watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9572 Lượt

Hoán nhìn thấy gương mặt dở khóc dở cười của Từ Vĩ Trạch.

"Không có nền tảng tình cảm?"

"Ưm…"

"Vậy em nghĩ mấy năm trước chúng ta làm gì?"

Hôm sau trong vườn hoa, Thư Hoán gặp Từ Vĩ Kính.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

"Bánh đính hôn đã chọn chưa?"

"Dạ vẫn… chưa."

Mười mấy loại bánh ngọt của mười mấy tiệm khác nhau được mang đến, cô đã nếm thử đến nỗi chẳng phân biệt được nữa rồi. Chỉ riêng đính hôn mà cũng phiền toái quá.

Từ Vĩ Kính dịu dàng: "Cứ từ từ chọn, em có thể so sánh mấy cửa hàng, chọn đến khi thích nhất thì thôi."

Những lời giấu trong lòng đã lâu, lúc này Thư Hoán vẫn buột miệng hỏi: "Bánh kem là thế, còn người thì sao?"

"…"

"Thực ra anh cũng biết, ban đầu người em thích nhất…"

Từ Vĩ Kính nhìn cô: "Anh biết Vĩ Trạch yêu em, còn anh không thể tranh giành với đứa em trai duy nhất".

"Nên anh đã nhường em cho anh ấy?"

"Không, là chính em đã chọn nó."

Thư Hoán mắt hơi hoe đỏ, nhìn anh.

"Có lẽ một lúc nào đó em nghĩ anh tốt hơn Vĩ Trạch, nhưng khi em thực sự ở bên anh rồi, em sẽ nhận ra Vĩ Trạch người thích hợp nhất với em, còn anh không bằng nó."

"…"

"Nên anh tình nguyện để em giữ mãi cảm giác này."

"…"

"Thứ tốt nhất chính là thứ mà ta không có được."

Phải, những ảo tưởng đẹp đẽ chính bởi ta không thể thực hiện được, và cũng chỉ có giữ khoảng cách với nó nên nó mới mãi không bị hao mòn.

Từ Vĩ Kính cúi xuống, hôn lên mu bàn tay cô…

Lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ dịu dàng này của anh.

"Chúc hai em hạnh phúc."

Thư Hoán bỗng dưng muốn khóc.

Thực ra cô cũng hiểu, cô xem Từ Vĩ Kính như một vị thần, quá sùng bái anh, còn anh dù sao cũng chỉ là một con người.

Khi anh bước xuống đài sen yêu đương với tư thế của người phàm, rồi tới khi sống chung, có lẽ đối với cả hai sẽ chỉ là một tổn thương. Thần tượng và anh hùng đều không thể đến gần được.

Cô cũng mong anh có thể gặp được một người ở bên anh với một tâm lí bình thường, cho anh niềm hạnh phúc nhẹ nhàng. Có thể cho anh sống cuộc sống của một "con người", chứ không cần vất vả như một vị thần.

Hiểu ra rồi cô bỗng thấy phần chua xót. Thế nhưng cũng chỉ là hiểu.

"Em cũng chúc anh được hạnh phúc."

Có một chuyện mà Thư Hoán không biết.

Năm ấy trong cuốn sổ bị Từ Vĩ Trạch vẽ bậy của cô, giữa các khe giấy, anh đã viết đầy tên cô…

THE END.Thế nhưng Thư Hoán cố sống cố chết không nhúc nhích thế nào thì vẫn không chống cự nổi Từ Vĩ Trạch vác cô lên vai.

Bị vác suốt quãng đường đến sân bay Thư Hoán không còn mặt mũi nào. Lúc làm thủ tục hải quan cô không ngừng vật lộn, Từ Vĩ Trạch cười và nói một tràng, đối phương cũng nở nụ cười, gật đầu rồi cho qua.

Cái tên Từ Vĩ Trạch này, rốt cuộc là có gương mặt mang sức thuyết phục lớn đến thế nào chứ?

Lúc lên máy bay rồi, Thư Hoán cũng đành khuất phục, hỏi anh: "Lúc nãy anh nói gì với họ thế?". Bao nhiêu người nhìn một người đang ông vác một cô gái như thế mà chẳng ai giải cứu, ngay cả hải quan cũng không ngăn cản!

Từ Vĩ Trạch cười nói: "Anh nói chúng tôi vừa hưởng tuần trăng mật về, cô dâu nhỏ bé của tôi đang giận hờn".

Tên này đúng là trơ trẽn thật.

Từ Vĩ Trạch lại hôn cô: "Họ còn khen em xinh đẹp nữa đấy".

Rõ rành rành là mắt cô sưng lên như quả hồ đào, kiểu nói khách sáo đó mà anh cũng chịu nghe à!

Họ rời khỏi Maldives lúc đêm khuya, khi về đến thành phố S thì đã là buổi chiều.

Sự mệt mỏi khi đi đường dài khiến hai người đều rã rời, Từ Vĩ Trạch đưa cô đến chung cư, đứng ở cửa hôn cô: "Nghỉ ngơi đi nhé".

"Vâng."

Hai người nhìn nhau, Từ Vĩ Trạch lại nói: "Em…"

Thư Hoán đợi, có vẻ căng thẳng.

Từ Vĩ Trạch xoa đầu cô: "Mai anh lại đến thăm em".

Thư Hoán hơi thất vọng, nhưng cũng chỉ trấn tĩnh "vâng" một tiếng.

Buổi tối cô nghe điện thoại của Nhan Miêu. Đã mười ngày kể từ khi cô bị "bắt cóc", khi ở trên đảo Từ Vĩ Trạch rảnh rỗi còn viết một tấm bưu thiếp. Người nhận được tấm bưu thiếp đó thì chỉ cần nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết là giữa họ xảy ra chuyện gì.

Nhan Miêu hỏi ngay: "Từ Vĩ Trạch đã cầu hôn cậu chưa?"

Thư Hoán hơi ngượng ngùng: "… Làm… làm gì có".

"Ủa, hai người đi Maldives chẳng lẽ không phải là hưởng tuần trăng mật sao? Không có nhẫn thì có gì?"

"… Không phải tuần trăng mật, chỉ là đi nghỉ mát bình thường thôi mà. Cậu đừng nghĩ nhiều quá."

"Này, trước khi đính hôn đã sống… ừm, coi như là sống chung đi, đó đâu phải tác phong của cậu."

"Tớ… tớ cũng không có cách nào…"

"Có điều chưa biết chừng do anh ấy nhất thời quên mất, ngày mai sẽ đến cầu hôn cậu thì sao?"

Tiêu Biệt Nam nói Từ Vĩ Trạch đã mua nhẫn. Thư Hoán cũng quên bẵng mất chuyện này, cô thầm nghĩ, không biết bao giờ mình sẽ nhận được nó đây.

Dọn dẹp phòng ốc, hành lý và làm vệ sinh cá nhân xong thì đã khuya, cô thấp thỏm nghĩ, không chừng ngày mai mình có thể nhận được nó thật thì sao?

Nhưng hôm sau cô không nhận được, hôm sau nữa vẫn không, một tuần sau cũng không… Mãi về sau, lại càng không.

Chiếc nhẫn đó như biến mất trong không khí.

Thực ra Thư Hoán cũng hiểu càng đợi thì càng vô vọng, nếu Từ Vĩ Trạch muốn đưa cho cô thì đã lấy ra từ lâu.

Có lẽ là sau khi thử cảm giác mới lạ, anh đã mất đi sự bồng bột đó cũng nên.

Từ sau khi về lại thành phố S, Từ Vĩ Trạch không còn thân mật với cô nữa. Tuy hai người vẫn hẹn hò, nắm tay, hôn nhau… nhưng những chuyện đại loại như nắm bắt tất cả cơ hội để bế cô lên giường như hồi nghỉ mát thì không xảy ra.

Cô nghĩ, không chừng Từ Vĩ Trạch đã ăn no thật rồi.

Cô quá hiểu anh, niềm ham thích đối với một người, một món ăn của anh, theo như biểu hiện mấy hôm nay thì về cơ bản là đã no nê rồi.

Tình cảm của họ đã bị đốt cháy quá độ trong mất hôm đó rồi. Ngọn lửa tình cảm tuy trông thì rất nồng nàn nhưng thật ra nó cũng chỉ có thể cháy trong một giới hạn nhất định mà thôi, tựa như dòng nước nếu chảy nhỏ thì còn có hy vọng chảy mãi nhưng nếu như chảy mạnh mẽ ồ ạt thì chỉ trong thoáng chốc đã không còn gì.

Nhiên liệu của anh chắc đã đốt hết, chỉ còn lại của cô mà thôi.

Thư Hoán bỗng ý thức được, chu kỳ sinh lý tháng này của mình hình như không đúng. Trước khi cô không quan tâm đến chuyện này, bởi dù sao cô cũng chỉ ở trong nhà, lúc nào cũng có thể đối phó nên chưa bao giờ lưu tâm tính toán.

Nhưng lần này cô lại lưu ý một cách cực kỳ nhạy cảm, cũng rất sợ sự kỳ lạ này.

Cô cũng không phải là không có kiến thức cơ bản. Khoảng thời gian ấy cô và Từ Vĩ Trạch có bao nhiêu lần như thế, không biết anh nghĩ thế nào, nhưng dù sao cũng chẳng có lần nào họ dùng biện pháp an toàn.

Xong việc phải uống thuốc tránh thai gì đó cô cũng biết, nhưng một là cô không giỏi tiếng Anh,

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT