watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5532 Lượt

căn phòng trắng muốt lạnh lẽo kia, GaEul đang ngủ cô luôn bình yên trong lúc này anh đã từng rất yêu khuôn mặt của cô như thế. Nhưng bây giờ YiJung cảm thấy như có 1 con dao lớn đang đâm vào trái tim anh, nhìn GaEul lúc này anh cảm thấy như anh sẽ mất cô mãi mãi. Có phải quyết định yêu cô là sai lầm của anh kô ? anh đã kô thể bảo vệ đc người con gái anh yêu kô thể đem đến cho cô hạnh phúc. Có lẽ anh chỉ có thể như ba anh thôi sao ? YiJung ngồi gục xuống anh khóc, đau khổ và bên anh sẽ kô có GaEul để ôm anh vào lòng, kô còn cô để anh cảm thấy trái tim đc sưởi ấm lần nữa. Chính anh đã để mất cô.
Đây là đâu ? Tôi là ai ? GaEul thấy mình ở trong 1 căn phong trắng xóa. Cô đứng và nhìn xung quanh, cô bước đến 1 cánh cửa và mở nó ra. Mọi kí ức như ùa về tất cả mọi hình ảnh hiện lên trước m

mắt cô. Cô đã nhớ ra mọi thứ từ trước và sau khi cô uống lọ thuốc, vậy là cô kô thể quên anh. Cô vẫn yêu anh cho đến tận bây giờ ,vết thương mới và cũ cứ làm cho trái tim cô đau, rất đau. GaEul kô muốn tỉnh dậy, cô muốn mãi mãi ở nơi này cô sợ nếu mở mắt ra cô sẽ lại gặp anh. Cô sợ đối mặt với anh, sợ rằng giấc mơ mà cô đang mơ là có thật. Trên đôi mắt nhắm nghiền của cô có những giọt nước mắt chảy dài trên má.

Đã 1 tuần trôi qua, ngày nào F4 và JanDi cũng đến thăm cô mọi người thay nhau ngồi kể cho cô nghe những câu chuyện hằng ngày. Chỉ có YiJung anh kô nói gì chỉ ngồi nhìn cô nắm chặt lấy tay cô im lặng. Trong suốt 1 tuần qua, anh kô thể chú tâm vào bất cứ việc gì trong đầu anh chỉ toàn hình ảnh của GaEul. Khuôn mặt bất động của cô trong bệnh viện,không có nụ cười trên môi kô có những giọt nước mắt. Và từng ngày cứ trôi qua vô vị chậm rãi, từng giây từng phút anh chỉ muốn ở bên cô ôm cô vào lòng nhìn thấy nụ cười của cô. GaEul của anh bây giờ thật xanh xao, trông cô tái đi điều đó khiến trái tim anh đau đớn. Lại 1 đêm nữa trôi qua, anh ngồi bên cô như mọi khi nắm tay cô nhìn cô. Nhưng mọi cảm xúc và đau đớn như kô thể kìm nén được nữa, YiJung đưa tay GaEul áp vào má anh và nhẹ thì thầm :

- GaEul , em có nghe thấy anh kô ? Em hãy mở mắt ra nhìn anh đi dù chỉ 1 lần thôi hãy làm 1 hành động gì đó đi GaEul. Anh xin lỗi, anh kô muốn lừa em anh đã muốn nói cho em nghe nhhưng anh thật sự sợ hãi. Anh sợ nếu anh nói ra em sẽ bỏ anh như lúc này, GaEul à em có nghe thấy anh nói kô. Em hãy tỉnh dậy đi cho dù em muốn anh biến mất cũng được chỉ cần em mở mắt ra thôi GaEul. Anh yêu em, anh rất nhớ em GaEul à.
YiJung gục mặt xuống, anh kô biết rằng trên khuôn mặt cô cũng xuất hiện những giọt nước mắt.

Một buổi sáng, một ngày mới bắt đầu nhưng với YiJung chắng có ngày mới nào bắt đầu kể từ khi GaEul bất tỉnh đến giờ. Anh lên xe và đến bệnh viện như mọi ngày, đến cửa phong anh nghe có tiếng khóc của JanDi anh vội chạy vào. YiJung đứng sững lại, GaEul đã tỉnh lại cô đang ngồi trước mắt anh đúng là cô. Anh chạy đến ôm chặt lấy cô và GaEul cũng ôm anh, cô kô muốn từ chối vì trái tim cô thật sự nhớ cái ôm này. Mọi người đã ra ngoài để YiJung và GaEul lại, YiJung nhẹ nhàng nhìn cô anh âu yếm vuốt nhẹ mái tóc của cô. Ánh mắt anh nhìn cô, hành động của anh cẩn thận và trân trọng khiến GaEul nhận ra cô yêu anh hơn bất cứ thứ gì, nó cứ in sâu vào tim cô kô thể phai đi đc. Nhưng sự thật thì vẫn là sự thật, GaEul nhẹ nhàng nói :

- YiJung, anh kô đến công ty sao ?

- Không hôm nay anh sẽ ở đây với em _ YiJung nhìn cô nói, anh kô muốn xa cô

- Nhưng còn công việc ? Còn … vị hôn thê của anh _ GaEul ngập ngừng nói

- GaEul _ YiJung nắm lấy tay cô và nói _ Vị hôn thê của anh chỉ có 1 thôi đó là em, anh chỉ muốn 1 người bên cạnh mình chỉ em thôi GaEul à

- Em … nhưng thế còn công ty của ba anh ? chẳng phải nó đang gặp rắc rối về tài chính sao ?

- Là JiHoo đã nói với em sao _ YiJung nói _ Đó là chuyện của ông ta ông ta phải tự lo lấy

- Nhưng đó là ba anh _ GaEul nói

- Ông ta kô phải, đâu có người ba nào như ông ta, có người cha nào chỉ tìm đến đến con trai mình khi có chuyện nhờ vả ? Đâu có người cha nào kô biết rõ ngày sinh của con trai mình ? Có người cha nào luôn khiến con trai của ông ta đau khổ và coi đó như 1 trò đùa ? … Tại sao anh phải chấp nhận 1 người cha như vậy _ YiJung quát lên

- …

- Anh xin lỗi GaEul _ YiJung lấy lại bình tĩnh _ Anh … anh cần ra ngoài 1 chút em có cần gì kô ?

- Kô em kô cần gì cả _ GaEul nói

YiJung bước ra ngoài, anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại và bước nhanh ra chỗ cầu thang bộ. Anh ngồi gục xuống ở đó, lúc nãy anh dường như kô thể kiềm chế nổi mình anh kô biết phải làm sao.

YiJung đi rồi, GaEul nhìn ra ngoài cửa sổ cô cảm thấy buồn và bối rối vô cùng. Bỗng có tiếng gõ cửa, GaEul quay ra cô tưởng là JanDi :

- JanDi à, cậu cứ vào đi

- Xinh chào _ Người bước vào kô phải JanDi mà là Suri

GaEul ngạc nhiên vô cùng khi thấy Suri, cô nói :

- Chào cô Suri, à ùm… YiJung kô có ở đây đâu anh ý vừa ra ngoài rồi

- Tôi biết, tôi đã đợi anh ấy đi rồi mới vào _ Suri lên tiếng

- Hả _ GaEul ngạc nhiên

- Tôi có thể nói chuyện với cô 1 chút đc chứ _ Suri mỉm cười thân thiện

- Vâng _ GaEul cũng cười lại

- YiJung, anh ý có vẻ rất yêu cô ? _ Suri nói

- Không … k … _ GaEul ấp úng

- Cô kô phải chối đâu tôi đã thấy cả rồi _ Suri cười

- Cô thấy ? _ GaEul nói

- Đúng vậy tôi đã thấy đc tình yêu mà anh ấy dành cho cô _ Suri ngưng 1 lát rồi nói tiếp _ Cô biết kô ? Khi tôi hỏi chuyện của cô và anh ấy, YiJung đã kô từ chối mà anh ấy đã kể cho tôi mọi chuyện. Khi nhắc đến tên cô trông anh ấy thật dễ chịu, đôi mắt anh ý dịu dàng và nụ cười đó là thật. Anh ấy đã nói là muốn hủy hôn với tôi.

- Suri, tôi … _ GaEul cảm thấy như mình có tội

- Kô, kô sao mà, dù gì thì tôi cũng kô muốn lấy người kô yêu mình. Mặc dù tôi rất yêu anh ấy _ Suri cười đau khổ_ Tôi đã kô định bỏ cuộc nhưng cho tới mấy hôm trước khi tôi định vào thăm cô, tôi đã thấy YiJung ở đây anh ý ngồi bên cạnh cô suốt. Anh ý đã khóc đã nắm tay cô thật chặt, anh ý nâng niu và quý trọng cô đấy GaEul à

- Suri …

- Cô kô cần nói gì cả, tôi đã quyết định tồi _ Suri cười rồi đứng dậy _ Tôi sẽ làm việc mà tôi muốn

- Suri … _ GaEul gọi khi suri bước ra cửa

- À, đúng rồi GaEul à _ Suri dừng lại và cô quay đầu lại _ Chúng ta có thể là bạn chứ ? Nói chuyện với cô tôi thấy rất dễ chịu

- Được _ GaEul khẽ mỉm cười

- Vậy tạm biệt GaEul _ Suri cười rạng rỡ bước đi

Sau khi nói chuyện với Suri kô hiểu sao trong lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Có lẽ cô mới chính là người phải cảm ơn Suri, GaEul mỉm cười và định đứng dậy 1 chút. YiJung mở cửa ra anh kô thấy GaEul trong phòng, YiJung lo lắng chạy đi tìm, anh chạy khắp bệnh vện để tìm cô. Khi ra đến ngoài sân anh thấy cô đang đứng chơi với mấy đứa trẻ, YiJung vội chạy lại anh nói với giọng lo lắng và tức giận :

- GaEul, em chạy ra đây làm gì ? Em làm anh lo lắm đấy
– Oppa _ GaEul quay lại và nở 1 nụ cười tươi tắn

YiJung kô thể giận cô đc vì nụ cười đó, nụ cười mà anh chờ đợi và mong muốn được thấy. Nhìn GaEul cười đùa vui vẻ với lũ trẻ YiJung cảm thấy cô thật đáng yêu. Nhẹ nhàng anh tiến lại gần cô và ôm cô từ phía sau và thì thầm vào tai cô :

- GaEul à, em thích trẻ con vậy ư ?

- Oppa _ GaEul khẽ giật mình rồi cô lại mỉm cười _ Vâng bọn trẻ rất đáng yêu

- Vậy chúng ta hãy cùng nhau có thật nhiều con nhé _ YiJung cười và nói nhẹ vào tai GaEul

- Oppa … _ GaEul đỏ ửng mặt lên

YiJung cười và ôm chặt GaEul hơn :

- Anh yêu em, GaEul

- Em cũng vậy _ GaEul bẽn lẽn nói

Họ cứ đứng đấy bên nhau ngắm nhìn bầu trời đầy nắng, không gian yên lặng dịu dàng bỗng 1 giọng nói cất lên phá vỡ không khí yên lăng đó :

- GaEul cậu đây rồi _ JanDi lo lắng nói

- JanDi _ GaEul vội chạy về phía JanDi

Theo sau JanDi còn có F3, họ đang tủm tỉm cười khi thấy YiJung và GaEul. GaEul đỏ bừng mặt còn YiJung thì vẫn nở nụ cười tươi chào mọi người.
CHAP 16

Ở trong viện được 2 ngày thì GaEul cứ nằng nặc đòi về cho dù JanDi và F4 nói thế nào thì cô vẫn cứ muốn về nhà. Kô còn cách nào khác họ đành làm thủ tục xuất viện cho GaEul. YiJung đưa GaEul lên xe, anh phóng xe về nhà mình. GaEul rất ngạc nhiên khi đứng trước nhà anh :

- Oppa, sao lại …

- Em sẽ ở đây GaEul ạ _ YiJung bình thản đáp

- Sao, em muốn về nhà _ GaEul ngạc nhiên

- Kô đc em sẽ ở đây, anh sẽ chăm sóc em _ YiJung kiên quyết nói

- Oppa _ GaEul bực tức đuổi theo YiJung vào trong nhà

- Quản gia Kim đây là cô Chu GaEul bắt đầu từ bây giờ cô ấy sẽ ở đây _ Vào đến nhà YiJung lập tức nói với người quản gia

GaEul vôi cúi chào, kô để cô lên tiếng chào YiJung liền kéo tay cô đi. Anh mở cửa phòng và nói :

- Đây là phòng của anh em có thể ngủ ở đây

- Vậy oppa ngủ ở đâu _ GaEul hỏi

- Tất nhiên là ngủ ở đây rồi em hỏi gì lạ vậy _ YiJung thản nhiên đáp

- Cái gì, nhưng ở đây chỉ có 1 cái giường _ GaEul hốt hoảng chỉ về phía cái giường

- Vậy thì sao chứ ? _ YiJung trả lời

- Vậy … làm sao ngủ chứ … cả em và anh … _ GaEul nói

- Chúng ta sẽ ngủ chung, dù sao thì em cũng sẽ là bà xã của anh mà có sao đâu _ YiJung cười khoái trí nói

- Gì chứ ai nói là sẽ lấy anh đâu _ GaEul đỏ mặt nói

- Em dám từ chối anh sao _ YiJung giật mình nói

- Em kô biết nhưng anh và em kô thể ngủ chung đc _ GaEul kêu lên

- Vậy em định để anh ngủ ở đâu chứ _ YiJung hỏi

- Hay anh ngủ

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT