|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
gặp anh Phương
HP như nghe nhầm, cô kêu lên can em
-NP, em đừng bướng nữa
NP quay đôi mắt về phía chị mình
-tại chị hết, ảnh yêu chị nên mới uống rượu và ra nông nổi thế này, chị cướp hết tất cả, cướp đi hi vọng sống của em-NP quay lại khoảng trời riêng của mình
HP ko nói gì, cô biết em mình phải chịu rất nhiều đau khỏ trong khi cô sung sướng quá, nên đau khổ nhìn em và đồng ý
-chị sẽ dẫn em đi gặp Phương nhưng em hứa là phải ăn uống đầy đủ, và đừng quá xúc động khi gặp Phương
NP gật đầu đồng ý
———–
NP có thể thấy rõ anh đang ngồi đó, khuôn mặt lanh tanh nhìn mơ hồ đi đâu đó như người mù, cô cay đắng “mù” đúng là anh đã mù, anh ko nhìn thấy cô nữa
NP ngồi sụp xuống khóc hiện thực trước mắt quá đỗi phũ phàng, Phương ko còn là Phương của ngày trước nữa
(Phượng sợ mấy cảnh này, mấy cái cảnh mà mắt mù hay ko đi được đó, nó làm Phượng liên tưởng đến những thương tích, nói chung là Phượng bị ám ảnh đó, nên mong mọi người thông cảm)
——————-
Đã hai ngày từ ngày NP đến thăm Phương cô như người vô hồn hơn, đôi khi giật mình giữa đêm khuya. HP rất lo cho em từ khi gặp Phương ở bệnh viện em cô đã là người ko hồn
Bước vào căn phòng đã là từng của mình bây giờ là của NP, cô thấy em mình ngồi bó gối trên giường mắt lơ đãng đi đâu đó
-chị NP muốn gặp anh Phương
-chị xin em-HP như van em mình, cô biết gặp Phươngc hỉ làm em cô đau khổ hơn thôi
Nhìn NP một hồi lâu cô nói
-được, chị sẽ chở em đến nhà Phương
—————-
Vừa bấm chông HP vừa suy nghĩ, đã có thời quá quen thuộc với căn nhà này
Một cô gái dáng nhỏ nhắn bước ra
-cô là
-bạn Phương
-mời cô vào
Cô gái dẫn NP và HP vô nhà
NP bước vô, căn nhà ko thay đổi nhiều
-hai cô nên ở đây để tôi lên hỏi cậu chủ, chứ tâm trạng cẩu ko được tốt
HP khẽ gật đầu
Bỗng từ trên lầu vọng xuống là tiếng chửi bới và tiếng lỏang choảng
Cô người làm đi xuống
-xin lỗi hai cô, cậu Phương ko muốn gặp
HP giật mình khi nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô người làm, và quay sang em mình
-chị chúng ta về
Hơi bất ngờ với quyết định của em mình, như cô ko ý kiến
Chương 17
HP bịn rịn chia tay em, cô sắp về Pháp vì cô ở bên đó, vì tình trạng của NP nên cô phải nán lại xem tình hình thế nào, nhưng thấy em mình phục hồi lại nên cô rất vui
-nhớ phone cho em
-uhm
Vừa nói hai chị em ôm nhau, HP bắt đầu rớm nước mắt, cô ko muốn xa cô em này chút nào
Nhìn HP cô mở ví ra và lấy ra 1 cái vòng tay và trao cho NP
-cái vòng này chị rất quý, chị muốn tặng nó cho em
-Phong ko lấy đâu, chị quý nó lắm mà
-nhưng chị quý nó hơn em, em xứng đáng với nó
Nói rồi HP đeo chiếc vòng vô tay em mình, NP nhìn chiếc vòng thik thú, nó có cái hình gì rất ngộ ngộ, cô lắc mạnh một cái là nó kêu rất hay
-em cảm ơn chị
—————–
NP mở cửa, cánh cửa cô đã quá quen từ ngày ấy, cái ngày mà chị cô đi và cô đến nhà Phương
Anh ngồn trên chiếc xe lăn, phòng tối om, vừa nghe tiếng động anh đã chửi
-cút đi
Phong bình thản tới cạnh anh, cô đặt nhẹ tay mình lên tay anh
Như phát hiện ra sự khác lại ko phải là người giúp việc, anh hất cánh tay đó xuống và hét
-cút, các người muốn nhìn thấy tôi thế này lắm hả
Phong như ko nghe cô như 1 người câm chỉ biết hành động, cô đi khắp căn phòng lượm tất cả các mảnh vở thủy tinh, gối, mềm do anh vứt và ném. Chị người làm ko dám vô phòng vì anh luôn nén những gì gần tay mình nên chị sợ, chị chờ lúc Phương ngủ chị mới vô
-cút đi
NP dọn sơ cái phòng và tới gần Phương, như cảm giác được Phương đẩy mạnh người đang đi tới, Phong ko kịp làm gì thì bị té, cái vòng chị cô tặng vướng vào cạnh xe của Phương theo đà bị đứt, cánh tay Phương dơ lên đụng trúng cái vòng nó bay lên cao hòa quyện với gió nhẹ đã tạo ra một âm thanh rất nhẹ và leng xeng khi rớt xuống đất
Phương như nhận ra cái gì đó quen thuộc lắm
-cái đó là cái gì
Như ko hiểu Phong ko nói, cô đau đang quá đau với cú ngã vừa rồi
Phương ko thấy ai trả lời, nên anh đính chính
-cái vừa kêu là cái gì
Phong như hiểu cô đi tới chiếc vòng lượm lên và đi gần tới Phương, cô chạm nhẹ vô tay Phương ban đầu là có sự bực tức của Phương khi có người lạ đụng vô tay mình, như ko cảm giác được có cái gì được đặt vô tay mình, bàn tay đó là tay của một người con gái anh chắc thế vì nó nhỏ, nên anh thôi
Sau 1 hồi sờ cái vật lạ được đặt vô tay mình
-Hà Phong phải ko?
NP giật mình khi Phương nói về chị mình, cô đau lòng nhận ra trong lòng Phương chị cô luôn là tất cả
-em thấy vui khi tôi như thế nào lắm phải ko?
Chỉ là sự im lặng chìm ngậm, Phương hét
-em hạnh phúc khi thấy tôi như thế này lắm hả
Phong bật khóc, cô ngồi xồng cạnh xe lăn của Phương, mở nhẹ tay anh ra và lấy nhón tay mình viết nhẹ lên tay Phương “em thương anh”
Phương như đóan lầm, anh đẩy Phong ra, lần này ko may mắn như trước cô đầu cô đập vô cạnh bàn và rướm máu.
Nghe tiếng chửi của Phươngc hị người làm chạy lên thấy Phương đang nằm đó
-cô Phong, cô ko sao chứ
Ko nói NP chỉ vẫy tay ra hiệu ko sao
Cô biết Phương nhận nhầm cô với chị mình vì chiếc vòng, cô ngồn dậy và bước ra
-đuổi cô ta đi
Chị người làm nghe tiếng quát liền dạ to
————-
Phương ngồi trong phòng gặm nhắm nỗi đau, khi bị như thế này anh như hiểu ra bạn bè là lũ bỏ đi, họ đều quay lưng với anh khi anh như thế này. Ko hiểu sao HP lại đến thăm mình, hay là đến để xem cái hình hài tàn tệ của anh
Chương 18
Phong mở cửa phòng anh, nó vẫn như tuần trước tối om, ko một ánh sáng, cô bước đến bên cửa sổ kéo kèm lên
Nghe tiếng bước chân Phương thức dậy và nói
-đừng kéo rèm
Ko có tiếng trả lời mà thay vô đó là sự im lặng, như vẫn có tiếng kéo rèm, làm Phương tức và quát
-điếc hả
Ko có gì đáp lại ngoài sự im lặng, bỗng có tiếng vang lên , nó nhẹ và trầm bổng, Phương nhận ra đó là bài hát anh rất thik
-tắt ngay đi, tôi bảo mà
Phương quơ tay lấy được cái bình hoa gần giường, như tìm được vũ khí anh ném mạnh về phía anh cho là có người đang đứng, anh chỉ nghe tiếng vỡ loảng choảng của cái bình ngoài ra là sự im lặng hòa vào tiếng nhạc
-chị Hồng đâu
Gọi 1 hồi mới thấy chị người làm lên, anh quát
-chị điếc sao mà ko nghe tôi gọi
Chị người làm khúm núm
-dạ tôi bận giặt đồ
-chị đuổi ngay người mới sáng sớm đã làm ồn phòng tôi nãy giờ nhanh lên
-thưa cậu
-nhanh lên
-dạ
Quay qua Phong, chị Hồng tỏ ánh mắt van xin, tiếng gót chân quay đi ra khỏi cửa
-cô ta đi chưa
-dạ, cô ấy vừa đi
-chị ra ngoài đi
-dạ
Chị Hồng lui ra ngòai, chỉ còn lại mình Phương ngồi trong phòng với tiếng nhạc
-chị Hồng
Chị Hồng vừa nghe đã chạy lên
-dạ cậu gọi
Chỉ về phía đang phát ra tiếng nhạc
-tắt ngay nó cho tôi
-dạ
————-
Phương ngồi trong căn phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy hơi thở bực tức của anh, anh ghét cái thế giới ánh sáng mà anh ko còn cơ hội được dịp nhìn thấy nữa, bây giờ đối với anh tất cả chỉ còn là một vùng toàn màu đen, đen ngòm, ko một tí ánh sáng hi vọng
Anh chợt nghĩ đến NP, ko biết giờ này cô nhóc này đang làm gì, sao ko thăm anh, hay có phải cô nhóc này cũng kinh bỉ khi anh bị như vậy
Tiếng cười khanh khách của Phương vang lên trong cái ko gian tĩnh lặng thấy sợ đó
Anh cười mà khóc, cái việc mà anh chưa bao giờ làm cả, gục đầu lên cái chân què quặt của mình anh thẫn thờ
—————
Tiếng nhạc vang lên, vẫn bài hát đó, vẫn tiếng chân nhảy nhót quanh căn phòng anh tất cả đã quá quen thuộc, nhưng cử chỉ, những hành động cho dù anh ko nghe nhưng anh cảm nhận được.
Anh đã làm tất cả nhưng việc để đuổi cô đi nhưng vô ich cô vẫn ngày ngày đến mở nhạc đánh thức anh dậy, cắm hoa lên cái bình mà cô mua, theo lời kể của chị Hồng thì cô dã bị hố khi mua cái bình này, cô tức lắm như bà chủ ko chịu trả lại tiền cho cô
Cô hay nấu những món Phương thik, mỗi buổi chiều cô luôn dẫn anh đi dạo và luôn luôn là 1 con đường, anh biết mà con đường có mùi hoa sữa thoang thoảng
Cô luôn biết cách làm anh vui khi thổi sáo cho anh nghe mỗi lần đi dạo, chị hồng cũng nói chỉ vì muốn anh đỡ buồn và thay đổi không khí cô đã tập thổi sáo
Chương 19
Phương luôn thắc mắc tại sao HP ko bao giờ trò chuyện với anh hay cô chỉ thương hại anh mà quan tâm anh
Cô luôn viết những thứ cần nói lên tay Phương thôi
Anh đôi khi nổi nóng với cô khi nghĩ đến việc vô đã có chồng mà còn quan tâm đến cô
Nhiều lần anh gặng hỏi, nhưng cô ko trả lời mà chỉ thổi 1 bản nhạc nghe rất đỗi buồn
———–
Phong nhón nhẹ chân, cô đi đến gần Phương, định hù anh thì
-đừng nghịch nữa
Hứ một cái cô quay lại kéo rèm, cô ko ngờ anh phát hiện ra cô sớm thế, lần đầu tiên hù anh, anh giận lắm. Anh đã quát lên khi cô đặt tay mình lên vai anh
-anh muốn ăn chè
Phong đi chợ mua đậu về nấu chè
-nhóc con
Phong giật mình quay lại, thì ra là thằng bạn học chung lớp hồi cấp 3
-làm tao giật mình
-tao chỉ ko ngờ là
-ngờ gì?
-mày đẹp ra
Hất mặt để áp đảo sự mỉa mai của thằng bạn, Phong nói
-tao mà, đẹp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




