watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9565 Lượt

sao sớm muộn gì chúng ta cũng chia tay, chi bằng nhân lúc này chia tay luôn đi."

Sắc mặt Từ Vĩ Trạch rất xấu: "Thế nào là nhân lúc này?".

Thư Hoán cũng không tránh né: "Em hỏi anh, anh có bạn gái dài nhất là bao lâu?".

Từ Vĩ Trạch ngẩn người, sau đó cau mày: "Anh có thể không trả lời không?".

Thư Hoán như muốn khóc: "Dù anh không trả lời, em cũng biết. Nhiều nhất là ba tháng, ngắn nhất là một tuần."

Từ Vĩ Trạch ngượng ngùng: "Gấu Hoán…"

Thư Hoán hạ quyết tâm: "Thế nên chúng ta cũng sắp rồi phải không, có lẽ chỉ là chuyện ngày một ngày hai thôi, để em nói thay anh vậy."

Từ Vĩ Trạch bỗng nhìn chằm chằm, ánh mắt rất dữ dội.

Thư Hoán chưa kịp đoán ý anh thì Từ Vĩ Trạch đã bế thốc cô lên, đặt cô lên bàn rồi kéo mạnh váy cô.

Thư Hoán cảm nhận được sức mạnh của anh, cô sợ hãi giãy giụa.

Cưỡng bức gì đó chỉ là chuyện nhỏ, cô cũng không nghĩ rằng Từ Vĩ Trạch làm tổn thương mình. Nhưng vấn đề là anh đang phát điên, vô cùng thô bạo, chỉ sợ sau lần này, thân phận "mẹ tương lai" của cô cũng biến mất.

Như thế thật quá bi thảm, tuy cô rất giận mình tự dưng lại đem áp lực này vơ vào người, hối hận vì sao lúc đầu không phòng tránh, nhưng một khi đã xác định có rồi thì cho dù những ngày tháng phải làm bà mẹ đơn thân về sau có vất vả mấy, cô cũng không thể không yêu thương nó.

Nhưng chuyện này cô không thể nói ra, chỉ có thể ra sức chống cự: "Anh tránh ra, tránh ra!".

Từ Vĩ Trạch bịt miệng cô, ôm lấy lưng cô, ép cô về phía mình. Anh mạnh mẽ vô cùng, cô không thể kháng cự.

Trong lúc luống cuống, Thư Hoán vớ lấy lọ hoa trên bàn, không nghĩ gì mà đập vào đầu anh.

Tuy Từ Vĩ Trạch đã nghiêng đầu tránh theo bản năng nhưng lọ hoa vẫn đập trúng vào trán anh.

Đòn tấn công này khiến anh sững sờ, dừng lại, đờ ra không làm gì cả.

Một lúc lâu sau anh mới buông cô ra, nói: "Xin lỗi".

Sau đó anh đưa tay lên chùi trán một cái rồi lặng lẽ bỏ đi với vết thương đang chảy máu.
Thư Hoán ngồi trên bàn, khóc một trận dữ dội, cô rất lo cho vết thương của Từ Vĩ Trạch, nhưng lại không dám đuổi theo.

Đến tận khi trời sáng, Thư Hoán mới do dự gọi điện cho Từ Vĩ Kính.

"A, em trai anh… anh ấy… vẫn ổn chứ?"

"Trán Vĩ Trạch không sao, băng bó lại thôi."

"Vâng…"

"Nhưng nó rất buồn. Thư Hoán, anh hiểu tâm trạng em, nhưng lần này em quá nghiêm khắc với nó rồi. Dù sao cũng là chuyện quá khứ, không phải là chuyện nó có thể kiểm soát được. Dù nó có lỗi cũng không đến mức…"

"Em… em biết…"

"Tuy nó làm ẩu nhưng cũng không muốn em bị tổn thương. Còn em lại đánh nó."

Cô biết, nhưng cô lại càng sợ làm tổn thương đến một sinh mạng vô cùng yếu ớt khác. T_T

Nếu lúc này cô chia tay Từ Vĩ Trạch thì sinh mạng bé nhỏ chưa thành hình kia là thứ duy nhất mà cô có được.

"Vĩ Trạch cả đêm không ngủ. Nếu có thể, anh hy vọng em đến thăm nó."

"Em…"

"Anh hiểu, nó sử dụng bạo lực với em là lỗi của nó, dù sao anh cũng không nên ép em làm chuyện em không muốn. Chỉ là bây giờ nó rất đau khổ, người làm anh này cũng chỉ có thể nhờ cậy em."

Thư Hoán vác cặp mắt thâm quầng đi mua thức ăn, nấu canh cho Đường Tiếu Vi rồi mang đến bệnh viện.

Quả nhiên bên cạnh Đường Tiếu Vi có thêm y tá cao cấp, họ đã mua thức ăn cho cô ta nhưng cũng may cô nàng vẫn có thể ăn hết món canh cá chép của cô. Thấy bộ dạng như vậy, Đường Tiếu Vi cau mày: "Cô sao vậy? Trông rũ rượithế?"

"Hả?"

Chuyện cô mang thai chỉ có Đường Tiếu Vi biết, theo bản năng cô cũng xem cô ta là đối tượng tâm sự ngoài Nhan Miêu ra, do dự một lúc rồi Thư Hoán vẫn thành thực nói: "Tôi… tối qua đã đề nghị chia tay với Vĩ Trạch".

"Hả?"

"Tôi nghĩ đau một lần rồi thôi, chia tay sớm cũng đỡ phải sau này buồn bã."

Đường Tiếu Vi nhìn cô vẻ khó tin: "Cô đúng là… Lúc này mà cô không

giành lấy anh ấy, đòi chia tay làm gì?"

Haizzz, đúng là người có tính cách khác nhau thì hành động cũng khác nhau.

"Dạng công tử đào hoa như Vĩ Trạch, cô cũng biết đấy. Nếu chỉ nhờ cái thai này thì dù bây giờ tôi có thể giữ được anh ấy lại một chốc một lát, chia tay cũng là chuyện sớm muộn phải xảy ra thôi. Tôi nghĩ khả năng chịu đựng của tôi giờ vẫn ổn nhưng nếu kéo dài đến sau này thì chắc chắn sẽ rất đau lòng. Nên…"

Đường Tiếu Vi lắc đầu: "Cô ngốc chết đi được. Mong rằng tôi uống canh cô nấu sẽ không bị nhiễm IQ thấp như cô".

Mang canh cho Đường Tiếu Vi xong lại ngồi cạnh cô ta một lúc, thăm đứa bé, thấy Tiếu Vi có vẻ buồn ngủ, Thư Hoán liền đứng lên ra về.

Ra ngoài bệnh viện, cô suy nghĩ mãi rồi vẫn ngồi xe đến nhà họ Từ.

Cô không thể dứt khoát như Từ Vĩ Trạch, tuy đã chắc sẽ chia tay nhưng cô vẫn muốn nói rõ với anh, cô không ghét anh, cũng chẳng trách anh, chia tay là vì chính cô, mong anh đừng bận tâm.

Cứ nghĩ đến chuyện Từ Vĩ Trạch đang đau buồn vì bị bỏ rơi, lại thêm chuyện bạn gái đánh bị thương là cô đã thấy xót xa.

Đến nhà họ Từ, Thư Hoán chầm chậm đi vào trong, còn chưa đến gian nhà chính cô đã thấy Từ Vĩ Kính ra cổng, dường như là muốn đi đâu đó. Nhìn thấy cô từ xa, anh đứng lại.

Thư Hoán bước nhanh đến, dừng lại trước mặt anh, hỏi: "A, anh định đi đâu sao?"

Từ Vĩ Kính chỉ cúi đầu nghiêm khắc nhìn cô: "Em đến đúng lúc quá, anh đang định tìm em".

"A…"

Thư Hoán thấp thỏm theo anh vào nhà, ngồi rong phòng khách. Từ Vĩ Kính rót trà cho cô sau đó nói: "Thư Hoán anh mong em nói thật với anh".

"Vâng".

"Lúc nãy anh nhận được điện thoại của Đường Tiếu Vi"

"A?"

"Cô ấy nói, em mang thai rồi."

Thư Hoán sửng sốt suýt đánh đổ ly trà trong tay.

Từ Vĩ Kính càng nghiêm khắc: "Có thật không?"

Bỗng nhiên Đường Tiếu Vi lại giở chiêu này, Thư Hoán hoàn toàn luống cuống: "Em, em…".

"Em có con với Vĩ Trạch? Chuyện lớn như thế tại sao không nói sớm? Em không nói cho nó biết, sao nó hiểu được nó đã làm gì?"

"Không, không được nói cho anh ấy biết." Thư Hoán rối bời, mắt đỏ hoe, ôm lấy đầu tuyệt vọng. "Anh cũng biết anh ấy…"

"Vĩ Trạch chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm."

Thư Hoán sụt sịt, lắc đầu: "Vô… vô ích. Anh ấy chỉ là bồng bột nhất thời, không thể ổn định đâu. Em cũng không nghĩ sẽ lâu dài được, em đã chuẩn bị tâm lý rồi, dễ hợp dễ tan…".

"…"

"Bây giờ tự nhiên có chuyện này, cứ như dùng đứa trẻ buộc chặt anh ấy vậy, như thế thì em quá bi thảm rồi. T_T Anh cũng thấy anh ấy đối xử với Đường Tiếu Vi thế nào rồi đó, em có cần thử thêm lần nữa không?"

"Thư Hoán…"

"Vốn dĩ đó là sự cố, không chỉ là trách nhiệm của anh ấy. Xin anh đừng nói cho anh ấy biết, cứ thuận theo tự nhiên đi. Xin anh, để lại cho em chút sĩ diện được không. T_T"

"Thư Hoán…"

"Hơn nữa một mình em cũng có thể nuôi đứa bé mà. Em… em cũng có

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61,62 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT