watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8778 Lượt

liếm che đi sự ngại ngùng :
– Thuỳ về lâu chưa? Công việc hôm nay ổn cả chứ?
– Ổn lắm, nhưng cái tay sếp của Lam làm phiền Thuỳ quá.
– Ở cơ quan Lam nhiều người thích được hắn phiền lắm.
– Tiếc là Thuỳ không ở cơ quan Lam.
– Thế hắn đã làm những gì Thuỳ nào?
Thuỳ nhìn tôi với ánh mắt như muốn ăn tuơi nuốt sống tôi vì dám có một câu hỏi “xếch mé”.
– Hắn chẳng làm gì cả nhưng hắn hỏi rất nhiều, cứ luẩn quẩn cạnh Thuỳ suốt ngày làm Thuỳ không tập trung được.
– Theo Lam được biết người ta chỉ mất tập trung khi họ quan tâm đến cái người đó thôi, nếu không phải thì chắc Thuỳ là ngoại lệ.
– Lam hãy cứ tin vào những gì Lam nói đi vì với Thuỳ hắn ta không là gì cả đâu.

Tôi tủm tỉm cười vẻ bí ẩn làm Thuỳ tức lắm, cô ấy tiện tay cho tôi cả cái gối giữa mặt luôn. Chà! Té ra cô bác sỹ này cũng đầu gấu lắm chứ chẳng chơi. Kể cũng hơi lạ, chúng tôi mới chỉ gặp nhau vài lần thế mà chúng tôi đã cảm thấy thân thiết và gần gũi nhau như đã từ lâu rồi.

Đêm ấy vì trận thắng cố tôi liên tục mở cửa phòng vệ sinh, lục tục cả đêm và cứ ôm cái phòng vệ sinh bé nhỏ làm đại bản doanh của mình, 4 mảng tường ốp đá trắng toát làm tôi hoa hết cả mắt. Cứ tình trạng đi nhanh về chậm ấy đến lần thứ 3 thì làm Thuỳ tỉnh giấc, cô ấy hướng đôi mắt ngái ngủ về phía khuôn mặt hốc hác của tôi, trông tôi chẳng khác nào một con ma từ dưới lỗ chui lên. Với con mắt của một bác sỹ lành nghề, Thuỳ biết ngay căn bệnh của tôi, cô ấy vội vã mở va li, lôi ra một vỉ Biseptol, loại này chữa tiêu chảy cực mạnh và đưa cho tôi :
– Lam uống đi, Thuỳ sẽ pha Orezol cho Lam, chậc, trẻ con háu ăn quá phải không?

Tôi không còn sức mà cãi nữa, gì cũng được miễn là tôi phải cho hết những thứ vừa uống ra ngoài, cơn buồn nôn đã lên tới cổ, tôi phi như tên bắn chạy chân trần vào thẳng phòng vệ sinh, cái mớ hỗn tạp lúc trưa còn tí nào cộng với mấy viên Biseptol còn chưa tan được cái dạ dày của tôi tống tiễn ra ngoài bằng hết, nước mắt nước mũi tôi như mưa, mặt tôi tái dại, sau cơn ói, tôi ho sặc sụa. Thuỳ khoanh tay đứng ở cửa nhìn tôi vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không. Tôi thở hổn hển như một con bò vừa kéo cày, mồ hôi ướt sũng tóc, nói với giọng khò khè, đứt quãng :
– Lam…muốn…u…ố…n…g, hự hự, nước.

Thuỳ nhẹ nhàng dìu tôi ra giường nằm nghỉ và lại kiên nhẫn cho tôi uống 2 loại thuốc vừa rồi, đom đóm ở đâu đang bay trước măt tôi nhiều quá, xanh đỏ tím vàng như một rùng hoa. Bệnh từ miệng mà vào, hoạ từ mồm mà ra quả không sai tí nào, không biết Nhi có sao không nữa. May mà nó khôn hơn tôi, hy vọng nó ổn. Tôi định nhắn cho nó nhưng cái tay nó không chịu nghe cái bụng tôi bảo nữa, nó cứ run rẩy, cốc nước Thuỳ đưa tôi còn làm sánh ra ngoài. Thế rồi tôi mệt mỏi, thiếp đi lúc nào không hay, cũng không hay cả việc đêm đó có người quan tâm đến mình mà ngủ không yên giấc.

Tôi chỉ tỉnh dậy khi Thuỳ mở cửa về, đã là 12giờ trưa, vậy là tôi ngủ gần 11 giờ đồng hồ, một giấc ngủ dài như công chúa ngủ trong rừng. Hì hì! Tôi đang nghĩ gì thế này, mới khỏi ốm đã lại mơ với mộng, một buổi sáng đã qua đi, tôi mất một buổi làm việc, chiều nay nhất định tôi phải làm bù. Thuỳ mang về cho tôi mấy quả ổi xanh to tướng, bánh mỳ và lá thuốc mà các cụ người dân tộc vừa cho cô ấy, cô ấy rửa sach sẽ rồi bắt tôi ăn sống, vị nó lạ lạ, chát xít, tôi nhăn mặt nhưng vẫn cố ăn hết chỗ lá thuốc. Giờ tôi mới nhìn lại Thuỳ, đêm qua mất ngủ nên trông thần sắc cô ấy không được tươi tỉnh lắm, tôi thấy ngại vì phiền Thuỳ :
– Đêm qua, cảm ơn Thuỳ nhé, không có Thuỳ chắc giờ này Lam “như cánh vạc bay” rồi.

Thuỳ cười giòn tan trước cái hóm hỉnh của tôi. Cái cung cách bác sỹ bắt đầu trỗi dậy :
– Chiều nay Lam phải nghỉ làm, còn cả tuần nữa, đừng vội.
Tôi tròn mắt nhìn Thuỳ, cô ấy như đọc được ý nghĩ của tôi.
– Thuỳ biết tính hay lam hay làm của Lam mà, thế nào chẳng mò ra đường.
– Ngạc nhiên quá! Thuỳ mới gần Lam vài ngày sao biết rõ về Lam thế?
– À, bác Dũng thành thật quá, không hỏi nhưng cứ nói hết về Lam.
– Thế bác ấy nói những gì về Lam
– Lam tự hỏi bác ấy đi.

Nói xong Thuỳ leo lên giường với một nụ cười bí ẩn. Tôi không phiền Thuỳ nữa có lẽ cô ấy mệt rồi. Tôi đang định xuống giường thì Thuỳ hỏi :
– Lam không ngủ hả, nếu vậy gọi Thuỳ dậy lúc 1g15 nhé.
Tôi gật đầu, tôi ngủ nhiều quá rồi, cứ lấn bấn nằm thêm nữa, đầu óc mụ mị cả. Tôi uể oải soi mình trong gương, giật mình như thấy ma, khuôn mặt hốc hác, gầy tọp đi, mẹ tôi mà trông thấy cũng chẳng nhận ra tôi, nghĩ đến mẹ, tôi bỗng ngẩn người, tôi thấy nhớ bà quá, nhớ cái dáng hấp tấp, bước thấp bước cao, tất bật chợ búa cơm nước cho ba con tôi. Nhớ vẻ mặt lo lắng nhìn tôi khi tôi ăn thử món canh bà nấu, nhớ lắm giọng nói yêu thương của người mẹ mấy mươi năm vất vả ngược xuôi để bữa ăn của tôi được tươm tất và giấc ngủ của tôi được ngon lành. Những đêm mưa nước giột ngập sàn nhà, tôi thì tè dầm ướt hết khoảng giường khô ráo, mẹ lại vội vàng thay chiếu, đổi tã cho tôi rồi chỗ ướt mẹ nằm, chô khô con nằm, cứ như thế mẹ con tôi đi qua những ngày tháng khó khăn của đất nước, sự khó khăn trải dài theo những bước chân mẹ. Những cung bậc của cảm xúc làm tim tôi vỡ oà, có đi qua những khốn khó ta mới thấy quý trọng cuộc đời, quý trọng tình yêu thương của mẹ mà ngàn đời vẫn ngợi ca.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngày vui ngắn chẳng tày gang, nhoáng một cái đã thấy hết 10 ngày công tác chẳng bù những lần trước với tôi sao mà nó lâu thế không biết, hành trang chúng tôi thu dược là nụ cười hồn nhiên của những em bé vùng cao, là cái xiết chặt tay của những bà mẹ, những người chị dân tộc là những kiến nghị tha thiết mà dân chúng tin tưởng gửi gắm nơi chúng tôi và là cả những cánh rừng bạt ngàn hay những cây mắc cọp trĩu đen, những nóc nhà đơn xơ mà ấm áp những bản sắc dân tộc đặc trưng riêng có. Hẹn gặp nhé Tây Bắc!

Ngày chia tay, tỉnh có tổ chức liên hoan tiến đoàn, không hiểu sao mà Uy nhanh chóng chiếm ngay được một chỗ gần Thuỳ, thế là cuối cùng cái anh chàng này cũng được gần mục tiêu một lần. Tôi và Nhi lại được dịp buôn chuyện, đồ ăn bày sẵn ra bàn, văn nghệ, văn gừng đủ cả, mọi người rất rôm rả, gần gũi và khá bịn rịn khi chia tay. Rồi chúng tôi sẽ lại ai về chỗ nấy, lại bị cuốn đi bởi những công việc thường nhật, nhưng trong chúng tôi dư âm về những ngày tháng tình nguyện, đầy nhiệt huyết này sẽ chẳng bao giờ phai nhòa.

Tôi đang nghẹn ngào cảm xúc thì lãnh đạo tỉnh dõng dạc :
– Kính thưa các vị khách quý, để cảm ơn tấm lòng của các vị đã công tâm làm việc trong mười ngày qua, chúng tôi xin được mời các vị dùng một món đặc sản dân tộc.
Nói rồi, ông khẽ vẫy tay, nhà bếp lập tức mang ra mấy cái nồi nóng hổi, mặt tôi tái mét và chỉ kịp nghe ông nói “Thắng cố!” thì tôi đã ba chân bốn cẳng chạy nháo nhào ra khỏi phòng ăn, tạm biệt cả bàn tiệc mà không một lời tạ từ. Nhi nhìn theo tôi bụm miệng cười còn Thuỳ thì ngơ ngác và cũng mặc kệ Uy, vội vã đi theo tôi. Thuỳ đuổi kịp tôi khi tôi gần về đến phòng, thấy Thuỳ gọi tôi tưởng cô ấy gọi tôi lại ăn, tôi sợ quá cứ cắm đầu đi, không dám nhìn lại. Thuỳ nắm tay tôi :
– Sao thế Lam?

Tôi quay lại nhìn Thuỳ với con mắt hoang vắng :
– Thắng cố! Thuỳ ơi, thắng cố!
Thuỳ cười ầm ỹ, cười chảy nước mắt, gập cả người lại mà cười, cái bản mặt tôi lúc ấy cứ ngây ra như chúa Tàu nghe kèn. Thuỳ ráng mãi mới nhịn được, lắc lắc tay tôi :
– Chỉ còn tối nay ở đây nữa thôi, mình đi chơi và ăn gì làm Lam không sợ nhé?
Tôi gật đầu, sự háo hức quay trở lại :
– Ừ, không say không về, overnight nhé!

Cứ như thế chúng tôi lang thang đến hết nơi này đến nơi khác của cái thị trấn nhỏ bé đã mờ đi vì hơi sương, Thuỳ tắt máy điện thoại để bạn trai khỏi quấy rầy chúng tôi, tôi thấy hơi ngài ngại vì điều đó nhưng rồi mặc kệ tất cả, chúng tôi sẽ cháy hết mình trong đêm nay ở đây.

Chúng tôi quậy tưng bừng, quậy tới bến cho tới chừng quá nửa đêm mới trở về phòng, người bảo vệ khách sạn choàng tỉnh khi thấy tôi khẽ thúc cùi trỏ vào cánh cửa, tôi chìa ra cho ông 2 củ khoai nướng nóng hổi kèm theo một nụ cười tươi như hoa hướng dương, ông cười và vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi vào. Đêm ấy, chúng tôi hàn huyên cho tới gần sáng, chúng tôi nói cho nhau nghe về những ngày tháng sinh viên của mình, về những kỷ niệm của tuổi thơ, của gia đình và bè bạn, chúng tôi cởi mở, không giấu nhau điều gì, nhờ vậy mà tôi biết được cuối năm nay Thuỳ sẽ cưới anh bạn trai đã gắn bó gần 4 năm của mình. Tôi âm thầm cầu chúc cho Thuỳ được hạnh phúc khi bước vào con đường gia đình mà người phụ nữ phải hy sinh nhiều hơn cho những gì họ nhận được. Còn tôi, tôi sẽ ra sao sau chuyến đi này, tôi sẽ tiếp tục đơn thương độc mã đi trên con đường mà tôi đã lựa chọn hay tôi sẽ vướng phải lưới tình của một anh chàng nào đó rồi dừng cái ước mơ, cái hoài bão lớn lao của mình lại để chăm sóc cho một ông chồng và vài đứa con cho đến khi ngoảnh lại tôi đã thấy tóc mình lốm đốm trắng từ bao giờ. Tôi sợ hãi, trùm chăn kín đầu để xua đi cái

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT