|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ngẩn nói
GaEul nhìn anh, cô biết đó là 1 hành động thường ngày của anh nhưng kô hiểu sao cô vẫn có 1 chút ghen tị trong lòng. Khi xe đi đến 1 khu phố bỗng GaEul kéo YiJung xuống xe. YiJung liền hỏi khi anh nhận ra là chưa đến khu vui chơi :
- Em định đi đâu vậy GaEul ?
- YiJung sunbae định đi chơi trong bộ vest đắt tiền vậy sao ? _ GaEul nhìn vào bộ đồ anh đang mặc _ Chúng ta sẽ đi mua sắm 1 chút nhé.
Rồi cô vui vẻ dẫn YiJung đi, còn YiJung anh ngơ ngác đi theo cô như 1 đứa trẻ ngoan ngoãn đi theo mẹ của mình. Đến của hành quần áo, GaEul chăm chú chọn đồ cho anh nên kô để ý rằng từ khi cô dẫn YiJung vào đây số khách hàng nữ đã tăng lên đáng kể. YiJung nhìn cô dịu dàng, anh thích khuôn mặt của cô lúc này. Lúc này anh kô cần biết có bao nhiêu cô gái đang ở xung quanh anh, anh chỉ cần nhìn GaEul là đủ, chỉ cần như thế thôi. Cô đưa cho anh 1 chiếc áo phông và quần Jean. Trong lúc YiJung thay đồ GaEul mới cảm thấy có rất nhiều người đang nhìn cô, có những ánh mắt săm soi nghen tị, có những ánh mắt thán phục. Điều đó khiến cô cảm thấy xấu hổ và khó chịu. Khi YiJung bước ra, trông anh thật ngộ với chiếc áo phông hình thù ngộ nghĩnh, GaEul cố nén cười . YiJung khó chịu anh cằn nhằn :
- Anh sẽ kô mặc bộ đồ này đâu
- Kô được sunbae đã hứa mà _ GaEul vội kéo YiJung lại trước khi anh định quay vào thay nó ra.
YiJung đành chịu thua vì anh đã hứa. YiJung cảm thấy tiếc khi đã hứa với Gaeul để rồi bây giờ anh phải mặc kiểu đồ này. GaEul nhìn YiJung rồi cô bỗng mỉm cười và cô gọi :
- YiJung sunbae
- Hả _ YiJung quay lại
GaEul lập tức bấm máy ảnh chụp tách 1 cái rồi cô hí hửng nhìn bức ảnh nói :
- YiJung sunbae à, sunbae mặc gì cũng đẹp nhỉ Kô biết JanDi và F3 sẽ thế nào khi nhìn thấy bức ảnh này nhỉ ?
- Chu GaEul em dám chụp hình sao _ YiJung nói và chạy đến _ Mau đưa nó cho anh
- Kô đc, đây sẽ là 1 điều thú vị với lại kô phải sunbae cũng đã từng chụp em trong bộ dạng xấu hổ đó sao ? _ GaEul cãi lại và cương quyết bảo vệ chiếc điện thoại.
YiJung dường như bất lực trước GaEul anh kô thể dung những chiêu anh thường sử dụng với các cô gái khác. Anh chỉ có thể tỏ vẻ khó chịu nhìn cô giận dỗi. Hai người lại tiếp tục đi xe bus đến khu vui chơi, mặc đồ thường dường như khiến anh bớt nổi bật đi nhưng vẫn kô làm giảm đi nét đẹp trai phong lưu của anh. Đến khu vui chơi, GaEul kéo YiJung đi chơi thử mọi trò chơi. Sau 1 hồi chơi đùa mệt mỏi, hai người ngồi nghỉ Gaeul liền hỏi :
- YiJung sunbae có thấy vui kô ?
- GaEul à , những cô gái bình dân như em cứ phải chơi những trò vô vị này sao _ YiJung thở hắt ra
- Sao chứ sunbae kô thấy vui sao ?
- Kô làm sao có thể vui nổi khi bị những người khác nhìn chằm chằm cơ chứ _ YiJung cằn nhằn _ Mà còn em nữa GaEul sao em cứ chạy nhanh thế chứ nhỡ lạc mất thì sao
- Có sao đâu chứ _ GaEul cười
- Thôi đc rồi em có mệt kô anh đi mua nc nhé ?
- Dạ _ GaEul gật đầu
Nhìn YiJung chạy đi GaEul khẽ mỉm cười, trong lòng cô bỗng cảm thấy hạnh phúc. GaEul ngả người ra ghế, thật ra cô cũng khá mệt khi chơi nhiều trò chơi như vậy. Bỗng có tiếng khóc vang lên khiến GaEul giật mình, cô vội quay lại thì thấy 1 đứa bé đang đứng khóc. GaEul vội chạy đến bên đứa bé cô lo lắng hỏi và cố dỗ cho đứa bé nín. YiJung vừa đi mua nc về, anh nhìn thấy GaEul đang dỗ 1 đứa trẻ, anh lại gần hỏi :
- Đứa bé này ở đâu ra vậy ?
– Em kô biết chắc nó bị lạc _ GaEul lo lắng nói
Đứa bé khóc ngày cành to khiến mọi người chú ý, YiJung nhăn nhó anh kô biết phải làm thế nào cả. GaEul kiên nhẫn dỗ dành đứa bé, cuối cùng thì nó cung đã ngừng khóc. GaEul hiền dịu dành bế đứa bé lên, cô nói :
- Ngoan nào, em phải ngoan thì mới gặp đc mẹ.
- Có thật kô ạ _ Đứa bé nhìn GaEul hỏi, đôi mắt của nó sáng long lanh khi nghe có thể gặp mẹ.
- Thật _ GaEul mỉm cười _ Em có biết kô khi bị lạc người ta sẽ nhắm mắt lại và nghĩ về người kia thật nhiều thì khi mở mắt ra sẽ nhìn thấy người em muốn tìm
- Thật ạ _ Đứa bé nở 1 nụ cười đáng yêu _ Vậy em sẽ làm thế để tìm mẹ nha
- Ùm
GaEul dặt đứa bé xuống và cô nhẹ nhàng nói với nó những gì nó phải làm. YiJung nhìn cô, trông cô cứ như 1 thiên thần vậy, dịu dàng và thuần khiết. Bỗng đứa trẻ kêu lên :
- Mẹ
Rồi chạy vào đám đông, GaEul vội vàng đuổi theo đứa trẻ. Họ len vào đám đông khiến YiJung kô thể theo kịp, 1 lát sau anh kô nhìn thấy GaEul đâu nữa. YiJung vội chạy đi tìm kiếm, anh đưa mắt tìm kiếm cô gọi tên cô. Sau 2h đồng hồ tìm kiếm, YiJung mệt mỏi, anh đứng giữa dong người qua lại, bỗng anh nhớ đến câu nói mà GaEul nói với thằng bé lúc nãy dù kô tin lắm nhưng anh đã nhắm mắt lại và hình ảnh của GaEul hiện lên trong đầu anh. YiJung mở mắt ra và chăm chú nhìn thật kĩ bỗng ánh mắt anh dừng lại ở 1 người con gái đang lóng ngóng như đang tìm kiếm thứ gì đó. Là GaEul, cô đang bối rối tìm anh, đôi mắt cô đỏ ửng lên như sắp khóc. Không chậm trễ 1 phút YiJung lao nhanh đến chỗ cô, GaEul nhìn thấy YiJung cô vội ôm chầm lấy anh. YiJung ôm lấy cô, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy cô. Hai người cứ đứng đó dưới anh hoang hôn đang dan buông xuống và dong người đông đúc qua lại, thời gian vẫn trôi nhưng dường như đối với cả YiJung và GaEul thì mọi thứ xung quanh như đang ngừng lại.
YiJung gọi xe đến đưa cả hai về nhà, GaEul có vẻ như mệt nên cô ngủ gục đi mất. YiJung nhìn cô mỉm cười anh khẽ đặt đầu cô gối vào vai mình. Tối hôm đó YiJung dường như kô thể ngủ đc mỗi khi nhớ đến buổi đi chơi ngày hôm nay. Anh nhớ đến GaEul, cách cô chăm chú chọn quần áo cho anh, gương mặt phấn khởi khi chơi những trò chơi ở khu vui chơi. Hôm nay cô đã kéo anh đi trên cả đoạn đường, thật kô thể ngờ bàn tay ấy đã nhiều lần bị anh nắm lấy và kéo đi vậy mà hôm nay cô lại là người nắm tay anh kéo đi. Rồi bỗng anh nhớ đến lúc anh để lạc mất cô, lúc đó trong lòng anh như rối lên, anh chỉ muốn nhìn thấy cô ngay lập tức. Rồi YiJung bật cười khi nhận ra hành động anh, anh đã làm theo những gì GaEul nói với 1 đứa trẻ sao ? Thật ngốc. Có lẽ chỉ có GaEul mới có thể khiến anh trở nên ngốc nghếch như vậy mà thôi.
Chap 10
Kể từ buổi hẹn đến giờ đã đc gần 2 tuần rồi, GaEul hầu như kô gặp mặt YiJung thêm 1 lần nào cả. Cô đã gọi điện cho anh nhưng anh đều lấy lí do đang bận họp để từ trối cô. Cho đến hôm nay khi JanDi và JunPyo đi hưởng tuần trăng mật về. Họ mời cô và F4 và 1 số khách mời của mẹ JunPyo đến dự tiệc, trong suốt buổi tiệc hôm ấy dường như YiJung kô nhìn cô dù chỉ 1 lần ngay cả khi GaEul chào anh. GaEul rất buồn cô nghĩ có lẽ YiJung ghét cô và cố gắng lảng tránh cô, suốt buổi GaEul chỉ ngồi nghe mọi người nói chuyện và gượng cười khi JanDi kể chuyện gì vui cho cô.
Gần 2 tuần nay YiJung cố tránh mặt GaEul, từ sau buổi đi chơi của 2 người hình ảnh của GaEul kô ngừng xuất hiện trong đầu anh. YiJung kô thể nào quên đi nụ cười của cô, đôi mắt ướt đẫm dõi tìm anh, tất cả về cô, tất cả kô 1 hình ảnh nào thiếu hết. Nó khiến YiJung kô thể tập trung vào bất cứ công viêc nào cả, khi anh cố gắng làm gốm để quên đi thì dường như anh kô thể. Đã có nhiều lần YiJung muốn chạy đến chỗ GaEul để nhìn thấy cô nhưng anh đã tự ngăn cản mình lại, khi GaEul gọi điện cho anh, YiJung đã rất vui. Nghe thấy giọng cô anh như kô thể kiềm chế bản thân muốn gần cô. Mọi thứ như thật khó tin, khi anh mất ngủ vì 1 người con gái, tránh mặt cô ta và cảm thấy vui sướng khi nghe giọng cô. Cho đến hôm nay khi gặp GaEul tại buổi tiệc thì cảm giác đó càng tăng lên trong người anh, YiJung cố kô nhìn cô, tránh mặt cô. Anh đang lảng tránh điều gì ? Chính YiJung cũng kô hiểu vì sao anh lại làm thế.
Mọi người đều vui vẻ chúc mừng JanDi và JunPyo, kô ai nhận ra rằng có 2 trái tim đang bối rối vì thứ gọi là tình yêu. Có lẽ người duy nhất nhận ra điều đó là JiHoo, anh đã chú ý đến thái độ của YiJung khi GaEul bước vào. JiHoo nhẹ mỉm cười , anh và tiến về phía GaEul :
- GaEul, em kô đến chỗ JanDi sao ?
- JiHoo sunbae _ GaEul quay lại và nở nụ cười chào anh, nhưng nó ko đc tươi tắn như mọi hôm. Ánh mắt đó có phần hơi thất vọng _ Kô ạ Jandi có JunPyo rồi em kô thể cứ suốt ngày bên cậu ấy đc
- Vậy sao ? vậy anh đưa em ra chỗ YiJung nhé _ JiHoo nhìn GaEul chăm chú, anh muốn theo dõi nét mặt cô.
GaEul im lặng cô kô biết phải nói gì. Trong lòng cô rất muốn, rất muốn đến chỗ YiJung, muốn đc nói chuyện với anh, nhìn anh cười. Nhưng thái độ của anh khiến cô kô thể nói lên điều đó. GaEul cúi mặt xuống che đi vẻ buồn rầu của chính mình.
- Nếu em kô muốn thì chúng ta sẽ đứng ở đây thôi vậy _ JiHoo lên tiếng
- Dạ _ GaEul khẽ gật đầu.
Ở 1 góc khác của căn phòng cách đó kô xa lắm, YiJung đứng theo dõi GaEul và JiHoo, trong lòng anh cứ thấp thỏm lo lắng. Tại sao JiHoo lại đến bắt chuyện với GaEul ? Họ đang nói gì với nhau ? Tại sao vẻ mặt GaEul lại buồn rầu như thế ? Có phải JiHoo đã nói gì với cô kô ? YiJung đặt ra hàng nghìn câu hỏi, anh cảm thấy khó chịu khi GaEul ở bên cạnh JiHoo. Không anh luôn có cảm giác như thế mỗi khi GaEul tiếp xúc với 1 người đàn ông khác . “ Mình bị làm sao thế này ? Mình đang ghen sao ?” YiJung suy nghĩ rồi tự gõ vào đầu mình. Anh kô thể ghen vì cô đc. YiJung quay mặt đi anh cố gắng để kô chú ý đến cô nữa.
GaEul đứng với JiHoo 1 lúc rồi cô lên tiếng :
- JiHoo sunbae, em cảm thấy hơi mệt có lẽ em xin phép về trước đây
- Đc vậy anh đưa em về _ JiHoo nhìn cô dịu dàng nói
- Kô cần đâu ạ em tự về
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




