|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
gật đầu, đường phố giờ thì vắng hoe hẳn. Sinh nhật Thuỳ bỗng chốc trở nên buồn buồn, tôi chẳng muốn thế, tôi chỉ muốn thấy Thuỳ vui, Thuỳ vui thì tôi mới vui, thì cái mạch văn chương trong tôi mới trôi chảy, từ bao giờ và từ khi nào, tôi không biết nhưng có một điều tôi rất rõ là Thuỳ đang dần là nguồn cảm hứng trong tôi. Tôi chở Thuỳ về và tôi kể đủ thứ truyện cho Thuỳ nghe, cứ giống như tôi đang kể 1001 đêm. Tôi dừng lại trước cổng nhà Thuỳ đúng lúc đèn đường vụt tắt chỉ còn chút ánh sáng vàng vọt của ngọn điện trong nhà Thuỳ le lói hắt ra. Nhưng cũng chỉ cần chừng ấy là đủ để tôi có thể nhìn thấy nụ cười trên mặt Thuỳ, Thuỳ đã cười, cuối cùng Thuỳ cũng cười. Thuỳ tần ngần mãi mới rời xa tôi và cái xe để bước vào nhà, rồi như nhớ ra điều gì, Thuỳ dừng lại, quay đầu và nắm lấy bàn tay tôi :
– Cảm ơn Lam! Hôm nay Thuỳ rất vui.
Tôi mở to mắt, hơi ấm bàn tay Thuỳ làm tay tôi ướt sũng, những ngón tay nhỏ nhắn như vẫn còn lồng vào những ngón tay tôi. Tôi cười, một nụ cười như người mộng du, tôi gật đầu và dắt chiếc xe trở ra. Đêm đó tôi đã mơ về Thuỳ.
Sáng hôm sau tôi thức giấc khi những dư âm ngọt ngào của giấc mơ đêm qua vẫn còn ám ảnh tôi, tôi đã mơ về Thuỳ và thật không tưởng là tôi lại mơ được hôn Thuỳ, tôi đưa tay rờ lên bờ môi, vẫn còn vị ngòn ngọt hư ảo. Tôi rùng mình, lắc mạnh đầu như xua đuổi cái cảm giác sai trái đang lấn át con tim mình. Tôi ngạc nhiên và lo lắng không biết trái tim tôi muốn gì, không lẽ tôi đang bắt đầu một tình cảm mà tôi đang trốn chạy lâu nay với Thuỳ? Không được, không thể được, Thuỳ là bạn tôi và tôi sẽ không đánh mất người bạn ấy chỉ vì một sự sai trái nhất thời của bản thân tôi. Tôi trườn mình xuống giường và cố quên đi hình ảnh Thuỳ cùng giấc mơ đêm qua nhưng trong tôi không thể nào xua đuổi được một câu hỏi rất lớn về giới tính.
Tôi đến cơ quan nhưng không về phòng mà vào thẳng phòng chú Thái theo yêu cầu của chú, không biết có chuyện gì quan trọng không mà ông đánh thứ tôi dậy từ lúc 6 giờ sáng bằng cái tin nhắn như trong quân đội “Qua phòng chú lúc nào cháu đến!”, chính cái tin nhắn ấy làm tôi tỉnh giấc mộng ngọt ngào và kỳ bí. Chú Thái đã đợi tôi từ bao giờ, điếu thuốc cháy dở đã gần hết, chén nước trà nguội ngắt chứng tỏ chú đến từ rất sớm. Thấy tôi, ông bỏ cặp kính lão xuống và rất khẩn trương, ông nói :
– Cháu ngồi đi, chú có chuyện quan trọng cần bàn.
Tôi ngạc nhiên lắm từ trước đến nay cái việc quan trọng nhất mà sếp nói với tôi cũng chỉ diễn ra sau 8 giờ sáng và cứ việc mở cửa phòng chứ không cần cẩn thận kín mít như hôm nay.Tôi ngồi xuống và chăm chú nghe sếp nói :
– Lam! Cháu có sẵn sàng cho nhiệm vụ mới không?
Tôi ngạc nhiên cực độ, không hiểu chú định giao cho tôi nhiệm vụ gì :
– Chú à, cháu vẫn thường hoàn thành tốt nhiệm vụ chú giao đấy thôi.
– Không, lần này chú giao cho cháu một trọng trách còn lớn hơn những gì cháu đã đảm đương trước đây, cháu có sẵn sàng làm trưởng phòng kinh doanh của báo không?
Câu hỏi của ông làm tôi ngây như phỗng, tôi còn chưa kịp hiểu thì sếp tiếp luôn :
– Anh trưởng phòng kinh doanh sắp sang nơi khác, chỗ đấy trống trải quá nếu để lâu không sắp xếp e rằng “đêm dài lắm mộng”, sẽ nhiều rắc rối trong khi chẳng còn bao lâu nữa thì chú sẽ về hưu, hiện giờ chú biết những toan tính của Uy, nếu không có một thế lực đủ để ngăn Uy với những hành động liều lĩnh của Uy thì các cháu sẽ rất khó khăn và Toà báo sẽ mất uy tín. Chú biết Uy sẽ phá cháu đến cùng vì không đời nào Uy chịu để một con người không chung quan điểm lại chung thuyền với mình nhưng chỉ có cháu mới có bản lĩnh và giữ được mình trước những cám dỗ.
Tôi cứ đi từ ngạc nhiên nọ đến ngạc nhiên kia, bản lĩnh thì tôi có nhưng tôi chưa bao giờ là người giỏi nhịn cả, tôi nóng tính và không thích là hay phang thẳng, nếu sếp giao cho tôi trọng này có quá sức tôi không.
Tôi đã biết Uy là tay cáo già ngay từ đầu nhưng kỳ thực cái ý định chiến đấu với hắn thì chưa bao giờ nhen nhóm trong đầu tôi. Tôi vẫn cứ mơ hồ về một viễn cảnh mà chú Nhâm sẽ thay sếp tôi làm lãnh đạo, rồi mọi chuyện sẽ lại đâu vào đó, cái chánh sẽ phải thắng cái tà nhưng có lẽ điều đó chỉ là lý thuyết mà thôi trên thực tế mọi chuyện đã nóng lên và đang đi theo hướng tiêu cưc. Trong khi tôi còn hớn hở và cứ hùng hục làm việc chẳng màng đến tương lai thì các sếp lớn có vẻ đã bắt đầu công cuộc xây dựng bộ khung mới cho một kỷ nguyên làm việc mới đầy tính cạnh tranh và không thiếu phần khốc liệt. Tôi cứ dửng dưng trước những việc thời sự thì sếp tôi đã lo cho chúng tôi khi cái ngày ông rời xa toà báo không còn xa. Một con người mẫu mực và nhìn xa trong rộng như vậy, lo lắng cho những hậu duệ của của mình như vậy trong khi tôi là người trong cuộc không lẽ tôi không tự lo cho mình và những người xung quanh nếu tôi không nhận tôi sẽ trở thành người ích kỷ và yếu đuối. Tương lai của chúng tôi là Toà báo và tương lai của Toà báo là chúng tôi, một người sắp nghỉ hưu còn biết lo gìn giữ những thứ không thuộc về mình thì chúng tôi những người đang còn đương chức vì lẽ gì lại không lưu tâm đến nó. Tôi suy nghĩ thế và tôi gật đầu :
– Thưa chú, cháu xin nhận ạ.
Chú Thái nhìn tôi đầy tin tưởng :
– Cháu còn trẻ thậm chí là rất trẻ để đảm đương cương vị ấy nhưng với những gì cháu đã thể hiện thì chú tin cháu đủ sự ủng hộ của các đồng nghiệp và một số vị lãnh đạo. Thế mạnh mà Uy có được là bố cậu ấy cùng với tài luồn lách thiên biến vạn hoá của cậu ta. Điều quan trọng hiện nay không nằm ở tập thể mà nằm ở Ban chấp hành. Cháu có thể qua Công đoàn cơ quan với 95% số phiếu nhưng chú không chắc tỷ lệ ấy trong Ban chấp hành là bao nhiêu.
– Vậy vấn đề hiện nay là cháu cần làm gì để quá bán trong những lần bỏ phiếu tín nhiệm?
– Cháu phải sống là cháu, một Hải Lam đầy nhiệt huyết và tận tâm như chú biết mọi chuyện khác có thể khó nhưng chú sẽ bàn với chú Nhâm xem sao.
– Thưa chú việc cơ cấu vào những chức danh quan trọng như thế này không chỉ đơn thuần là tài năng và đạo đức mà nó còn…
Không kịp để cho tôi nói hết câu chú Thái đã giơ tay ra hiệu cho tôi dừng lại :
– Cháu không cần nói, chú hiểu nhưng đã đến lúc ta nên dùng người vì tài và vì đức chứ không phải vì lợi ích cá nhân, trước đây và sau này điều đó vẫn là tôn chỉ hành động của chú, chú còn làm việc ngày nào chú sẽ tạo một môi trường làm việc thật trong sạch cho các cháu ngày đó.
Điều này thì tôi hoàn toàn tin ông, dưới thời ông chúng tôi không quá giàu có nhưng chúng tôi không khó khăn, ông biết vất vả của cuộc sống thời nay nên ông khuyến khích và tạo điều kiện cho chúng tôi làm thêm, hợp tác thêm ngoài giờ với những tờ báo khác hoặc tìm kiếm các khách hàng muốn đặt báo với số lượng lớn và lâu dài miễn là chúng tôi tôn trọng và không vi phạm pháp luật. Chỉ có mỗi tôi là cứ bình chân như vại chẳng thèm lưu tâm đến việc kiếm tiền. Ai cũng vui vẻ và chúng tôi là một tập thể vững mạnh, có tính tổ chức và đoàn kết nhất trong các Toà báo. Nếu Uy lên mọi chuyện sẽ thay đổi, sẽ có sự phân hoá giàu nghèo rõ ràng và nhất là sự mâu thuẫn, hằn học sẽ có dịp được gieo mầm trong chúng tôi vì thế tôi hiểu cái ý nghĩa cao cả của công việc mà sếp tôi đang định làm.
– Thưa chú, nếu vì sự vững mạnh của Toà báo và lợi ích tập thể cháu xin nhận bất kể công việc nào mà chú giao phó.
Chú Thái nhìn tôi và gật đầu :
– Chú tin cháu, tin ở khả năng và lương tâm của cháu.
Chú cháu tôi chia tay nhau sau hơn một giờ đàm đạo, vừa ra khỏi phòng tôi đã thấy Uy đứng đó, nét mặt đầy vẻ dò hỏi và không hài lòng. Uy hẳn đã đoán biết được nội dung của buổi nói chuyện vì trong đầu hắn cũng đang mưu toan một ứng cử viên cho cái chức trưởng phòng mà sếp tôi vừa nói với tôi. Cái vị trí ấy cực kỳ quan trọng là một mắt xích không thể thiếu và là cánh tay phải giúp Uy thực hiện những phi vụ làm ăn lớn sau này. Tôi nhìn Uy vẫn giữ vẻ mặt bình thản và gật đầu chào hắn, hắn lịch sự chào lại tôi nhưng con mắt hắn đục ngầu sự tức tối.
Uy mở cửa phòng sếp và vào thẳng mà không hề gõ cửa cho phải phép, chú Thái đang cắm cúi trên bàn làm việc, thấy Uy vào một cách tuỳ tiện thì hơi ngạc nhiên nhưng ông cũng không chấp mà vẫn tươi cười hỏi :
– Cháu có việc gì hả?
– Vâng!
Uy vừa nói vừa ngồi ngay xuống ghế tự nhiên như ở trong phòng mình, chú Thái rời bàn làm việc sang ngồi đối diện với Uy :
– Cháu nói đi, chú nghe.
– Dạ! Thưa chú, chắc chú biết việc trưởng phòng kinh doanh vừa đi đã để lại một khoảng trống lớn ảnh hưởng đến công việc chung của Toà báo chứa ạ?
– Chú biết và chú đã có phương án bổ sung.
– Cháu có thể biết không ạ?
– Chú định đề cử Lam.
Chú Thái thẳng thừng nhưng không quên thăm dò Uy. Nét mặt Uy biến sắc, quai hàm hắn bạnh ra, dù có giữ cho lời nói được bình thường nhưng chú Thái vẫn nhận ra tiếng nói của hắn đang rít qua kẽ răng :
– Thế thì tốt quá, Lam rất có năng lực, qua vài lần công tác cùng cháu cháu biết, chỉ có điều Lam hơi trẻ nhưng thôi không sao, cháu vẫn sẽ ủng hộ quyết định của chú.
Lần này thì đến lượt chú Thái ngỡ ngàng, rõ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




