|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
là lại ẩn dụ chứ. Học, học hoài. nói chuyện cũng học.
Nhìn gương mặt méo mó của Bun nhỏ đưa tay xoa xoa đầu cậu như đứng trước amựt nhỏ la fmột đứa con nít vậy.
- Cố mà hiểu đi nhé!
Rồi nhỏ bước đi, trên môi vẫn đọng nụ cười. Cuộc sống cũng tươi đẹp đó chứ nhỉ?!
—o0o—
Một buổi sáng mùa thu.
Trời nắng đẹp lạ lùng. Gió nhè nẹh thổi qua khiến cho tâm trạng ai cũng vui và con heo anò đang ngủ nướng thì chẳng muốn thức giấc. Và bạn trai của con heo đó sẽ pahỉ gọi hàng trăm lần đê rồi nghe tiếng tút bên đầu giây chứng tỏ chiếc dế yêu đã được ôm gọn vào tường.
Và con heo đó không ai khác ngoài Sunny.
Nhỏ vẫn vùi đầu vào chanư ấm trong khi đã 7 giờ kém 20. Sáu chiếc đồng hồ báo thức đã được chu du trên không trung từ mười phút trước.
Đang chìm trong giấc chiêm bao thì có kẻ nào đó giật phắt chiếc chăn của nhỏ rồi hét inh ỏi lên .
- SUNNY! EM CÓ BIẾT BÂY GIỜ LÀ MẤY GIỜ KHÔNG HẢ?
Sunny quơ quơ tay tìm chăn nhưng mãi không thấy, nhỏ nhăn nhó hé một mắt ra thì suýt đứng tim. Jun đang khoanh tay đanừg đằng sát khsi nhìn nhỏ. Sunny liền đi đến rồi ôm Jun một cái.
- Ôi! Ông xã thân yêu! Chào buổi sáng!
Sau đó vơ cái chăn và…..ngủ tiếp.
Jun thở hắt ra một cái, anh đi đến giường của nhỏ kéo chăn của Sunny. Nhưng chị sy đã phòng thủ trước, nên hai bên cứ gianừg co amĩ. Cuối cùng chẳng ai thắng mà Sunny mạnh dạn….kéo Jun xuống giường. Nhỏ dụi dụi trên vật gì đó mềm mềm rồi ngủ cho hết giấc.
Jun đơ mất vài giây. Sau khi đã lấy lại được tinh thần thì..anh cũng ôm nhỏ và ngru luôn. Học à? Hcọ không sướng banừg ôm bà xã mà ngủ nhé!
Nắng vẫn dịu dàng trên con đường, nơi đâu nanứg cũng ghé qua nhưng chẳng thẻ nào giữ được…..
Lớp học ồn ào, những chiếc máy bay giấy thi nhau bay qua bay lại. Mốt mới của lứop anỳ là…phi máy bay.(=.=)
Nắng chiếu qua khung cửa, hắt vào lớp màu sắc rực rỡ. Những chiếc lá me bay bay nhưu những bông tuyết màu xanh kì lạ.
Mặc kệ lớp học đang trở thành bãi rác hay khung cảnh buổi sáng nên thơ, Bun vẫn gậm cây bút bi, mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mắt. Nghxi là gi? Nghĩa là gì? Nghĩa là gì?????????????????????????????????AAAAAAA! Ai nói cho tôi biết với.( cho tar tiền đê tar nói choa^^)
Shin hôm nay đến sớm hưon mọi khi, là do có nó dọa cắt c…. nên hắn mới chịu từ bỏ chiếc chăn ấm áp mà đi đến trường. Nhưng giờ thì gương mặt hắn tươi roi rói, còn nó thì bí xị như bánh bao thiu.
Tại sao ư? Nó đang bị lợi dung a. Cái tên nào dám kéo nó xuống giường rồi c-ư-ỡ-n-g hôn nhiệt tình giờ lại giở cái thói ôm eo người ta thế này, đúng là đồ lưu manh mà.
Híc, sao mình lại yêu cái tên biến thái không biết nữa.
- Sao mặt em bí xị vậy?
- Không phải nhờ phúc của anh à?
- Ơ?- Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên- Anh á? Anh làm gì em cơ?
Nó lườm hắn, à há lại giở cái chiêu anh vô tội ra à? Cái mặt thấy ghét à!!!!!!!Hứ…….đẹp trai…..dễ sợ…!^^
- Anh sàm sỡ em!!!!!!!!!!!!!!
- Tại em đòi cắt cổ anh thôi!- Hắn nhún vai, vẻ mặt thản nhiên không thể nào thản nhiên hơn.( ha ha có ai nghĩ là cắt cái khác hông nà????^^:p)
- Thì cũng tại anh…- Nó định phản bác lại nhưng chưa kịp biện minh cho mình thì có một cánh tay con trai kéo nó đi.
Hắn đứng đơ người nhìn theo hình bóng của mây ý lộn của Jen khuất dần. Cái quái gì thế này? Mà có liên quan gì đến mình đâu?!!!
”Choang!”
”Ê! Sao t/g lại đánh tui?” Hỏi à? bạn gái bị người ta lôi đi mà còn đực cái mặt ra đó.
”Ờ ha! Quên mất, tks!^^”.
Thằng khùng!
” À ngồi im đó tẹo nữa tui quay lại tinh sổ!*nháy mắt*”
Ặc *sịt máu mxui* hả…xử mình? thôi chạy…..!!=.=
Shin chạy theo, tay bẻ răng rắc chuẩn bị tư thế sẵn dàng. Khốn thật! Bị cướp giữa ban ngày ban mặt, còn luật pháp đâu nữa chứ!
Chương 31
Nắng vàng lung linh, nhảy nhót trên nhưng vòm cây. Tiếng chim chóc hót vang tạo lên khung cảnh thật nhộn nhịp.
Nó trong tình trạng mặt ngơ ngơ, người đơ đơ nhưng chân vẫn hoạt động. Lúc kịp ý thức được chuyện gì đang xảy thì Jen đã bị chặn trong hai tay của người con trai đang thở hồng hộc, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Khung cảnh đúng thiệt là…..ám muội nha!(hờ hờ)
Nhưng trong khung cảnh ám muội ấy thì nữ chính của chúng ta lại hóa thân thành con nai ngơ ngác, hỏi mọt câu quá đỗi là ngây thơ, nhưng từ ngữ thì không được ngây thơ cho lắm.
- Khùng! Định làm gì thế?
Đối phương ngeh xong sock mất vài phút, trong đầu thầm hỏi tại sao Shin lại yêu đứa con gái anỳ nhỉ?Mà cũng phải, cái tên đó cũng đâu ra hồn gì đâu, cũng ẩm ẩm ương ương thất thời lắm à.
- Giúp anh!
Nó nhíu mày, giúp cái gì? Tiền thì tên này đâu thiếu, không lẽ……có thai? ”Choang!” Phạt vì cái suy nghĩ biến thái nè. Nhìn lại đi, X-men 100 % lun đó! Thế không lẽ….HIV hay viêm gan B? Nhưng….nếu thế….mình đâu giúp được gì đâu? t
- Giúp…cái…cái gì?
- Giúp an……AAAAAAAAAAAA
Nhưng còn chưa kịp nói thì chàng trai xấu số đã bị một bàn tay nào đó ném vào tường một cá không thương tiếc. Còn ai ngoài nam chính của chúng ta, Shin bút chì nhỉ?!
Hắn một tay ôm nó, một tay đút túi xong thật oai phong.( anh ýtên Phogn mừh lại). Đôi mắt xanh tối hưon mọi ngày, có lẽ vì tức giận.
- Mày bị nhỏ tảng băng di động làm cho động luôn rồi phải không?
Hắn trừng mắt nhìn Bun hỏi nửa đùa nửa thật. Bun xoa xoa cái lưng ê ẩm, thầm r-ủa tên bạn. Chắc mọi người đang thắc mặc tại sao Bun lại thực-hiện-cái-tư-thế-ám-muội đó phải không? Đơn giản là theo bản năng cua rmột Playboy, cứ phải làm thế nói chuyện với mấy em girl giả nai mới tự nhiên, dần dần thành thói quen cha sinh mẹ đẻ rồi. Còn với Sa, nhỏ cứ thử đồng ý xem, không chỉ là thế thôi đâu nhé mà còn…mà còn…..mà…còn nắm tay nữa.0
- Gì chứ! Tao chỉ là muốn nhờ vợ mày chuyện đó thôi mà!
Shin cứng đơ người, không nói lên lời, ”chuyện đó” là…là..là chuyện gì? Hắn nắm bàn tay, hùng hổ tiến lại gần Bun, gằn từng tiếng.
- Mày…mày nói chuyện đó là chuyện gì hả? Sao..SAO LẠI BẢO VỢ TAO LÀM HẢ??
Bun nhìn Shin ngơ ngác, hỏi rõ ngu. Thì nó chả giỏi làm chuyện đó còn gì, thông minh thế cơ mà!
- Thì vì vợ mày làm chuyện đó rất giỏi chứ sao nữa!
Shin há hốc mồm, vừa thôi nhé, nó…làm..giỏi…Aissssssssss! Cái quái gì đây????
- Sao…sao mày lại bảo thế hả???
- Thì thấy nhiều người bảo thế!!!
Shin cứng đơ người, hắn quay nhìn nó. Jen nhà ta thì chả hiểu mấy tên này đang nhắc đến áci quái gfi nữa, chuyện đó là cái chuyện gì chứ? Gương mặt nó nhăn nhó, trông rất là ”ngộ”.
-Chuyện đó là chuyện gì?
Nó cũng có thể là ngây thơ hoặc là không dám nghĩ đến, hỏi bằng chất giọng của một đứa trẻ đứng trước vật lạ.
Hắn càng cứng họng, lại còn hỏi như thế nữa. Ôi trời! Lạy chúa, con đã làm gì mà ngài lại làm vậy với con???????
- Là chuyện giải đố đó!0
Bun lấy hết can đảm đẻ nói ra, thôi kệ hắn cười chế giễu cậu cũng được, dù gì cũng đang nước sôi lửa bỏng, nên lấy đại cuộc làm chính.
Hắn ngớ người, bao suy nghĩ không được sáng cho lắm trong đầu vỡ tan thành từng mảnh. Hắn lườm Bun, nói sớm từ đầu có phải hay không. Làm hắn mất công…..nổi giận.
—o0o—-
Trogn quán cafe điệu nhạc nhẹ nhàng như đưa ta vào một khung cảnh yên bình, chỉ có gío thổi nhè nhẹ. Nơi bàn góc trong cùng, có hai người con trai và một người con gái đang cười đùa vui vẻ.
Hai gương mặt tuấn tú, một gương mặt thiên thần thu hút bao ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người.
Shin vẫn không thể nào khép miệng mình lại được, chuyện này thực sự quá buồn cười. Tỏ tình phải nắm tay người ta chạy sợ bị quê còn bị cho một câu đố hóc búa vói một playboy thì quả thật là chuyện nực cười nhất. Đúng rồi, dang cười đây còn gì?(=.=)
Bn ngậm hòn bồ làm ngọt, vẫn chamư chũ chờ câu trả lừoi cua rnó. Nhưng cái điệu khuấy cafe và nhịn cười kia thì bao giừo mới ra câu trả lời đây.
- A! Em nghĩ ra rồi!
Nó reo lên. Hà hà! Mình thông minh quá!
Bun lập tức dừng hết các công việc hiện tại, ”vểnh tai” lên nghe. Giây phút hồi hộp nhất đời cậu đã đến.
Chương 32
Nó mang thêm cặp kính to sụ và chiếc thước kẻ để hóa thân vào một vị giáo sư giảng giải cho học sinh.
- Này nhé! Lúc trời tối lạnh như thế mà bị vẩy nước thì sẽ rất lạnh đúng không? Giờ thì thay thế tình huống của nah vào đi!
Nó mãn nguyện với lí lẽ siêu chặt chẽ của mình, đôi môi hồng cong lên hết mức có thể.
- ÀÀÀÀÀ~!- Bun gật gù, mặc dù…chẳng hiểu cái mô-tê gì- Mà thế rốt cuộc nghĩ là sao?
Cu nói của cậu như một đòn đánh thẳng vào khuôn mặt tự dương tự đắc của nó. Jen đã phải vận khí rất nhiều để không xông đến xé cái tên kia ra làm ruốc ăn dần. Nó hít một hơi sâu rồi kéo miệng lên giảng tiếp.
- Tức là chuyện anh cầu hôn nó thì chuyện nso đồng ý là đương nhiên như tồi mùa thu bị vẩy nước sẽ thấy mát vậy! HIỂU CHƯA?????????????
Bun há hốc mồm, mặt trộn ngược, nhìn cậu chả ai biết cậu đang vui hay sợ nữa. Shin hua hua tay trước mặt Bun vài lần mà vẫn không thấy động tĩnh, thậm chí còn không chớp mắt lấy một lần.
Thực sự thì Bun đang vui quá đến không nói lên lời, giống như là cảm giác của người giành được huy chương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




