watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8787 Lượt

mà tôi đã thấy nước miếng tứa ra. Thôi được! Không lười nữa, cafe! Phải dậy cafe!
Tôi nghiện cafe, Thuỳ cũng nghiện cafe như tôi và những con nghiện thường tìm đúng địa chỉ mà mình thích. Tối qua tôi đang ngồi với mấy người bạn thì Thuỳ cùng Bảo đi vào, nhác thấy Thuỳ tôi khá mừng nhưng thấy Bảo tôi lại ngại không chào Thuỳ nữa nhưng con mắt hư đốn của tôi không phút nào là không liếc Thuỳ. Hai người đã làm hoà trở lại, tôi khẽ cười, chắc chắn là thế mà. Nhưng có điều tôi không hề ngờ rằng chính Thuỳ cũng đã thấy tôi, cô ấy vì chiếc xe đặc biệt dựng ngoài cửa mà hối Bảo vào đây sau khi anh đã lướt qua được vài mét. Thuỳ muốn xem tôi đi với ai vào tối thứ 7, một chút tò mò, một chút thắc mắc, có lẽ vậy, Thuỳ cũng không biết nữa nhưng những gì thuộc về tôi dần dần làm Thuỳ thấy quan tâm.

*
* *

Tối qua khi nhác thấy xe của Lam, Thuỳ vội vàng hối Bảo dừng lại. Có một cảm giác hồi hộp trong Thuỳ, cô không biết nếu thấy Lam ngồi với một bạn trai thì cô sẽ thế nào, mừng hay tiếc. Mừng thì hiểu được nhưng còn tiếc thì không, tại sao nhỉ, tại sao không chỉ là một cảm giác mừng cho bạn như Thuỳ vẫn thường suy nghĩ thế với lũ bạn của mình. Cái quán cafe ồn ào này không làm Thuỳ quên đi những cái suy nghĩ luẩn quẩn, Bảo có vẻ hơi bực vì sự thiếu tập trung của Thuỳ, giọng anh bắt đầu gắt gỏng :
– Em mệt hả, sao đi chơi mà cứ như mất hồn thế, anh đã nói ở nhà còn không nghe.

Bảo bậm bạch nghĩ đến trận bóng tối nay, nếu Thuỳ nghe anh có lẽ cả hai đều thấy vui vẻ. Càng ngày anh càng đánh mất hình ảnh mình trong mắt Thuỳ bằng những lời nói cáu kỉnh như thế. Anh lườm cô đến rách mắt vì hôm nay cô mặc một cái quần soóc ngắn khoe đôi chân dài và trắng của mình. Anh lên lớp cô một trận nào là “Em ăn mặc chẳng có tí thẩm mỹ nào cả, em làm anh thấy xấu hổ” hay “Còn cái quần nào khả dỹ hơn cái này không?” Thuỳ bực mình lắm, suýt phát khóc, cô có để hở cái gì ra đâu, cô đã định ở nhà luôn cho rồi nhưng nghĩ lại cả tối ngồi nhà mà nhìn Bảo theo dõi bóng đá trong khi cô cứ như vịt nghe sấm thế thì chán lắm. Mà Bảo cũng lạ, anh không đồng ý cho Thuỳ làm việc gì khác ngoài việc ngồi cạnh anh, cho dù Thùy chẳng thấy thú vị gì cái cảnh mấy tay đàn ông quần đùi, áo số chạy hùng hục, Thuỳ tức như bị bò đá vì thế cứ tối thứ 7 là Thuỳ ra đường, còn chủ nhật Bảo có thể tự do coi trận bóng như thế là cả 2 cùng thoả mãn. Đã thống nhất thế rồi nhưng Bảo vẫn hậm hực mỗi khi đi chơi, anh cứ kiếm cớ đủ thứ với Thuỳ. Thuỳ đã từng nghĩ phải chăng Bảo có người khác vì thế mà cô trở nên khó chịu trong mắt Bảo, dạo gần đây Thuỳ làm gì cũng khiến Bảo nổi khùng. Thuỳ đang cố giữ cho cái mối quan hệ này được êm thấm vì cô không muốn ba cô buồn, ông quý trọng Bảo như một nhân tài, thậm chí ông còn ngưỡng mộ Bảo vì cách sống của Bảo, mà không chỉ ông, ai cũng nhận xét như thế về Bảo và họ nói rằng Thuỳ may mắn lắm khi có Bảo. Chỉ có Thuỳ là biết rõ nhất về con người Bảo, cô mệt mỏi khi cứ phải gồng mình sống cho thiên hạ xem, cô mệt mỏi khi không thể trái ý ba mình, cô sẽ vẫn cứ cố nhưng nếu không cố được cô biết điều gì sẽ đợi mình. Chia tay một thời gian với Bảo để xem lại cảm giác của bản thân và cũng để thử xem Bảo cần cô đến đâu, phương án đấy đang hình thành trong đầu cô và Lam sẽ là người bạn giúp cô có sự tỉnh táo. Cứ nghĩ đến Lam, đầu óc cô lại nhẹ đi, vẻ thư giãn thấy rõ trên gương mặt, điều mà ngay cả đến Bảo cũng không thể mang đến cho cô. Thuỳ nể Lam lắm vì cái tính thích ngao du thiên hạ của Lam, Thuỳ ghen với Lam vì Lam được đi quá nhiếu, biết quá nhiều, Lam không được ích kỷ, Lam phải chia sẻ với Thuỳ.

*
* *

Tôi nằm nhớ lại hình ảnh Thuỳ cùng bạn trai tối qua và thở dài, có lẽ mọi chuyện sẽ đi theo đúng những gì mà con người ta đã sắp đặt trước, thế cũng tốt, cái thứ tình cảm mới chớm nở của tôi sẽ bị dập tắt và thế là chúng tôi trở về đúng cái trạng thái như ban đầu. Tôi xuống giường, quyết tâm loại bỏ những cái dư âm của những ngày qua nhưng tôi không thể tính hết những bất ngờ thú vị mà cuộc sống mang lại mà chính những bất ngờ này không cho phép tôi được quên.

Khi mồm tôi còn đầy bọt kem đánh răng thì tiếng mẹ gọi cứ như thúc giục ở dưới nhà, cực chẳng đã tôi ngó đầu qua lan can, tay vẫn cầm bàn chải, đầu tóc bù xù như cái tổ quạ, tôi trông xuống và bọt kem đánh răng rớt cả ra ngoài, tôi vội vàng đưa tay hứng lấy, đầu quay ngoắt vào, luống cuống và xấu hổ muốn độn thổ, không phải 2 con mắt nhìn tôi mà là 4, các bạn có hiểu không, 4 con mắt của mẹ và…của Thuỳ. Tôi ngượng chín người vì cái bộ dạng bệ rạc của mình. Khổ quá! Ai biết đâu lại có một người đến tìm mình vào lúc 9 giờ sáng như thế này chứ, đã có ai đến đột ngột để bắt được tôi trong cái hình dạng xấu xí thế này đâu, mà Thuỳ đến đây làm gì nhỉ? Tôi nhoáng nhoàng rửa cái bộ mặt đỏ nhừ vì xấu hổ của mình vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng mẹ mình :
– Đấy! Con thấy chưa, con gái gì đâu mà đểnh đoảng phát khiếp, có thằng nào nó chịu rước cho bác nhờ mà cứ thế này đứa nào nó dám tìm hiểu, chắc lại ế sưng ế xỉa lên thôi, mà hễ cứ nói là cái mặt nó cứ trơ ra mới lạ, chẳng có tí tự trọng nào cả.
Tôi phì cười trước một tràng than thở của mẹ. Tự trọng ạ? Mẹ dừng có mơ nhé, con chẳng cần tự trọng cái việc ấy đâu, để mắc mưu mẹ à? Never!

Tôi rón rén bước xuống cầu thang

để mẹ không nghe thấy và cũng để nghe lén xem mẹ có nói xấu gì về tôi với Thuỳ không. Im ắng quá, tôi nhướng mắt ngạc nhiên vì phòng khách chẳng có ai. Ô hay, mọi người đi đâu được nhỉ, vừa ở đây mà. Tôi liếc ngang liếc dọc các phòng mà vẫn không tìm thấy bóng dáng mẹ và Thuỳ đâu. Tôi chống nạnh gật gù, chẳng lẽ nhà có ma. Có tiếng ríu rít ngoài cửa, tôi trông ra thấy mẹ tôi đang đứng dưới giàn thiên lý còn Thuỳ nghển cổ, đưa tay với những chùm hoa thiên lý trắng phau hái và bỏ vào cái rổ mẹ để phía dưới.

Cái giàn hoa thiên lý là kết quả của sự sáng tạo của mẹ và là thành quả lao động của ba. Họ mất cả 2 ngày cuối tuần để hì hục chăng dây và làm giàn cho nó, tôi cũng có phần trong đó vì làm sao có thể đứng nhìn 2 ông bà già hý húi lao động được. Tôi cứ nghĩ ba mẹ già nên lẩm cẩm, thiên lý bán đầy chợ, mua bao nhiêu chẳng có mà mua cũng có đáng bao nhiêu. Nhưng mẹ tôi gạt đi và bảo :
– Mẹ thích trồng cái giàn hoa cho mát nhà với lại để thấy được những ngày xưa của mẹ và ba mày, giờ nhà cao tầng, chung cư mọc lên ầm ầm, mẹ chẳng tìm thấy tí gì của những hoài niệm. Mẹ làm cái giàn này vừa mát lại vừa có rau sạch ăn. Thôi nhé, đừng có kêu ca nữa, mày không phụ mẹ làm thì đi chơi đi.

Tôi tuy kêu ca thế nhưng khi những nhánh thiên lý bò khắp giàn thì tôi hoàn toàn bị khuất phục, tôi đâm ra lại vui lây với cái niềm vui của mẹ. Màu xanh của những nhánh thiên lý cho tôi thấy lại cái hình ảnh tôi và lũ trẻ con năm nào còn hái trộm quả thiên lý nhà hàng xóm rồi bày ra các trò chơi đồ hàng, cho tôi thấy lại cải cảnh những đứa trẻ chúng tôi lao xuống hồ nước vùng vẫy tắm với độc một cái quần chip be bé. Ba mẹ tôi thật có lý, chúng tôi sẽ chẳng là gì nếu quên đi những gì chúng tôi đã có, người ta sống bằng hiện tại, ước muốn nhờ tương lai và thương yêu nhờ những hoài niệm quá khứ.
Thuỳ đang như hiện thân cho tôi thấy lại những ngày xưa ấy, ở đó có cái con bé hàng xóm suốt ngày thò cổ trêu tôi là con bé hay tè dầm và mít ướt, giờ nó đã theo chồng vào Nam, thảng mới nhắn tin hay gọi điện hỏi thăm tôi.

Tôi đăm đăm nhìn Thuỳ, không chớp mắt, nhìn như say nắng, có lẽ tôi đang say nắng thật, tôi hiểu tôi đang say Thuỳ. Chết rồi! Tôi say Thuỳ. Đúng lúc ấy, Thuỳ cũng ngước mắt nhìn vào nhà, đôi mắt chúng tôi gặp nhau, lần này nó mang một cảm xúc khác. Nó chứa đựng những tình cảm ở cung bậc khác nhau, tôi xấu hổ và Thuỳ cũng ái ngại. Tôi vội vàng chạy ra đỡ Thuỳ xuống, rổ hoa thiên lý đã đầy sâm sấp, mẹ tôi mắng yêu :
– Con gái đẹp chưa, bạn đến chơi nhà mà vẫn còn chưa bình minh, may có bác sỹ Thuỳ chứ mẹ đang định hái ít hoa để trưa nấu canh cua mà mấy bông ngon thì ở cao quá, hai đứa có đi đâu thì nhớ về ăn cơm trưa, mẹ chờ.

Tôi há hốc mồm ngạc nhiên vì tôi có định đi đâu đâu, chỉ định làm tách cafe ở nhà một mình thôi mà, Thuỳ nhìn tôi đỡ lời :
– Chúng cháu chỉ đi chừng hơn một giờ thôi ạ, có phải không Lam?
Thuỳ không để cho tôi có cơ hội kịp trả lời, cô ấy đặt tôi vào cái thế bị động này như việc đã rồi, tôi ấp úng :
– À, vâng ạ, con đi uống cafe lát về thôi.
Mẹ tôi nhìn tôi và nói :
– Thế không mau đi thay quần áo rồi đi đi con, định ra đường với cái áo ba lỗ ấy hả?
Tôi hấp tấp quay trở vào, chẳng biết mẹ có tiếp tục ca gì nữa không.

Khi tôi và Thuỳ ra đến đường, tôi hỏi Thuỳ :
– Mình đi đâu đây?
– Lam muốn đi đâu thì đi.
– Ô kìa, Thuỳ đặt Lam vào thế đã rồi nay phải chọn địa điểm đi chứ.
– Cafe nhé, cái quán tối qua ấy.
Tôi quay ngoắt lại :
– Tối qua?
Thuỳ nhẹ nhàng cười, nhẹ nhàng lấy hai tay xoay đầu tôi về phía trước :
– Tập trung lái xe đi, tối qua, quán cafe tối qua Lam ngồi.
Tôi ngỡ ngàng, thì ra Thuỳ còn biết tôi trước khi tôi nhận ra Thuỳ, tôi sung sướng,

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT