watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6428 Lượt

lại, không được để Hạ Vũ bỏ đi.”

“Được rồi, Thiên hứa, nhất định sẽ không để Hạ Vũ đi, bằng mọi cách giữ Hạ Vũ ở lại.” Rồi thấy có chút gì đó không quen, Thiên nhăn trán: “Ơ, mà sao lại đổi cách xưng hô nhanh thế, Thiên muốn được gọi là anh cơ.”

Hạ Vũ cũng không ngờ sau nụ hôn ấy hai người lại thay đổi cách xưng hô nhanh như vậy, bĩu môi: “Chờ đấy mà được gọi là anh nhé, còn sinh sau người ta mấy tháng, gọi tên được rồi.”

“Hạ Vũ này! Mình thử lại nhé?” Thiên đột ngột thay đổi chủ đề rồi đẩy vai Hạ Vũ ra nhẹ giọng hỏi, Hạ Vũ ngại ngùng: “Thử lại, thử lại cái gì?”

“Thì hôn ấy, lúc nãy Hạ Vũ cứ như tượng ý, hôn một bức tượng chả thú vị gì cả. Nụ hôn đầu của Thiên mà chán vậy sau này kể lại cho con cháu chúng nó cười cho.”

Thiên ma mãnh nói làm Hạ Vũ bắt đầu run lên, ai mà tin được đây là lời của cậu bé mười lăm tuổi chứ. Hai đứa trẻ mười lăm tuổi, cuối cùng đã làm một chuyện “người lớn” – chính là hôn nhau. Nụ hôn sau đó đến thật nhẹ nhàng. Lúc này hai tay Thiên đặt hai bên má Hạ Vũ còn hai tay Hạ Vũ vòng ra phía sau ôm lưng Thiên. Hai đôi môi mơn trớn, nhẹ nhàng chuyển động cùng nhau, tò mò xen lẫn thích thú. Cả người Hạ Vũ mềm nhũn trong vòng tay Thiên. Một lúc lâu sau hai người rời nhau luyến tiếc, Hạ Vũ vùi đầu vào vai Thiên mỉm cười.

Chương 15

Hạ Vũ và Thiên chính thức công khai là một cặp, tuy không cùng nhau đi học hay đèo nhau chung trên một chiếc xe đạp nhưng tuần ba buổi chiều không học thêm Hạ Vũ thường đến nhà Thiên, cả hai cùng nhau ôn tập cho kỳ thì cuối năm lớp chín. Người vui nhất là Thiên, mỗi khi cả hai học bài xong là Thiên lại tìm đủ mọi cách để được thực hành hôn Hạ Vũ mọi nơi, mọi lúc. Thiên cứ như chú cún nhỏ chạy quanh chân Hạ Vũ đòi hỏi rồi lại đòi hỏi khiến nhiều lúc Hạ Vũ “điên tiết”. Thiên dường như chẳng đoái hoài đến cơn giận của Hạ Vũ cười xuề xòa:

“Cho đi mà, chỉ hôn một cái thôi. Hôm nay Thiên chỉ xin một cái thôi, được không?”

“Không được là không được, không chán à?” Hạ Vũ cương quyết.

“Không chán, hôn đến già cũng không chán.”

“Vậy đi tìm người con gái khác đi, Hạ Vũ không rảnh chơi trò này… Ối, ừm…”

Không còn kịp nữa rồi, Thiên đã nhấn chìm Hạ Vũ bằng những nụ hôn dồn dập. Khi môi lưỡi quấn vào nhau, mọi cảm xúc vỡ òa như những màn bắn pháo hoa mà Hạ Vũ được xem hôm giao thừa. Mọi thứ phát sáng, quay tròn và mờ ảo. Hạ Vũ liên tiếp bị Thiên cuốn vào những nụ hôn ngày càng dày dạn kinh nghiệm. Cứ như một thứ gây nghiện, mà kẻ nghiện lại là những đứa trẻ mới lớn với biết bao tò mò, khao khát, việc Thiên được hôn Hạ Vũ đúng thật không bao giờ đủ, lúc nào cũng nhiệt tình và mới lạ.

Với Hạ Vũ thì lại có đôi chút khác biệt, Hạ Vũ biết ở bên Thiên thật thoải mái, thật vui vẻ. Khi hôn Thiên, Hạ Vũ cũng có cảm giác tim đập nhanh, cả người nóng lên với biết bao xúc động. Nhưng tận trong tâm khảm, Hạ Vũ vẫn cảm thấy bóng Việt thấp thoáng đâu đó. Việt đang nhìn Hạ Vũ và cười mỉa mai: “Vậy mà bạn nói sẽ mãi yêu mình, sẽ mãi đợi mình cơ đấy. Bạn quên nhanh thật.” Cái vòng luẩn quẩn giữa hai người làm Hạ Vũ không dứt ra được. Hạ Vũ thấy mình thật tồi tệ, cùng một lúc nhớ nhung hai người bạn trai.

Rồi kỳ thi cuối năm lớp chín cũng trôi qua tốt đẹp. Việt đạt được giải khuyến khích quốc gia môn Toán, trong buổi tổng kết năm học được tuyên dương toàn trường. Ngày cuối cùng của năm học lớp chín, bạn bè lưu luyến truyền nhau những trang lưu bút. Hạ Vũ nghe thấy giai điệu quen thuộc của bài hát “Graduation (Friends Forever)” do ban nhạc Vitamin C thể hiện vang lên bên lớp A1. Những giai điệu mượt mà ấy đã từng theo Hạ Vũ suốt những đêm dài mất ngủ.

“And so we talked all night about the rest of our lives

Where we’re gonna be when we turn 25

I keep thinking times will never change

Keep on thinking things will always be the same

But when we leave this year we won’t be coming back

No more hanging out cause we’re on a different track

And if you got something that you need to say

You better say it right now cause you don’t have another day

Cause we’re moving on and we can’t slow down

These memories are playing like a film without sound

And I keep thinking of that night in June

I didn’t know much of love

But it came too soon

And there was me and you

And then we got real blue

Stay at home talking on the telephone

We’d get so excited, we’d get so scared

Laughing at ourselves thinking life’s not fair

And this is how it feels…

As we go on

We remember

All the times we

Had together

And as our lives change

From whatever

We will still be

Friends Forever”

Tạmdịch:“Vàđêmnay,chúngtabênnhau,cùngbànluậnvềcuộcsốngsaunày–khimàchúngtađãbướcđếntuổi25.Tôicốgiữchothờigianngừnglại.Nhưngmọithứthìvẫnnhưvậy.Nhưngkhichúngtaratrườngnămnay,chúngtasẽkhôngthểtrởlại.Khôngthểlangthangkhắpnơivìchúngtamỗiđứamộtphươngtrời.Vànếubạncóđiềugìmuốnnói,hãynóingaybâygiờ,bởivìbạnsẽchẳngcòncơhộinữanàokhácnữa.Vìchúngtavẫnđangtiếptụctiếnvềphíatrướcvàsẽchẳngthểchậmlại.Nhữngkíứcnàysẽvẫnhiệnranhưnhữngvởkịchcâm.Vàtôiluônluônnghĩvềđêmthángsáuấy.Tôikhôngbiếttìnhyêulàgì.Nhưngnólạiđếnthậtquásớm.Vàrồichỉcònbạnvàtôinơiđây.Vớimàuxanhcủatìnhbạn.Chúngtađãnóichuyệnvớinhauhànggiờquađiệnthoại,chúngtacảmthấythậtvuivẻvàchúngtađãsợhãi.Cườinhạochínhmìnhvìnghĩcuộcsốngthậ[

Nghe xong bài hát bất chợt Hạ Vũ nghĩ đến Việt, nhìn sang hành lang bên lớp A1 Hạ Vũ nhận ra ngay Việt đang đứng cùng đám bạn ngân nga ca khúc mới vừa phát ra. Cái bóng lưng cao ngạo ấy, ánh mắt lạnh lùng ấy vẫn ảnh hưởng đến tâm trạng của Hạ Vũ, lời bài hát vẫn còn vang vọng trong tâm trí: “Và tôi luôn luôn nghĩ về đêm tháng sáu ấy. Tôi không biết tình yêu là gì. Nhưng nó lại đến thật quá sớm. Và rồi chỉ còn bạn và tôi nơi đây. Với màu xanh của tình bạn. Chúng ta đã nói chuyện với nhau hàng giờ qua điện thoại, chúng ta cảm thấy thật vui vẻ và chúng ta đã sợ hãi. Cười nhạo chính mình vì nghĩ cuộc sống thật không công bằng…”

Kết thúc năm học cấp hai, bốn năm học trôi qua thật nhanh và ngắn ngủi. Khoảng thời gian nghỉ hè giữa năm mười lăm – mười sáu tuổi của Hạ Vũ là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi học sinh. Hạ Vũ và Thiên đã ở bên nhau suốt mùa hè ấy, chỉ có tiếng cười, niềm vui, niềm hạnh phúc của hai bạn trẻ được trải dài suốt mùa hè rực rỡ.

Mỗi buổi tối, trên một đoạn đường đầy hoa bằng lăng nở tím biếc, người ta luôn bắt gặp một cậu con trai đeo kính cận, đèo một cô bạn gái tóc ngắn lượn qua lượn lại với tiếng cười trong trẻo. Cô bạn gái ấy luôn vòng tay qua ôm eo cậu bạn, thỉnh thoảng cô gái ngân nga hát một vài ca khúc bằng Tiếng Anh, thỉnh thoảng cậu bạn buông một tay lái, nắm lấy tay cô bạn gái và thì thầm. Dường như xung quanh không có gì làm ảnh hưởng đến hai người trẻ tuổi ấy, họ đang chìm đắm trong mật ngọt yêu đương.

Hạ Vũ nằm gối đầu lên chân Thiên đọc sách. Mới hôm qua Hạ Vũ phải đi mua kính cận đeo, mắt con bé nhìn không được rõ, không ngờ khi đến khám mắt Hạ Vũ đã bị cận gần số ba. Nhìn Hạ Vũ mới lạ với cặp kính, Thiên khẽ vuốt một sợi tóc vương trên trán bạn gái cười:

“Nhìn Hạ Vũ thế này là lạ, có vẻ hợp với đeo kính, trông xinh hơn đấy.”

Hạ Vũ không trả lời, mắt vẫn dán vào những dòng chữ trước mặt. Thiên nói tiếp đầy ẩn ý.

“Thế này thì thật là bất tiện nhỉ? Thiên cũng đeo kính, chẳng phải chúng ta đã trở thành tám mắt rồi sao?”

Dứt lời Thiên cúi người xuống, lướt nhẹ môi lên môi Hạ Vũ, hai chiếc kính khẽ chạm vào nhau “cạch”. Hạ Vũ cũng quen với kiểu bị hôn bất chợt nhưng lần này vướng đôi kính nên phá lên cười vui vẻ rồi lại chăm chú đọc sách. Trầm ngâm một lúc, giọng Thiên có vẻ rụt rè:

“Hạ Vũ, nếu bây giờ Việt nói thích Hạ Vũ, Hạ Vũ sẽ chọn ai?”

Nghe xong câu hỏi của Thiên, Hạ Vũ không thể làm ngơ, bất ngờ bỏ sách xuống và hỏi lại, giọng hơi cáu:

“Sao tự nhiên lại hỏi vớ vẩn như vậy? Việc đấy sẽ không xảy ra nên không phải chọn.”

“Chỉ là nếu thôi…” Thiên đang vui tự nhiên tỏ ra buồn bã: “Nếu có chuyện đấy xảy ra, chỉ xin Hạ Vũ đừng rời bỏ Thiên, được không?”

“Ngốc ạ, sẽ không có chuyện như vậy.”

Hạ Vũ đau lòng véo mạnh tai Thiên. Chẳng lẽ Thiên thích Hạ Vũ đến mức lo sợ sẽ mất Hạ Vũ ư? Nếu như có chuyện Việt nói thích Hạ Vũ thật, có lẽ Hạ Vũ sẽ không thể trả lời làm Thiên vui lòng và an tâm được. Năm ấy sinh nhật, Thiên tặng Hạ Vũ bó hoa hồng vàng thật to và một chú gấu bông để Hạ Vũ ôm mỗi tối. Bố mẹ Hạ Vũ là những người có tư tưởng tiến bộ, biết chuyện con gái có bạn trai vào hôm sinh nhật mười lăm tuổi bố mẹ cũng không cấm cản, chỉ nhắc nhở con gái phải biết chừng mực, giữ mình đúng mức, không được ảnh hưởng đến chuyện học hành.

Hạ Vũ thầm cảm ơn bố mẹ bởi vì bố mẹ luôn là người rất tâm lý và yêu thương con gái. Hạ Vũ nhủ lòng cố gắng thi đậu trường chuyên của tỉnh để không phụ lòng mong mỏi của gia đình, thầy cô. Nhưng kết quả thật không đúng mong đợi, chỉ thiếu nửa điểm Hạ Vũ không thể đậu vào lớp chuyên văn trường chuyên của tỉnh. Những người bạn của Hạ Vũ đậu trường chuyên của tỉnh chỉ có: Việt, Thành chuyên toán, Minh chuyên tin, An chuyên anh. Còn lại Hạ Vũ, Thiên, Dũng, Thanh, Thúy chỉ đậu trường chuyên ban của thành phố: Hạ Vũ, Thanh, Thúy

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT