watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9604 Lượt

không?"

"Dạ?"

"Từ Diễn và Từ Vĩ Trạch, là họ hàng đấy".

Thư Hoán phun nước ngọt lên màn hình, sau đó vội vàng túm vạt áo pull lên lau máy ảnh.

Đoạn Kỳ Nhã vội xoa dịu: "Nhưng em đừng lo, họ không ở cùng một thành phố, lại ít liên lạc, anh ta cũng không biết em là ai".

Thư Hoán thở phào nhẹ nhõm, tiện thể cũng suy đoán về nguồn gốc gene đẹp kinh khủng của nhà họ Từ.

Thế nhưng hễ nhắc đến Từ Vĩ Trạch, tâm trạng cô lại u ám. Tuy cố gắng không nghĩ đến và cũng đã chuyển sang thành phố khác, từ nhà thiết kế trở thành trợ lý, cô thật sự như đã tái sinh, nhưng buổi tối nằm ngủ cô vẫn mơ đến hai người ấy, sau đó choàng tỉnh rồi không ngủ được nữa.

Đâu phải cứ cố phớt lờ hiện thực thì nó sẽ biến mất đâu.

Cô nhớ thời gian tươi đẹp vui đùa cùng Từ Vĩ Trạch, cũng nhớ đến tâm trạng yêu đơn phương Từ Vĩ Kính.

Nhưng chuyện xảy ra đêm ấy, chỉ một nét bút thôi, đã vấy bẩn cả cảnh tượng tươi đẹp ấy rồi.

Đoạn Kỳ Nhã hỏi: "Em muốn biết tin tức gần đây của Vĩ Trạch không?"

Thư Hoán khổ sở vùi đầu vào cánh tay, lắc đầu.

"Chị hiểu em không muốn đối diện với cậu ta. Nhưng đêm nay chị muốn chat webcam nói vài chuyện, nếu em không ngại thì có thể ngồi cạnh xem". Đoạn Kỳ Nhã cười nói, "Nếu ghét quá thì có thể ném cà chua thối vào màn hình".

*****

Buổi tối về đến nhà, Đoạn Kỳ Nhã mở máy tính, Thư Hoán ngồi một góc mà webcam không quay tới, có phần bất an.

"Ủa, sao Vĩ Trạch vẫn chưa online?"

Lại đợi khoảng mười phút, Đoạn Kỳ Nhã cũng nhăn mặt: "Thôi, không đợi cậu ta nữa, em đi ngủ sớm đi".

Thư Hoán đáp lại, khẽ thở phào, toàn thân nhẹ nhõm.

Máy tính bỗng "ding" một tiếng, khung chat cũng hiện ra, sau đó Thư Hoán bất ngờ nhìn thấy gương mặt đã lâu không gặp của Vĩ Trạch.

Trông anh có vẻ gầy đi nhưng vẫn rất đẹp trai, lúc không cười, thật sự rất giống Từ Vĩ Kính. Trong tích tắc Thư Hoán cảm thấy lòng dạ rối bời, biết rõ anh không nhìn thấy mình nhưng vẫn lấy gối che mặt theo bản năng, chỉ lộ ra đôi mắt.

Đoạn Kỳ Nhã không khách sáo, hỏi ngay: "Sao muộn thế, chẳng phải hẹn mười một giờ hay sao?"

"Xin lỗi, tôi vừa về".

"Đêm hôm rồi còn bận gì?"

Gương mặt Từ Vĩ Trạch có vẻ mệt mỏi: "Vừa đi đến nhà một người bạn của Gấu Hoán. Cô ấy nói Gấu Hoán không có ở đó, tôi cứ nghĩ cô ấy lừa mình, nhưng đợi đến bây giờ thì có lẽ Gấu Hoán không ở đó thật".

Đoạn Kỳ Nhã an ủi: "Thư Hoán cũng trưởng thành rồi, biết tự chăm sóc bản thân, cậu đừng lo".

Từ Vĩ Trạch cười, lắc đầu: "Chị không hiểu đâu".

Anh hơi nghiêng mặt, Thư Hoán hốt hoảng khi nhìn thấy vài vết thương hiện rõ trên đó. Đoạn Kỳ Nhã cũng hỏi: "Mặt cậu bị sao thế? Uống say nên ngã à?"

Từ Vĩ Trạch sờ mặt: "Chị nói cái này? Anh tôi đánh đấy. Không sao, đã hết sưng rồi. Ban đầu mới giống mặt heo".

Đoạn Kỳ Nhã hỏi với vẻ khó tin: "Vĩ Kính lại nỡ đánh cậu sao?"

Vĩ Trạch cười khổ sở: "Là do tôi đáng bị thôi".

"Anh em nhà cậu làm sao thế?"

Một lúc sau Từ Vĩ Trạch mới nói: "Không, là lỗi của tôi. Gấu Hoán bỏ nhà đi là vì… tôi đã cưỡng bức cô ấy".

Đoạn Kỳ Nhã không nói gì, ngay cả Thư Hoán cũng bất ngờ trước sự thẳng thắn của anh.

"Tôi nghĩ, cô ấy không bao giờ tha thứ cho tôi nữa".

Thư Hoán chỉ xấu hổ vùi mặt vào gối nhưng lại nghe thấy Từ Vĩ Trạch nói: "Tôi biết rõ người mà cô ấy thích là anh tôi".

"…"

"Tôi làm thế, cũng là vì cuống quá nên làm bậy thôi".

Cuộc trò chuyện kết thúc, hai người trong phòng đều im lặng. Một lúc sau Đoạn Kỳ Nhã mới nhìn cô, đôi mắt to sáng, đen nhánh nhưng trong veo, trong tích tắc ánh mắt ấy như thể xuyên thấu Thư Hoán, khiến tâm tư giấu kín của cô bị phơi bày hết.

"Vậy nên, em khôngchịu chấp nhận Vĩ Trạch là vì Vĩ Kính?"

Thư Hoán ra sức lắc đầu theo bản năng.

Trước mặt Đoạn Kỳ Nhã, cô rất sợ phải thừa nhận. Cô quá sùng bái Kỳ Nhã, đến nỗi vô cùng sợ chuyện này, họ cùng thích một người đàn ông, và chuyện đó đã xảy ra rồi thì chẳng ai có thể tránh được rạn nứt.

Đoạn Kỳ Nhã nhìn cô rồi cười nói: "Cũng chẳng có gì, thích Vĩ Kính cũng là chuyện bình thường, anh ấy thu hút thế cơ mà".

"…."

"Em thích anh ấy, chứng tỏ em cũng có mắt nhìn đấy"

Đoạn Kỳ Nhã đi tắm, Thư Hoán e dè đợi lấy quần áo cô ấy thay ra đem đi giặt. Cô không làm sai điều gì, nhưng lại cảm thấy mình yêu Vĩ Kính là rất có lỗi với Kỳ Nhã.
Hôm sau Thư Hoán vẫn làm việc, bận rộn tất tả, quay mòng mòng bên Đoạn Kỳ Nhã.

Lúc đó Đoạn Kỳ Nhã nhận một cuộc điện thoại, sau đó gọi cô: "Thư Hoán, em mua cơm hộp giúp chị nhé".

"Ồ, vâng ạ."

"Quán mà hôm trước chị đặt ấy, cơm gà, đùi gà phải mới rán nhé. Và cả quán bánh bao hấp mà chị hay ăn nữa, lấy một hộp nhé."

Mua cơm hộp không phải việc của cô nhưng Thư Hoán vẫn vui vẻ thực hiện.

Đang giữa trưa nắng, cô không dám gọi taxi, tiền đi taxi không được thanh toán, chỉ có thể che nắng mà đứng đợi xe bus thôi.

Hai quán cách nhau khá xa, cũng không gần công ty nên tốn rất nhiều thời gian. Đến khi cô mua xong thì bánh bao đã nguội, đùi gà cũng không biết còn giòn hay không.

Để bảo đảm độ giòn của gà, Thư Hoán vận hết mười phần công lực bay vào phòng nghỉ của Đoạn Kỳ Nhã, một tay giao hộp cơm, thở hổn hển: "Em…em về rồi".

Đoạn Kỳ Nhã cười: "Vất vả cho em quá, để ở đó đã".

"Ủa?"

Cô tưởng Kỳ Nhã sẽ ăn ngay nên mới bảo cô đi mua gấp. Nhưng Thư Hoán cũng không nghĩ gì nhiều, đặt hộp cơm xuống rồi đến phòng trà lấy nước uống.

Lúc cầm ly nước đến gần cửa sổ, Thư Hoán nhìn thấy phía dưới có người ra khỏi cổng.

Vì xa quá nên cô chỉ có thể nhìn thấy áo sơ mi trắng của anh, trong thời tiết nóng nực, anh mặc áo vest khoác ngoài màu nhạt và cả ánh sáng lóe lên dưới nắng gắt của chiếc cúc áo nạm kim cương khi anh đưa tay lên.

Thư Hoán không nghĩ ngợi gì, chạy hai bước theo lối hành lang, nhìn chăm chăm anh vào trong xe, trong tích tắc tim đập thình thịch, quay người định chạy vào thang máy.

Vừa được mấy bước thì nghe Đoạn Kỳ Nhã gọi cô phía sau: "Thư Hoán, sao vậy?"

Thư Hoán dừng chân, miễn cưỡng quay lại, lắp bắp: "Em…em hình như nhìn thấy…".

"Hử? Nhìn thấy ai?"

Hình như cô nhìn thấy Từ Vĩ Kính. Cô không ngờ có thể gặp anh ở đây, có lẽ đó chỉ là ảo giác. Cô đã quá nhớ anh.

Thế nhưng đối mặt với Đoạn Kỳ Nhã, cô không thể nói nên lời. Cuộc đời cô vì mối tình đơn phương không có kết quả ấy đã trở nên rối rắm, cô sợ ngay cả sự thân thiết quý giá Đoạn Kỳ Nhã dành cho mình cũng biến mất.

Giữa hai người phụ nữ bỗng có một cảm xúc rất kỳ lạ. Đoạn Kỳ Nhã nhìn cô rồi cười: "Đúng rồi, chị muốn nói là vừa nhận được điện thoại, vị trợ lý trước của chị đã kết thúc kỳ nghỉ rồi".

Thư Hoán không hề chuẩn bị tâm lý, đờ

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT