watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6415 Lượt

ra thì tốt biết mấy. Giá như Hạ Vũ đủ can đảm để chôn chặt mọi chuyện. Khi Hạ Vũ xuống giường đi ngủ, cái lạnh đã ngấm vào da thịt và tối hôm đấy con bé hắt xì hơi liên tục.

Chương 4: Chương 08 – 09

Ads Thích là gì? Yêu là gì? Tại sao lại đau như vậy chứ. Toàn thân Hạ Vũ đau rã rời, trái tim nhỏ bé cứ như bị ai đó xẻ ra thành những mảnh nhỏ, đầu óc trống rỗng. Kết quả là ở cuộc thi sáng hôm sau, Hạ Vũ đã không tập trung trả lời được tốt các câu hỏi mà giám khảo đặt ra. Trường của Hạ Vũ thua trong sự tiếc nuối của các thầy cô giáo và các thành viên trong đội. Hạ Vũ khóc vì cảm thấy có lỗi với mọi người.

Chợt có tiếng bước chân đi lại gần, vì đang cúi mặt xuống không nhìn thấy ai nên Hạ Vũ thầm mong đó là Việt. Một bàn tay vỗ nhẹ vai Hạ Vũ, đưa cho Hạ Vũ tập khăn giấy:

“Lau nước mắt nước mũi đi, đừng buồn nữa, có gì đâu mà khóc, chỉ là cuộc chơi thôi mà!” Là Dũng, Dũng đến để an ủi Hạ Vũ.

Việt chẳng tỏ thái độ gì, cậu ta đứng từ xa quan sát. Hạ Vũ không chịu nổi cảm giác hoang mang, lo sợ, dằn vặt… Hạ Vũ cảm ơn Dũng rồi vụt đứng dậy, bước đến đối diện với Việt, ngước ánh mắt đỏ hoe lên:

“Trả lời mình đi… bạn có thích mình không? Có một chút cảm giác gì với mình không?”

Im lặng vài giây, Việt lên tiếng: “Không thích, không có.”

Lời vừa dứt, thế giới như sụp đổ dưới chân Hạ Vũ. Trước mặt mọi người Hạ Vũ không thể khóc, trước mặt Việt lại càng không. Đau đớn nuốt ngược vào trong, Hạ Vũ xoay người bỏ đi.

Kỷ niệm cứ ào về siết chặt Hạ Vũ, từng trang nhật ký đã viết bị giở qua giở lại như muốn bị xé rách. Rồi Hạ Vũ viết, viết và viết. Ngày hôm nay Việt đã thẳng thắn từ chối, ngày hôm nay tình cảm của Hạ Vũ phải chấm dứt, ngày hôm nay Hạ Vũ phải quên đi Việt… từng chữ, từng chữ hòa vào cùng nước mắt.

Hạ Vũ không chấp nhận sự thật này, rõ ràng Hạ Vũ đã nhìn thấy ánh mắt ấm áp ấy, rõ ràng là đã thấy thứ ánh sáng kỳ diệu kia, Hạ Vũ không tin Việt một chút rung động cũng không có. Hạ Vũ thay quần áo, xin phép bố mẹ ra ngoài một lát, không để bố mẹ trả lời đồng ý hay không, con bé đã dắt xe ra đạp đi rất nhanh, Hạ Vũ hướng về phía nhà Việt. Gió thổi mạnh quá, gió như muốn ngăn cản Hạ Vũ, gió như muốn cuốn phăng Hạ Vũ về nhà, quẳng lên giường và mắng lớn: “Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc”.

Tai Hạ Vũ cứ ù đi, đúng là rất ngu ngốc, Hạ Vũ đến nhà tìm Việt làm gì, còn sự thật nào phũ phàng hơn nữa? Việt đã nói có bạn gái rồi mà! Việt đã nói không thích, không có cảm giác gì với Hạ Vũ rồi mà! Nghĩ vậy, đến nửa đường Hạ Vũ quyết định quay về. Vừa cất xe thì thằng em trai nhắc:

“Lúc nãy có anh nào gọi điện cho chị đấy, em nói chị đi ra ngoài, anh ấy bảo lát nữa gọi lại.”

Hạ Vũ gật đầu mệt mỏi nghĩ, có khi nào là Việt không? Có khi nào Việt biết số điện thoại nhà Hạ Vũ, Việt muốn xin lỗi Hạ Vũ vì những điều đã nói lúc chiều không? Chuông điện thoại reo, Hạ Vũ hồi hộp nhấc máy:

“A lô, ai vậy?”

“Là tôi, Thiên đây.” Giọng Thiên truyền đến làm Hạ Vũ có chút thất vọng. “Chiều này lúc đội của trường thi xong, tôi thấy bà có vẻ mệt. Lúc về văn phòng trường tôi không được vào, không hỏi thăm bà được. Bây giờ thế nào, đỡ hơn chưa?”

“Không đỡ, không khỏe, sắp chết rồi. Thôi nhé!” Hạ Vũ đột nhiên tức giận trước sự quan tâm của Thiên, nói xong lập tức dập máy.

Hạ Vũ đi vào phòng, người nóng lên vì sốt. Nghĩ lại Hạ Vũ thấy hơi làm quá với Thiên, tìm số điện thoại nhà Thiên rồi ra phòng khách bấm máy gọi lại, là cậu ấy nghe máy:

“Tôi, Hạ Vũ đây…” Con bé ngập ngừng đôi chút: “Xin lỗi vì lúc nãy đã nổi giận.”

“À, không sao. Nếu mệt thì bà nghỉ sớm đi, gọi lại để xin lỗi tôi làm gì?”

“Tôi thấy áy náy, tôi mệt thật, chào nhé! Cảm ơn đã hỏi thăm!”

Tối hôm ấy Hạ Vũ đã sốt miên man, bố mẹ phải xin phép cô giáo cho Hạ Vũ nghỉ học hai ngày đợi khỏi bệnh mới quay trở lại trường học. Hai ngày nằm bẹp trên giường Hạ Vũ suy nghĩ rất nhiều chuyện, Hạ Vũ chấp nhận bỏ cuộc hay tiếp tục theo đuổi, Việt đã từ chối, đã không còn nhận điện thoại khi Hạ Vũ gọi đến, chẳng lẽ con bé có thể vứt đi lòng tự trọng chạy theo van xin sự thương hại hay sao. Hạ Vũ không làm được, Hạ Vũ là ai chứ, là đứa con gái “đầu đội trời, chân đạp đất” mà phải đi cầu xin tình cảm ư? Hạ Vũ gạt nước mắt quyết tâm phải trở thành người mạnh mẽ.

Quay trở lại trường học, vô tình gặp Việt ở cầu thang, Hạ Vũ ngẩng cao đầu bước qua, ánh mắt Hạ Vũ không dừng lại ở Việt nữa mà lướt đi rất nhanh, họ gặp nhau như những người xa lạ. Thoáng chút nhói lòng, Hạ Vũ tiến thẳng về phía lớp mình. Biết chuyện, Phượng tỏ ra quan tâm:

“Thế chiều nay có đi học thêm ở lớp Văn đại trà nữa không? Có muốn xin cô Lan nghỉ để tập trung với đội tuyển không?”

“Tao vẫn đi, tao không phải là con chuột nhắt.” Hạ Vũ quả quyết trả lời.

Thấy Hạ Vũ vẫn xuất hiện ở lớp học thêm, bạn bè nhìn Hạ Vũ xì xầm bàn tán nhưng Hạ Vũ bỏ hết ngoài tai. Hạ Vũ phát hiện ra một vài cô bạn gái bên lớp A1 nhìn Hạ Vũ với ánh mắt dò xét xen lẫn tức giận, ghen tị. Ôi, có là gì của Việt đâu mà đã bị soi như thế, nếu trở thành bạn gái thật của cậu ta thì không biết sẽ có bao nhiêu tình địch đây. Hạ Vũ nghĩ thầm trong bụng và cười khẩy.

Đợt nghỉ hè lớp học rất đông nhưng vào năm học do nhiều bạn bị trùng lịch học thêm với các môn khác nên số lượng học sinh chỉ còn lại một nửa. Cô Lan cũng không xếp chỗ ngồi theo lớp nữa mà các bạn tùy ý chọn chỗ. Ai đến trước ngồi trước, đến sau ngồi sau, một vài bạn cố thủ một chỗ ngồi cố định cho riêng mình quyết không nhường người khác. Hạ Vũ đã trở thành bạn của Dũng và Thiên, rất nhanh chóng Dũng đã rủ Hạ Vũ vào nhóm bạn của mình vì Dũng chính là nhóm trưởng, Hạ Vũ vui vẻ gật đầu.

Bình thường Hạ Vũ quan sát thấy Dũng không mấy thân thiện với Việt nên khi được giới thiệu với các thành viên trong nhóm, nhìn thấy Việt, Hạ Vũ không khỏi giật mình. Nhóm bạn của Dũng chính là: Dũng, Thiên, Việt, Thanh, An, ngoài ra còn có hai bạn Hạ Vũ chưa quen là Minh và Quỳnh, Hạ Vũ là người thứ tám. Hạ Vũ thấy ánh mắt của Việt rẹt qua mình như đang rất tức giận. Đừng nói là Việt nghĩ Hạ Vũ vì Việt mà cố tình tham gia vào nhóm đấy, Hạ Vũ thầm lắc đầu ai oán, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Sự chân thành, cởi mở và nhiệt tình của Hạ Vũ rất nhanh chóng nhận được sự quý mến của hội bạn bên lớp A1. Nhưng cũng không vì thế mà Hạ Vũ bớt quan tâm đến Phượng hay từ chối đi học về cùng với Thành. Hạ Vũ là con người hướng ngoại, càng có nhiều bạn Hạ Vũ càng thích. Việt xem thường tình cảm của Hạ Vũ, Hạ Vũ càng phải chứng mình bản thân mình, phải cố gắng học và sống thật sự vui vẻ.

Những lần đi học thêm Văn, Hạ Vũ và Phượng, Thanh, An, Quỳnh đều ngồi bàn đầu, tụi con trai vì cao lêu khêu nên ngồi bàn cuối. Một lần đi học muộn, chỗ của Hạ Vũ ở bàn đầu đã có bạn khác ngồi, đang loay hoay tìm chỗ thì Thiên và Dũng vẫy vẫy tay gọi xuống dưới ngồi cùng chỗ bọn họ. Hạ Vũ nhìn không thấy Việt ở đấy nên vui vẻ bước đến, Dũng ngồi trong cùng rồi đến Minh,Thiên cuối cùng là Hạ Vũ. Mới kịp lấy vở để lên bàn thì Việt đến, hình như Hạ Vũ đang ngồi chỗ của Việt, cậu ta cau mày nhưng vẫn tiến về phía bàn quen thuộc. Hạ Vũ bối rối định đứng lên thì Thiên giữ lại:

“Đi đâu, ngồi dịch vào trong này cho Việt ngồi. Chúng t

ta ngồi chật một tí có sao đâu.”

Khi Việt ngồi xuống cạnh

Hạ Vũ thì mọi ánh mắt từ phía trên bắt đầu đổ dồn về phía dưới. Ôi trời, một mình Hạ Vũ ngồi với bốn bạn học sinh nam có tiếng đẹp trai, học giỏi, ga lăng nhất lớp A1. Đến Phượng, Thanh, An, Quỳnh cũng không giấu được sự ngạc nhiên nói gì đến những ánh mắt “kinh hoàng” kia. Thật may cô Lan đã bước ra, cô nhíu mày nhìn xuống nơi Hạ Vũ ngồi rồi bắt đầu bài giảng của mình.

Ngồi cạnh người mình thích suốt hai giờ đồng hồ thật là một cảm giác khó chịu đối với Hạ Vũ. Càng khó chịu hơn khi biết người mình thích rất ghét mình và không hề muốn ngồi cạnh mình như thế. Bài giảng hôm ấy chẳng lọt vào tai Hạ Vũ là mấy. Cuối cùng giờ học cũng kết thúc, Hạ Vũ thở phào nhẹ nhõm rồi con bé nghe thấy tiếng cô Lan gọi:

“Hạ Vũ, ở lại cô gặp riêng một chút!”

Hạ Vũ thoáng run run, không biết có chuyện gì mà cô giáo lại muốn gặp riêng. Đợi các bạn xếp bàn ghế về hết, Hạ Vũ nghe thấy giọng cô Lan nhẹ nhàng:

“Một hai tháng nữa là kỳ thi học sinh giỏi Văn toàn thành phố. Em phải qua được vòng này mới đến vòng thi tỉnh… Mục tiêu em đề ra là gì? Dạo này cô thấy em không được tập trung học cho lắm. Tình cảm học trò đến tuổi em là điều không thể tránh được, nhưng em phải nhớ, nhiệm vụ học tập là hàng đầu.”

Thì ra là cô Lan biết chuyện, mọi người trong trường đều biết chuyện Hạ Vũ thích Việt. Hạ Vũ lo lắng giải thích:

“Em vẫn đang cố gắng ạ, còn việc… việc kia không phải như các bạn đồn đại đâu. Từ giờ em chỉ chuyên tâm vào học tập thôi, cô đừng lo, em nhất định không phụ lòng cô.”

Chương 09

Phượng từ phòng bảo vệ đi ra, đưa cho Hạ Vũ một phong thư:

“Nhìn này, là thư gửi cho Việt đấy, mày có muốn xem trộm không? Hoặc là không cho nó đến tay người

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT