watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8914 Lượt

vì cái gì mà hôm qua Đường Cẩm lại hỏi tôi như thế không?” Trần Tư Tầm hơi nghiêng đầu, ánh mắt mang theo ý cười.

“A?” Lâm Nhất Nhiên sững sờ, có chút không theo kịp suy nghĩ của Trần Tư Tầm, “Gì cơ?”

“Cảm thấy em như thế nào ấy.” Trần Tư Tầm lặp lại vấn đề của Đường Cẩm, anh chăm chú nhìn cô.

“A. . . . .” Lâm Nhất Nhiên quẫn bách, không biết phải trả lời như thế nào, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ có thể nhìn nhìn xung quanh.

Trần Tư Tầm cũng không so đo với cô, anh quay đầu nhìn về phía xa, “Lâm Nhất Nhiên, em cảm thấy Lý Điển có chỗ nào không tốt?”

Lâm Nhất Nhiên bị sặc nước bọt của chính mình, ho khan vài tiếng.

“Sao lại khẩn trương như vậy?” Trần Tư Tầm nâng tay trái, vỗ vỗ lưng cho cô, “Không nói chuyện này nữa.”

“Cám ơn thầy.” Lâm Nhất Nhiên vẫn có chút chột dạ, không dám nhìn vào ánh mắt của anh, cô đang suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào.

“Cứ như bây giờ là tốt rồi.” Giống như anh biết cô đang suy nghĩ gì, Trần Tư Tầm nâng tay phải chống cằm, nhìn Lâm Nhất Nhiên cười: “Chỉ là nói chuyện phiếm giết thời gian thôi.”

Lúc này, trăng sáng tỏ, ánh trăng màu bạc chiếu rọi vào khuôn mặt anh, lộ ra những đường nét đẹp như tranh vẽ.

Có lẽ là vì ánh mắt quá mức đồng cảm của những người khác, khiến cho bản thân cô không thể không kiên cường, cũng có lẽ là vì đã kìm nén trong lòng quá lâu, lâu đến mức cô cảm thấy thật khó để có thể chịu đựng thêm được nữa, có lẽ là do cảnh tượng này quá mức mê hoặc, Lâm Nhất Nhiên hơi cúi đầu, điều chỉnh lại tư thế ngồi.

“Kỳ thực cũng không có gì.” Cô từ từ mở miệng, giọng nói bình thản, “Cậu ấy không có gì là không tốt, có thể là vì tụi em không thích hợp, mặc dù đang yên ổn, không hiểu tại sao lại cãi nhau, chỉ cảm thấy có cái gì đó không đúng, hoặc cũng có thể là do em quá soi mói mà thôi.” Lâm Nhất Nhiên cười khẽ, “Em luôn muốn tìm một người có thể cho em cảm giác an toàn, Lý Điển rất tốt, nhưng chỉ là cậu ấy còn quá nhỏ, ở cùng một chỗ với cậu ấy làm em có cảm giác như mình đang quan tâm tới một người em trai, đối với người mà em mong muốn, hoàn toàn trái ngược.”

“Vậy em muốn một người như thế nào?”

“Em cũng không biết.” Lâm Nhất Nhiên thành thật trả lời, “Loại chuyện như thế này, tốt nhất là nên dựa vào cảm giác của mình, không phải cứ muốn là có thể tìm được.”

“Lâm Nhất Nhiên.” Đôi mắt của Trần Tư Tầm như ánh lên hàng ngàn vì sao sáng, lông mi anh khẽ chớp, hứng thú hỏi: “Em cảm thấy tôi như thế nào?”
Lâm Nhất Nhiên quay đầu, nhìn bộ dạng nghiêm túc của Trần Tư Tầm, cô có chút sững sờ, bật thốt lên: “Thầy, thầy bị ngã đến mức đầu óc choáng váng sao?”

Trần Tư Tầm không tức giận, tươi cười trên khóe môi cũng không giảm bớt, “Lâm Nhất Nhiên, em còn quá nhỏ, vẫn chưa hiểu được thế nào là yêu một người, nhưng không sao cả, tôi sẽ từ từ dạy cho em, em không cần gấp gáp trả lời tôi, tôi sẽ cho em thời gian.” Khóe môi anh nhếch lên, ánh mắt ngập tràn vui vẻ như gió xuân, “Tôi chờ em đến khi tốt nghiệp.”

“Thầy, em. . . . . . . “

“Lâm Nhất Nhiên. . . . . . Lâm Nhất Nhiên. . . . . . . “

Giọng nói tràn đầy lo lắng của Đường Cẩm không biết từ chỗ nào truyền đến: “Lâm Nhất Nhiên, cậu ở đâu. . . . . .”

Lâm Nhất Nhiên cọ cọ chân đứng lên, hưng phấn kêu to: “Là Đường Cẩm, cậu ấy đến rồi!”

“Ừm.” Trần Tư Tầm cũng đứng lên, phủi phủi đất bám trên quần, chỉ lên phía trên đập nước: “Em xem kìa.”

Lâm Nhất Nhiên nhìn theo hướng anh chỉ, cô trông thấy thấp thoáng ánh đèn pin cùng với những tiếng kêu to.

“Là bọn họ đến đây!” Lâm Nhất Nhiên túm chặt cánh tay của Trần Tư Tầm, ra sức nhìn lên phía trên đập nước, vẫy vẫy tay, “Đường Cẩm, Đường Cẩm, tớ ở đây! Thầy, chúng ta đi thôi!”

Trần Tư Tầm nhìn cổ tay mảnh khảnh của cô, hơi hơi nhíu mày, đi theo cô về phía trước hai bước, đến bên cạnh bờ đê.
“Lâm Nhất Nhiên, sao cậu lại đi xuống đó làm gì?” Đường Cẩm đứng ở phía trên, cầm đèn pin rọi vào, lúc ẩn lúc hiện, “Con bé chết tiệt này, làm tớ lo lắng chết mất.”

“Tớ đi lên bằng cách nào đây?” Lâm Nhất Nhiên đưa tay che mắt, “Đừng có lắc cái đèn pin nữa, chói mắt quá!”

“Em đi về phía trước một chút, đằng trước có một bậc thềm, có thể bước lên.” Bên cạnh Đường Cẩm vang lên giọng nói của một người đàn ông xa lạ, “Bậc thang ở đó trơn lắm, cẩn thận một chút kẻo ngã, cô bé, dưới đó chỉ có một mình em thôi sao?”

“A, không phải. . . . . .” Lâm Nhất Nhiên chần chừ một chút, “Còn có thầy Trần.”

“Thầy Trần!!!” Đường Cẩm hét ầm lên, lắc lắc đèn pin trong tay, “Lâm Nhất Nhiên, Lâm Nhất Nhiên, sao cậu không ngồi ở dưới đó ngây ngốc luôn đi!”

“. . . . . .”

Lâm Nhất Nhiên không khỏi có chút xấu hổ thẹn thùng, lúc trước Đường Cẩm và Từ Thụy cũng hay nói đùa, nhưng cô cũng không tự mình đa tình, cho rằng Trần Tư Tầm sẽ thích mình, chuyện đấy cô vẫn tự giác hiểu được. Nhưng hiện tại thì khác, giờ phút này nghe Đường Cẩm nói vậy, giống như là bị vạch trần, cảm giác so với lần trước khác nhau rất nhiều.

Nhìn Lâm Nhất Nhiên bất động, Trần Tư Tầm không nhịn được bật cười, anh ho nhẹ hai tiếng: “Có bậc thang ở phía trước sao?”

“A, thầy Trần!” Giọng nói của Đường Cẩm lập tức trở nên nghiêm chỉnh, “Vâng, là ở phía trước, đi dọc theo chỗ này thêm vài bước là có thể thấy được.”

Trần Tư Tầm khẽ ừ, gật đầu nói: “Đi thôi.”

Bờ đê rất cao, cho nên bậc thang được làm cực kỳ nhỏ, nằm chi chít kéo dài về phía trước.

Đứng ở bậc thang bên dưới nhìn lên, chỉ cảm thấy một mảnh tối đen, không thấy được bên trên, Đường Cẩm rọi đèn pin xuống cũng chỉ thấy được một vài đốm sáng mỏng manh.

Bên cạnh những bậc thang đều là nước, Lâm Nhất Nhiên thử bước lên một bậc, chỉ thấy dưới chân mình rất trơn, cảm giác so với trượt băng còn kích thích hơn.

“Hai người cẩn thận một chút.” Đường Cẩm ở phía trên nói vọng xuống, “Bậc thang này rất trơn.”

Lâm Nhất Nhiên cảm thấy buồn cười, bậc thang này đâu chỉ rất trơn, mà là trơn đến nỗi không thể nào đi được.

Phía sau, Trần Tư Tầm bỗng nhiên bước lên bậc thang, Lâm Nhất Nhiên vừa muốn mở miệng nhắc nhở, đã thấy Trần Tư Tầm đứng vững ở trên thềm, anh đang giơ tay đưa về phía cô.

“Tới đây!”

Lâm Nhất Nhiên sững sờ nhìn ngón tay thon dài của anh, Trần Tư Tầm hơi nhíu mày, “Sao vậy?”

“Không, không có gì.” Lâm Nhất Nhiên vội vàng định thần lại, có chút do dự, cuối cùng vẫn là vươn tay ra nắm chặt tay anh, “Cám ơn thầy.”

Trần Tư Tầm xoay người, nghe thấy cô nhỏ giọng nói như vậy, anh nghiêng đầu, liếc nhìn cô một cái, chỉ thấy cô gái nhỏ đang cúi đầu, bàn tay đang nắm lấy tay anh hơi run rẩy, xem ra là cô rất khẩn trương.

Trần Tư Tầm cúi đầu cười cười, anh nhìn bậc thang, nắm tay cô từ từ đi lên.

Lâm Nhất Nhiên nắm lấy tay anh, cô cảm thấy trái tim mình bỗng dưng loạn nhịp.

Tay anh rất lớn, bàn tay rất dày, nắm lấy tay cô cực kỳ ấm áp. Anh đi rất chậm, nhưng mỗi bước đều cực kỳ ổn định, cô đi theo phía sau, cảm thấy không hề sợ hãi, lại có cảm giác rất an toàn.

Xung quanh một mảnh tối đen, không biết đường lên trên còn dài hay ngắn, nhưng Lâm Nhất Nhiên cảm thấy trong lòng mình thật bình thản, giống như trước đây, cô hay nằm trong lòng mẹ nghe chuyện cổ tích, không có sợ hãi, không có bất an, toàn bộ đều yên tĩnh, tốt đẹp như vậy. Lâm Nhất Nhiên có chút hoảng hốt, thất thần nói: “Làm sao để biết được, mình thật sự có thể gặp được người như mình mong muốn hay không?”

Trần Tư Tầm dừng bước, quay đầu lại nhìn, bởi vì anh đứng trên cô một bậc nên trông cô càng thêm nhỏ nhắn, anh từ từ mở miệng: “Do not, for one repulse, give up the purpose that you resolved to effect.” Anh chăm chú nhìn cô, thật khó để có thể nhận ra được sự dịu dàng ẩn trong đôi mắt.

Một cơn gió thổi nhẹ lên mái tóc, Lâm Nhất Nhiên nhớ lại hôm anh đứng phân tích ngữ pháp trên bục giảng ngày hôm đó, ánh mắt anh nhìn cô, ánh mắt mang nhiều hàm xúc, nhưng khi đó cô lại không nhận ra. Lâm Nhất Nhiên ngẩng đầu, bên trong nụ cười dường như có phần sáng tỏ.

“Cám ơn thầy.” cô nhìn anh, mỉm cười nói: “Cám ơn!”

Trần Tư Tầm gật đầu, nhấc chân bước lên bậc thang, “Đến rồi.”

“Lâm Nhất Nhiên!”

Đường Cẩm chạy đến kêu to, ôm chầm lấy Lâm Nhất Nhiên, “Cậu rốt cuộc cũng lên rồi.”

Lâm Nhất Nhiên ngạc nhiên, lúc này cô mới phát hiện là mình đã lên trên mặt đất.

“Thì ra là có thể dễ dàng leo lên như vậy.” Lâm Nhất Nhiên thì thào, nhìn chằm chằm Trần Tư Tầm, “Dễ dàng như vậy.”

“Cậu nói gì thế?” Đường Cẩm buông Lâm Nhất Nhiên ra, lập tức nở nụ cười trêu chọc: “Ôi ôi, xấu hổ quá, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn nha.” ( chỗ này để nguyên cho hay hen “” )

Lâm Nhất Nhiên hơi sững sờ, lúc này cô mới phát hiện ra là mình vẫn còn đang nắm lấy tay của Trần Tư Tầm, cô xấu hổ, vội vàng buông ra, đẩy bả vai của Đường Cẩm, trên khuôn mặt là một mảnh ửng hồng.

Trần Tư Tầm nhàn nhạt cười, nhìn đồng hồ trên tay, “Không còn sớm nữa, mọi người mau về đi.”

Lâm Nhất Nhiên đỏ mặt, khẽ ừ, Đường Cẩm nắm chặt tay Lâm Nhất Nhiên, cười hì hì nhìn về phía

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT