watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8758 Lượt

có khi tôi phải thức đến nửa đêm để hoàn thành nội dung rồi chuyển xuống cho bộ phận in ấn mà cũng không thấy ngại. Thế đấy từ mảng đề tài thế mạnh là các phóng sự nổi cộm về tình hình thời sự tôi bị kiêm thêm cả mảng quảng cáo, tiếp thị cho Toà báo. Nhưng không sao, nếm mật nằm gai tí cho vốn sống nó mở mang, có như thế này tôi mới thấu hiểu việc của đồng nghiệp cũng vất vả như tôi thôi. Tuy nhiên dù có khó khăn đến mấy nhất quyết tôi vẫn không nhận sự giúp đỡ từ ai, kể cả mẹ tôi.
Công việc nhiều giúp tôi cũng có thể nguôi đi nỗi buồn phần nào.

Tôi vẫn dành một ngày chủ nhật cuối tuần để về thăm gia đình cho dù có bận trăm công ngàn việc cũng không làm tôi quên điều đó. Mẹ và bác Dũng thì vui ra mặt. Thành thông lệ, chiều chủ nhật nào bác Dũng cũng thơ thẩn ngoài sân, ngóng ra cổng nghe tiếng xe tôi, hễ thấy tôi là ông lại tệp tễnh cái chân đau mở chốt cửa, khuôn mặt rạng rỡ. Còn mẹ thì hớn hở đón tôi, hai mẹ con cứ râm ran chuyện trò nhưng ba thì không, ông lạnh lùng, chẳng nói gì, khuôn mặt không biểu cảm, có khi ông ở lỳ trên phòng, có khi ông đi ra ngoài đến giờ cơm mới về, xong ông lại mất hút cho đến khi tôi ra khỏi nhà. Tôi hiểu ba đang nghĩ gì. Gần 6 tháng rồi mà tôi chưa chứng tỏ được điều gì càng làm ba tôi thất vọng. Nhưng việc gây dựng tương lai đâu phải chỉ 6 tháng, có thể là 6 năm nhưng cũng có thể chẳng bao giờ.

Mẹ xót xa sờ nắn khắp người tôi rồi bà chê tôi gầy quá, đen quá, mắt cứ trũng sâu vào. Bà cứ cằn nhằn tại sao tôi không chịu ăn uống để giữ sức khoẻ. Tuần nào cũng một bài như thế, cuối cùng bà nghĩ ra một cách :
– Lam này! Mẹ nghĩ rồi, mẹ sẽ thuê cho con một cô người làm, con đừng lo chi phí, mẹ trả tiền cho, cô ấy sẽ làm hết việc nhà giúp con, như thế con có thời gian để nghỉ ngơi hơn.
Tôi cười ngả nghiêng trước sáng kiến của mẹ :
– Nhà con 17m2, một cái tủ, một cái giường một, một khu vệ sinh đã hết chỗ rồi, giờ thêm cô người làm thì mẹ định để người ta ngủ đâu, không lẽ con xuống gầm cầu thang khu tập thể ngủ?
– Thì…con ngủ chung giường với cô ấy.
Tôi giãy như đỉa phải vôi :
– Thôi thôi mẹ ơi, cái giường một nhỏ như mắt muỗi, mình con nằm đã không đủ, cô ấy nằm chung thì chỉ có cách để cô ấy nằm trên người con thôi.
Mẹ tôi ngẩn tò te :
– Ừ nhỉ, hay để cô ấy ngủ bên này, sáng ra ra lại sang bên ấy giúp con.
Tôi xua tay :
– Thôi mẹ, không người làm gì hết, con đang sống ổn định, con tự lo được nên mẹ cứ yên tâm đi.
Mẹ tôi thở dài rồi lại lui cui nấu nướng, tôi nhìn theo bóng mẹ mà lòng dạ cứ như dao cứa, hình như mẹ tôi cũng gầy đi thì phải, thương lắm mẹ tôi!

Tôi đang định Tết này sẽ dành dụm chút ít mang về mừng tuổi mẹ gọi là quà Tết, không có thì không có nhưng cái lễ nghi thế không bỏ được, thế nào mẹ tôi cũng giãy lên không nhận nhưng tôi nghĩ mình lớn rồi, lại mang tiếng ra ngoài tự lập không lẽ về mẹ ăn Tết không. Còn ông bố già của tôi nữa chứ, làm thế nào để lấy lòng ba đây, dù sao ba cũng một đời vì tôi, tình thương của ba không giống mẹ nhưng nó sâu sắc cũng không kém phần. Tôi chẳng muốn mất ai cả, nhiều lúc cứ tự hỏi tại sao mọi người cứ nâng quan điểm lên vì một việc như thế để rồi cha mẹ xa con cái, chị em mất nhau. Tại sao mọi người không cứ nhìn chúng tôi bằng cái nhìn trực diện, trên cơ sở những gì chúng tôi đóng góp và cống hiến, như thế có thoả đáng hơn không? Nghĩ là thế xong lần nào tôi cũng thở dài vì biết mơ ước vẫn mãi chỉ là ước mơ mà thôi. Tôi bỗng nhớ một câu hát của Trịnh Công Sơn “Bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi…’’, sống trên đời thật ngắn ngủi, thoáng cái đã thấy tuổi già thế cho nên cứ vui sống đi phải không bạn?.

Tết đến, Xuân sang, niềm vui rạng ngời trên khuôn mặt những em nhỏ, sự háo hức bận rộn chia đều cho người lớn. Tôi ghét Tết, tôi sẽ phải nằm dài ở nhà cả chục ngày, chẳng biết làm gì. Tết này là Tết đầu tiên mà tôi không ở cùng gia đình và một cách thẳng thắn, tôi ghét Tết vì nó sẽ làm tôi nhớ Thuỳ.

*
* *

Tết đến, Uy cũng bận rộn với các màn thăm hỏi của mình, Uy khát tiền hơn bất kỳ thời gian nào trong năm, tiền mua quan, bán chức, tiền để lo lót quà cáp cho một số vị thoái hoá biến chất mà tiền ở đâu ra, phải cầy của các Công ty thôi, làm báo mà thế thì sớm muộn cũng ra hầu Toà. Nhưng sức cám dỗ của đồng tiền là một ma lực mà con người ta rất khó cưỡng lại. Mấy ngày nay Uy cứ đau đầu về vấn đề tiền, hắn giàu có thật nhưng hắn không muốn móc ruột ra, hắn muốn lấy thằng khác nuôi mình. Tiền là phải nở ra theo quan điểm của hắn chứ không được hụt đi. Mấy cái Công ty mà Uy đang nắm đơn kiện trong tay chính là những con bò sữa béo mộng sẽ cho hắn sữa. Hắn đang qua mặt sếp mấy vụ này để gây dựng nền tảng tài chính vững chắc cho bản thân, hắn biết tính sếp Thái hiền lành và cả nể thế nào nếu biết chuyện cũng lại bỏ qua thôi.

Nghĩ đến đó, Uy bỗng thấy bực mình, một ông già gàn dở và hiền lành như thế thì không nên làm sếp. Vì thế Uy đang mưu toan một việc việc kinh khủng hơn là vận động cho sếp Thái nghỉ hưu sớm theo chế độ gọi là tinh giản biên chế. Một số cán bộ nếu thấy tuổi cao, sức yếu không đảm đương được nhiệm vụ có thể làm đơn xin nghỉ hưu trước tuổi bù lại, họ được thanh toán một số tiền tương đối để động viên, khích lệ tinh thần. Nhưng sếp Thái tôi tuy hiền lành nhưng đâu phải người vô dụng, bất tài để Uy dễ dàng làm điều đó thế nên Uy phải tính sao cho tiện, sao cho hợp lý. Mà cái cách hợp lý nhất có lẽ không gì bằng tạm điều động ông sang phụ trách một mảng khác, như vị trí Bí thư chẳng hạn, việc này phải trông chờ vào mấy ông anh cốp cỡ của Uy chứ Uy không thể tự mình cáng đáng nổi. Còn ông Bí thư Toan hả, xứng đáng về hưu non quá còn gì, một con người cơ hội và chẳng có chính kiến sống như thế cũng là dài rồi. Uy là vậy, vắt chanh bỏ vỏ, tàn nhẫn như cái cách hắn nói, hết giá trị là vứt. Giờ đây ông Toan chẳng còn có thể lợi dụng thì đá một cái, phủi tay là xong. Nếu ông Toan biết điều này liệu có tăng huyết áp mà đột quỵ vì Uy không nhỉ?

Khi sếp Thái sang đó rồi, đương nhiên chức danh Tổng biên tập sẽ khuyết và một công đôi việc vừa xong việc của thằng Cảnh lại cũng sớm giải quyết được đường công danh của Uy. Uy thừa biết với chức Bí thư thì có khác gì trói chân sếp Thái vào cột. Quyết định bổ nhiệm từ trên kia sẽ bổ thẳng về, vào tên ai thì Bí thư cứ việc làm theo trình tự là đưa ra ban chấp hành thông qua, rắn đã mất đầu, thế là xong. Việc tiến cử, đề cử ai ra làm lãnh đạo lúc này không còn thuộc quyền hạn của ông nữa. Một khi Uy đã có quyền hành trong tay thì một tờ giấy đóng dấu đỏ cho tôi thôi việc chỉ là một việc cỏn con. Uy xác định vụ này sẽ mất rất đậm, nếu bại lộ hoặc thất bại, hắn sẽ mất trắng cả tiền bạc lẫn địa vị nhưng đây là nước cờ hiểm, đặt sếp Thái vào một thế bị động và bất ngờ khiến ông không kịp trở tay như thế mới hạ được ông. Còn nếu cứ để thẳng thừng, đợi ông về hưu rồi tiến cử người khác thì số phận Uy sẽ không khác số phận thằng Cảnh, chức Tổng biên tập chắc chắn sẽ về tay chú Nhâm. Uy suy nghĩ nát óc mới tính ra kế này và hắn rắp tâm thực hiện. Uy hàng ngày vẫn cứ ngọt nhạt với tôi và sếp Thái mà không hay biết rằng chú cháu tôi cũng đang có một kế hoạch để lật tẩy Uy.

Uy “thèm” tiền đến độ gọi cả nhân viên vào phòng rồi ngon ngọt moi họ một khoản tiền gì đó, trắng trợn và vô lương tâm, những đồng nghiệp khốn khổ ấy chẳng biết kêu ai

lại chạy sang phản ánh với tôi. Tôi bất bình hết sức, tôi muốn vạch mạch Uy nhưng cái khó là mấy ai dám nói lại, mấy ai dám chống lại, không có bằng chứng có mà kết tội Uy vào mắt. Uy dùng những đồng tiền táng tận lương tâm ấy để tái đầu tư cho công việc của mình. Sếp Thái cũng đã biết điều đó, ông không thể nhịn được nữa nên cho gọi tôi đến nhà vào một buổi chiều, phải dừng sự lộng hành của Uy lại, nể nang cũng chỉ có giới hạn, thôi thì nếu phải chịu hậu quả từ cấp trên ông cũng cam lòng, cũng chẳng còn mấy, ngót năm nữa là ông về nếu có mệnh hệ gì thì coi như nghỉ hưu sớm.

Tôi được vợ sếp mở cửa đón vào với một nụ cười âu yếm, bà chẳng lạ gì tôi, tính bà nhân hậu và nhất nhất ủng hộ chồng. Bà chỉ tay ra phía vườn hoa, sếp Thái đang ở đó chăm chút những cành hồng vừa mới nhú lên, thấy tôi, ông khẽ vẫy tay :
– Lại đây Lam!
Tôi cười và bước nhanh về phía ông, ông trỏ cái ấm nước chè tươi và bảo :
– Nước đấy, cứ rót mà uống nhé.
Tôi rót một chén nhỏ, đi theo sau ông, ông cứ thủng thẳng :
– Lam này! Thằng Uy nó đi quá giới hạn rồi, nó coi Trời bằng vung, nó định thao túng cả Toà báo.
– Dạ, cháu biết ạ.
– Nó cậy có bố nó đấy, tưởng không ai động vào được.
Tôi ngập ngừng hỏi ông :
– Chú có nghĩ…chuyện của cháu là do Uy đạo diễn không ạ?
– Đê tiện thế, không nó thì ai.
Tôi thở dài :
– Cháu sẽ vạch mặt Uy chú ạ!
Sếp Thái ngừng tay, quay lại nhìn tôi, ánh mắt sáng lên :
– Cháu đủ dũng khí chứ, đấy cũng là ý chú.
– Cháu làm được, nghề báo là đấu tranh mà phải không chú?
Sếp Thái cười khà khà :
– Thế cháu quên

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT