quá bận rộn, sẽ không có thời gian nói chuyện nên chưa bao giờ dám quấy rầy cô ấy.

Lúc này cô mang tâm trạng thử một lần cho biết, gọi vào số đó.

"Xin chào".

Nghe được giọng nữ quen thuộc, dịu dàng luôn được lưu trong máy MP3 của mình, Thư Hoán nhất thời xúc động lại căng thẳng: "Chào…chào chị, em…em là Thư Hoán, a, chính là người … người mà trước đây chị từng gặp …"

Đối phương cười to: "Chị biết là em mà, trí nhớ của chị vẫn chưa tệ đến mức đó".

Đoạn Kỳ Nhã nhớ, Thư Hoán càm thấy muốn khóc.

"Nói ra thì, số điện thoại chị cho em lâu như thế mà vẫn là lần đầu em gọi nhỉ.

Sao nào, có chuyện gì thế?"

"Em … em vừa xuống máy bay, muốn hỏi một chút là quanh đây có khách sạn nào thích hợp không …"

Đoạn Kỳ Nhã nói: "Wow, em đến T à?".

"Vâng …"

"Một mình sao, hay đi cùng Vĩ Trạch?"

Nghe thấy cái tên đó, Thư Hoán có phần buồn bã: "Một mình ạ …".

"À, muộn thế rồi em đừng đi lung tung thì hơn. Đợi một chút, khoảng nửa tiếng nữa chị sẽ đến đón em."

Cúp máy rồi, Thư Hoán vẫn còn sung sướng. Cô chỉ muốn thử vận may, trò chuyện với Kỳ Nhã vài câu, trong lòng cũng có chút an ủi, nào ngờ lại được đích thân cô ấy đến đón.

*****

Quả nhiên đứng ở cổng sân bay đợi một lúc trong bóng đêm đã có một chiếc xe màu đen lặng lẽ lướt đến gần, sau đó dừng trước mặt cô. Cửa xe mở ra, Thư Hoán nghe thấy bên trong gọi cô một tiếng bèn vội chui vào.

Đoạn Kỳ Nhã mặc một bộ váy đen hở vai, mắt to mày sáng, da trắng như tuyết, đôi chân thon dài tuyệt đẹp lộ ra, rất cá tính nhưng cũng không kém phần kiều diễm.

Thấy Thư Hoán ngồi vào xe, Đoạn Kỳ Nhã liền đưa cánh tay thon dài ra đóng cửa giúp cô, cười nói: "Dáng vẻ em đứng đợi thật là ngoan, giống như một con thú nhỏ đi lạc vậy. Vĩ Trạch sao nỡ để em ở ngoài một mình thế?"

Nhìn tận mắt thần tượng của mình lần nữa, Thư Hoán đã thấy vơi bớt phân nửa nỗi buồn trước đó, trong tích tắc như quên hết những chuyện vừa xảy ra, mặt đỏ lên, lắp bắp: "Nhã…. Nhã… Nhã…".

Cô "cục tác" một lúc lâu, Đoạn Kỳ Nhã lại nhìn cô: "Ôi, hình như em mặc đồ hơi nhiều, chỗ em lạnh lắm à?"

Phía dưới chiếc áo chiffon trắng của cô là một chiếc quần jeans ống đứng, bên ngoài là áo vest mỏng, trên cổ còn quấn thêm chiếc khăn len tự đan. Tuy là kiểu ăn mặc mùa hè nhưng quá kín đáo, ngoài

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT