watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4996 Lượt

làm nó thỏa mãn. Nó ngẫm nghĩ một hồi, rào tiếp:

- Em nói anh ko có được bực em nha!

- Mày nói lẹ đi – Tôi gắt.

Gương mặt nó nở một nụ cười nham hiểm kín đáo. Có vẻ như nó hiểu vết thương lòng nó gây ra cho tôi đang làm tôi đau đớn tới mức nào. Nó làm cái giọng vô tội, rủ rỉ như người đang kể chuyện:

- Em thề với anh, con nhỏ này chịu chơi dữ lắm. Nó chịu em rồi, kêu nó cái gì nó cũng làm hết trơn hết trọi. Có lần em kêu nó vô nhà tắm, lột sạch đồ nó hết trơn rồi tiểu lên người nó, nó cũng lim dim mắt mà ngồi im. Vài bữa em không có hứng, kêu nó bú cu cho em rồi xuất tinh vô họng nó, ép nó nuốt. Con nhỏ muốn ói ra nhưng cũng ráng nuốt cho bằng hết. Em coi phim sex rồi bắt con nhỏ cạo sạch lông, giờ lông của nó chắc vẫn còn sạch trơn. Có khi em kiếm trái dưa leo, kêu nó chổng đít lên tự nhét vô cho em coi. Có điều, em đòi chơi lỗ đít con nhỏ nhưng nó la quá trời, em chơi không có nổi. Tại con cu em có gắn bi, nên nó đau chịu không thấu.

Tôi nghẹn lời. Thứ gì đó thật đắng đang tràn đầy trong cổ họng tôi. Nhưng đó không phải là nước mắt, chắc chắn không thể là nước mắt. Tôi không dư thừa điều đó, nhất lại để dành cho một thứ đàn bà như vậy.

- Thật ra em biết con nhỏ này dâm lâu rồi. Hồi em hay dòm nó tắm, nó biết chứ bộ, nhưng nó cũng không có ngại. Nếu không phải vì nhà em gần nhà nó, em cũng tăm con nhỏ từ lâu rồi chứ bộ…

Thằng Cường còn nói nhiều nhiều nữa, nhưng tôi không còn nghe thấy. Dây thần kinh của tôi đang đứt hết rồi. Tôi chẳng nghe thấy nó đang nói gì, cũng như không nhìn thấy nụ cười thỏa mãn của nó khi thấy gương mặt đó của tôi. Thằng khốn nạn, tao rất muốn dùng con dao cắt phăng đi con cu của mày, nhưng tao không muốn trái lời tao đã nói. Không phải tao sợ mình biến thành con chó, tao chỉ sợ một con đàn bà như vậy có thể biến tao thành chó!
Tôi bước ra khỏi cái bãi đất trống với bộ dạng của một thằng say rượu, dù tôi chẳng nhấp bất kì loại đồ uống có cồn nào. Tôi say một thứ còn tệ hơn rượu: say trong sự đau đớn và mất mát, cả niềm tin lẫn tinh thần. Cũng từ cái cú sốc đầu đời đó, con mắt nhìn đàn bà của tôi cũng lạnh lùng hơn, độc ác hơn. Tôi không tin ai cả. Tôi thật sự muốn xăm vô trán mình dòng chữ to thiệt to: “HẬN ĐÀN BÀ TRỪ MÁ TAO RA”

Ông giang hồ đa-nhân-cách đang ung dung ngồi uống cafe. Tôi khoái cha này ở chỗ dù trời sập tới nơi, ổng vẫn giữ nguyên một bộ mặt tỉnh rụi, một bộ óc tỉnh táo và những cách đối phó vô cùng chuẩn xác. Giang hồ thứ thiệt đâu phải chỉ cần lá gan? Giang hồ có độc lá gan chỉ là con tốt thí mà thôi.

Ổng bét ra cũng phải là con xe hay con pháo gì đó. Nhìn biểu cảm trên mặt của tôi, ông chỉ liếc qua một cái rồi ngó lơ qua chỗ khác. Tôi thất thểu tiến lại gần ổng, thiếu cái nón sẽ giống hệt thằng nhóc ăn xin, bộ dạng ngó thấy thương. Ông nhũn nhặn kêu tính tiền (cái giọng ông này dễ lừa người ghê gớm), ngoắc tôi lên xe, nói nhỏ:

- Kêu với ba má em không ăn cơm nhà. Đi ăn với anh một bữa, anh em mình tâm sự, chịu không?

Tôi líu ríu làm theo ổng như một cái máy. Tới tận giờ này, tôi vẫn quý mến, khâm phục và tiếc cho ổng. Một con người chơi rất được, sống rất được và tình cảm. Có điều, lựa chọn của ổng là sai lầm và có muốn rút chân ra cũng không kịp nữa…

Anh Thái chở tôi vòng vèo một hồi. Gió buổi chiều tạt vô mặt làm tôi tỉnh táo dần. Ổng tấp xe vô một cái quán thịt chó nhỏ nhỏ ven đường. Dân Bắc rất khoái nhậu thịt chó – tôi cũng khoái vậy, món này nhậu bá cháy luôn, có điều lúc đó tôi còn tâm tình gì mà ăn với uống. Ổng gọi 1 chai rượu nhỏ, 2 cái chén, rót đầy rồi nheo mắt nhìn tôi:

- Uống với anh một ly nào.

Tôi ngửa cổ, làm cái ực một cái hết queo. Ổng nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:

- Được, ít ra phải vậy chứ! Đàn ông phải mạnh mẽ vậy.

Buổi nói chuyện hôm đó với ổng đáng giá phải tới 2 năm kinh nghiệm sống của tôi. Ổng có cái giọng rủ rỉ rù rì, nhưng nghe vào tai hết sức. Quan trọng hơn, đó đều là từ miệng của một con người lăn lộn giang hồ từ Bắc vô Nam từ khi mới mười mấy tuổi đầu.

- Em còn nhỏ, mai mốt lớn tự em sẽ thấy buồn cười với chính mình lúc này. Anh có nói em cũng vậy, em sẽ chẳng nghe đâu. Những chuyện như này, chỉ mình em trải qua, em tự rút ra thì được. Ngay từ đầu, ngay khi anh Hưng hỏi em vụ con nhỏ, anh cũng nghĩ rồi em sẽ phải trải qua thời điểm này thôi. Tụi anh lớn, tụi anh nhìn người kiểu khác. Em còn nhỏ, em nhìn đời kiểu khác. Có điều theo thời gian, em cũng sẽ thay đổi mà thôi. Cái gì cũng có giá của nó hết em ạ. Muốn trưởng thành, em phải trả giá thôi!

Ổng nhấp một chút rượu, ngẫm nghĩ cái gì đó rồi lại tiếp:

- Thiệt tình, anh cũng không bao giờ can thiệp vô mấy cái chuyện này. Có điều, chuyện con nhỏ của em làm anh thấy buồn. Đời anh gặp nhiều những đứa như vậy đếm không nổi nữa, nhưng một con nhỏ như vậy lại đi theo cái đường này, anh cũng không có muốn thấy. Giá nó biết kiềm chế hơn một chút, cuộc đời sau này của nó sẽ khác. Không lẽ trên đời, làm gái cũng có gene nữa hay sao?

Tôi giật mình:

- Ai làm gái, anh Thái!

Ổng nhìn tôi, mắt lộ ra một vẻ thông cảm:

- Là má con nhỏ đó, em à!

Má con nhỏ Linh làm gái? Tôi không tin vào tai mình nữa. Ông Thái nhìn vẻ ngơ ngác của tôi, không nói gì một hồi lâu. Ổng gắp vô bát tôi miếng thịt, giục tôi ăn, rồi tiếp lời:

- Chắc con nhỏ vẫn giấu em thôi. Cũng phải thông cảm cho nó, chuyện đó đâu có lôi ra kể cho em nghe được. Có điều, từ hôm em lấy tiền nhà đi mua đồ cho con nhỏ, anh Hưng đã kêu anh đi coi hoàn cảnh, nhà cửa của nhỏ này rồi. Ba má em cũng biết, nhưng ông bả giấu em thôi. Em đừng có trách ông bả nghiêm khắc với em cái quãng này.

Tôi như vỡ ra hết mọi sự. Cấm cản, không cho tiền, không cho xe, quản tôi ngặt nghèo, rốt cuộc cũng chỉ vì ông bả không muốn tôi giao du với một con nhỏ như vậy. Còn nữa, cũng muốn tôi tự mở mắt để nhìn cuộc đời bằng cái nhìn của chính mình, không phải đôi mắt qua lăng kính hồng ông bả trao cho. Rồi con nhỏ, thì ra đây là lí do để má nó không khi nào xuất hiện ở nhà. Mọi thứ cuối cùng cũng có lời giải đáp.

- Ông già con nhỏ này dân cờ bạc, đang sống trong tù. Trước ổng làm ăn cũng khá, con nhỏ cũng có chỗ dựa nhiều. Giờ ổng vô trỏng, chắc nó cũng chịu khổ không nổi nên mới sinh ra vậy. Có điều, khổ thì có nhiều người khổ, con nhỏ lựa cái đường sướng trước này, rồi cuộc đời nó sẽ cực lắm, em à. Mà thôi, quên đi em, coi như là kinh nghiệm sống. Sau này, em còn phải học dài dài.

Ổng không nói gì thêm nữa, đôi mắt đăm đăm nhìn ra phía ngoài đường. Ly rượu ổng uống vẫn còn nguyên, chỉ thấy trong đôi mắt ổng có cái gì đó vô cùng kì lạ. Không giống đôi mắt của một tay giang hồ dữ dằn chút xíu nào.

Mãi sau này, sau khi ổng nhập trại, vẫn luôn có gái lên thăm ổng. Gái đúng nghĩa làm gái, tức là vài em cave, gái đứng đường, gái gọi, và lên thăm ổng theo đúng kiểu em gái tới thăm anh. Ổng luôn sống tình nghĩa và đặc biệt, không khi nào tàn nhẫn với đám gái làm tiền. Ổng có một cái tật đặc biệt, luôn thương mấy con nhỏ đó và bao bọc dùm tụi nó. Một tay giang hồ kì lạ.
Sau bữa rượu với anh Thái, tôi dần bình tĩnh trở lại. Nói cho cùng, khi chạm tới điểm tận cùng của sức chịu đựng, mọi thứ nó sẽ trở thành thật bình thường. Tôi về nhà, chào ba má đàng hoàng rồi bước vô phòng. Cuộc đời tôi sẽ bước sang trang mới – tôi tự nhủ vậy. Có điều trang mới tươi sáng hay tối thui, tôi cũng không rõ nữa.

Con nhỏ vẫn đi học bình thường, vẫn đối mặt tôi bình thường, nhưng ánh nhìn của tôi dành cho con nhỏ đã khác xưa nhiều lắm. Không yêu, không ghét, không ghen tuông, không soi mói. Đơn giản chỉ là một ánh mắt hết sức thản nhiên và vô sự. Dường như mọi thứ giữa tôi và nhỏ đã hoàn toàn biến mất, sau những biến cố vừa rồi.

Nhưng đó là tôi tưởng vậy thôi. Cuộc đời chỉ có duy nhất một ông Tưởng và ổng đã qua đời tại Đài Loan từ năm ơ kìa nào đó. Cái dây trói số phận nghiệt ngã vẫn trói tôi với nhỏ thêm khúc nữa. Một khúc tai quái và dị hợm.

Con nhỏ có bồ mới. Ấy là tụi bạn học rỉ tai nhau vậy, chứ tôi cũng đâu để ý. Con nhỏ quen một thằng lớp kế, nhìn mặt mũi cũng tàm tạm, nhìn vẻ ngoài coi bộ cũng khá giả. Con nhỏ này có một cái tính tốt: đó là hay quên. Nó yêu thằng bồ mới một cách hết sức tự nhiên, như không hề trải qua mối tình nào trước đó. Nó hồn nhiên khoe mấy món quà thằng nhỏ tặng, khoe mấy thứ nó tự tay sắm. Tôi thoáng buồn, bởi cái nét hồn nhiên ấy của nó, lúc đó hoàn toàn không giả tạo. Con nhỏ đang yêu thật.

Không rõ các bạn còn nhớ 1 chi tiết hay không: đó là sự đẹp trai của tôi. Tuy nhiên bây giờ, nó pha trộn giữa phong cách lạnh lùng và chút giang hồ tôi mới xí được chỗ đứa anh, nên nó càng tạo ra sự hấp dẫn đối với đám cá sấu trong lớp. Nhất là khi tôi đang ở trong trạng thái độc thân. Ba má từ sau khi biết vụ tôi chia tay con nhỏ cũng lỏng dần cấm vận, để được dăm bữa tôi lại y như ngày hoành tráng của mình – tất nhiên là không có cái vụ thụt két kia nữa.

Tôi có nhiều đức tính tốt à nha, có điều trong số đó không có tính chung thủy. Năm lớp 11, tức là độ 2 tháng sau biến cố với con nhỏ, tôi cũng có bồ. Một con nhỏ khá xinh mới chuyển trường. Con nhỏ tóc dài, da trắng, nhỏ nhắn, khá là dễ thương nhưng hơi cổ hủ. Bằng chứng là

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT