|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
làm Thiên Vân ko kịp lé tránh. Nhỏ sờ má liếc xéo Thư.
- Muốn chết hả?
Thư chợn mắt.
- Phải tao đang muốn chết đây. Sao hả?
Vân dơ tay tính tát Thư nhưng nó nhanh tay ngăn lại còn được thể sô nhỏ ngã xuống đất. “Rầm” “xoảng” chiếc bàn gần đó đổ xuống kéo theo chiếc ly thủy tinh vỡ vụn. Thư tiện tay nhặt lấy 1 mảnh vỡ kề vào cổ Thiên Vân buông lời hăm dọa.
- Tao cảnh cáo mày nếu còn đụng đến con Trang thì đừng trách tao.
Thiên vân ko hề sợ nhỏ cười khẩy.
- Mày thì làm gì được tao chứ hả đứa nhà quê? Có ngon thì giết tao đi rồi ba tao sẽ cho mày ngồi tù mọt gông.
Thư dí mạnh mảnh thuỷ tinh vào cổ Vân khiến máu tứa ra.
- Đừng thách thức tao cùng lắm mạng đổi mạng.
Nhỏ Vân sợ xanh mặt, ánh mắt dã thú vụt tối sầm mà ko hề biết Thư cũng chỉ mạnh miệng thế thôi chứ nó đến con kiến còn ko giám giết nữa là…!
- Thư cậu làm gì vậy?
Hắn bỗng dưng ở đâu xuất hiện làm nhuệ khí giảm hơn nửa.
- Bỏ cậu ta ra! Sao cứ phải gây rối ở trường vậy? Cậu thích gây sự chú ý lắm à?
Thư vứt mảnh thủy tinh xuống đất lườm hắn 1 cái và bỏ đi.
Thư bắt xe chạy lên ngọn đồi cùng 2 con bạn. Chúng vẫn làm cái hành động quen thuộc ấy. Tất cả cùng đưa tay lên miệng bắc thành 1 cái loa rồi hét thật to.
- Aaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaa….!!! Thoải mái quá!
Sau khi dùng toàn bộ clo hét 1 hơi lớn cả 3 trống tay lên gối thở hổn hển rồi nhìn nhau phá ra cười.
- haha mệt quá!
Chúng thả mình xuống thảm cỏ xanh mướt nằm chụm đầu vào nhau ngắm hoàng hôn đang dần buông nhạt trên đỉnh đồi. Ánh hoàng hôn mang chút sắc tím yếu mềm nhưng thơ mộng. Thật đẹp! Nhưng sao lòng Thư lại buồn thế này? Nó nhớ lại những lời hắn nói hồi nãy. Cái ánh mắt ấy lạ quá! Ánh mắt như là sự coi thường nhạo báng mà hắn cố tình dành cho nó.
- Sao tụi mày im lặng vậy? – Linh hỏi kèm theo tiếng thở dài. Trang nhíu mày nhìn về phía chân trời xa.
- Tụi mình chơi với nhau được bao lâu rồi nhỉ?
Thư mỉm cười làm bộ bấm đốt tay.
- 5 năm 9 tháng 12 ngày.
- Sao mày nhớ rõ vậy?- Linh ngạc nhiên hỏi.
- Bởi vì đó là ngày đầu tiên tao bước chân vào trường cấp 2, là ngày đầu tiên tao quen được những người bạn tốt như tụi mày, là ngày đầu tiên tao được nhận nụ hôn đầu từ Quân và là ngày đầu tiên Quân nắm tay tao chạy lên trên ngọn đồi này.
Đôi mắt Thư hoen đỏ, 2 giọt nước mắt vụng về rớt xuống đọng lại trên vài phiến cỏ. Trang cũng khóc, nó nén lau đi giọt nước mắt yếu đuối
- Mày vẫn yêu Quân sao?
- Tao chưa bao giờ thôi yêu Quân cả.
Linh ngập ngừng, băn khoăn như có điều gì đó khó nói.
- Tao…Tao nghĩ đã đến lúc mày…mày quên Quân đi rồi đấy.
- Ko! Tao ko thể! Điều đó quá khó khăn.
Trang nắm lấy cánh tay sải dài trên thảm cỏ của Thư.
- Quên đi và bắt đầu lại! Mày đừng tự lừa dối bản thân nữa. Muốn khóc thì hãy khóc đi, khóc cho những giọt nước mắt mà mày đã cố kìm nén bao năm qua.
Nghe được những lời đó Thư oà khóc, tiếng khóc vỡ vụn trong cơn gió xe lạnh. Hình như Hà Nội đã bước sang mùa đông. Cái mùa của sự giá lạnh và cô đơn.
Chương 7: Mùa Đông Đã Đến ~ Ngày Ấy Lại Quay Về
Ads Mùa đông nào mà chẳng giá lạnh.
Hạnh phúc nào mà chẳng mong manh.
Cánh tay nào mà chẳng từng mệt mỏi rồi buông nơi.
Rồi kí ức sẽ lại quay về trong 1 buổi chiều bê bết máu thê lương.
Hơi ấm trong đêm đông đầu tiên.
Thư trở về nhà với đôi mắt sưng mọng vì khóc. Hôm nay đã có quá nhiều chuyện sảy ra với nó. Buồn thật đấy nhưng lòng nó lại cảm thấy vui vi nó biết dù cả thế giớ có quay lưng lại với nó thì Linh và Trang sẽ trống lại cả tgiới để bảo vệ nó.
Đẩy nhẹ cửa Thư bước vào, vừa thấy nó bà Ngân (mẹ nó) đã gọi nó lại.
- Thư! Sao con về trễ vậy? Qua ăn tối luôn đi con.
Thư tiến về phía bàn ăn khẽ liếc xéo hắn rồi nhìn pamá
- Thưa pama con mới về.
Ba nó mỉm cười
- Con ngồi xuống đi!
Thư kéo ghế ngồi xuống bà Ngân xới cơm rồi đặt qua chỗ nó.
- Thư! Con khóc à? Sao mắt con sưng mọng thế kia?
Ba nó lo lắng buông đũa xuống.
- Có ai bắt nạt con hả Thư?
Nó liếc nhìn hắn vẫn cái vẻ lạnh lùng vốn dĩ hắn bình thản ngồi ăn như chưa có chuyện gì sảy ra hoặc nếu có thì cũng chẳng liên quan đến hắn. Thư kéo ghế đứng dậy.
- Con ko sao! Chỉ là hơi mệt chút thôi. Con xin phép lên phòng trước.
Thư bỏ lên phòng, nó mở tung cửa sổ khiến cơn gió đầu mùa đông thốc vào phòng lạnh lẽo. Nó đứng bên cửa sổ mặc cho gió cứ vô tình ướm cái lạnh lên thân thể nó, nó đang trầm mặc suy nghĩ về tất cả mọi chuyện đã sảy ra mà chẳng hề để ý hắn đã bước vào phòng nó từ lúc nào ko biết. Chỉ khi đôi bàn tay của ai đó khoác lên đôi vai đang run lên của ai kia 1 tấm áo ấm nó mới giật mình ngoảnh lại. Hắn mỉm cười với nó.
- Lạnh vậy? Sao lại ra đó đứng?
Thư chợt cảm thấy lòng mình ấm áp. Nụ cười ấy ko biết hắn đã cười vs nó được bn lần. Nhưng lần nào cũng vậy tim nó ko nhẩy lô tô cũng phải nhẩy vũ điệu hoang dã. Nó cảm thấy có chút cảm giác ấm áp tràn vào tim vậy mà nó vẫn cố tỏ ra lạnh lùng
- Cậu qua phòng tôi có chuyện j ko?
Hắn đứng trống tay vào bậu cửa sổ hướng mắt về phía xa và hỏi lại 1 câu chẳng hề ăn khớp.
- Trời hôm nay nhiều sao nhỉ?
- Cậu qua đây ko phải chỉ để hỏi tôi điều đó thôi chứ?
Hắn quay lại dùng ánh mắt đen lạnh lùng xoáy sâu vào đồng tử của nó.
- Xin lỗi cậu về chuyện hồi sáng.
Thư vờ như ko biết.
- Chuyện nào? Thôi mệt cậu quá! Về phòng đi cho tôi còn ngủ.
- Này! Tôi thích cậu thật đó! Sao cậu cứ lạnh lùng với tôi như vậy?
Thư đơ luôn theo câu nói của hắn. Tim nó bắt đầu lại nhẩy vũ điệu hoang dã. Đôi mắt đen láy to tròn nhìn hắn ko chớp và rồi ko cần hỏi ý kiến thân chủ hắn tùy ý đặt lên trán nó 1 nụ hôn (ko giám kiss vào môi nữa sợ nó lại khóc như lần trước ý mà hì) rồi hắn bỏ đi ko quên chú nó ngủ ngon để lại nó với 1 mớ cảm xúc rối bời ko rõ nghĩa.
*****
Muốn ôm nhưng~Ko thể! Why??
Sáng hôm sau trong bữa ăn Thư được hắn tẩm bổ quá trời luôn.
- Thư ăn món này đi!
(ầy hum nay anh Lâm nhà ta lại giám gọi hẳn tên nó!! Thân mật wá)
- Thư ăn thêm đi! Trông Thư dạo này ốm quá.
Hắn cứ 1 câu Thư, 2 câu cũng Thư khiến lão gia và phu nhân nhà ta choáng váng chỉ biết đưa ánh mắt khó hiểu nhìn nhau rồi lại nhìn 2 đứa con thường ngày có dùng roi quất vào mông cũng ko nhận nhau là anh em (nhận làm ng yêu đấy hi) vậy mà…! Thật tình chẳng hiểu nổi. Hắn là người lạnh lùng rất ít khi biểu lộ cảm xúc ra ngoài chứ đừng nói là quan tâm 1 cách thái quá như vậy.
- Này! Sao cậu gắp cho tôi nhiều thức ăn như vậy? Định biến tôi thành heo à?
Hắn nhìn nó ra lệnh.
- Ăn đi! Đừng nhiều lời.
Nó gắp thức ăn bỏ vào bát hắn thành thử 2 người cứ gắp qua lại cho nhau.
- Thư anh gắp thức ăn cho thì nhận lấy và cảm ơn đi chứ!
Mẹ nó gắt khi thấy thái độ đó của nó. Nó ấm ức chu môi cãi.
- Nhưng ai bảo câu ta….?
Chưa để nó nói hết cái li của mình mẹ nó đã nghiêm giọng.
- Thư gọi bằng anh 2 đi học thế nào mẹ ko biết nhưng ở nhà phải có phép tắc.
Vâng! Đó chính là bà mẹ ko sinh ra nó nhưng đã nuôi dậy nó theo đúng phép tắc lễ nghi. Thư chẳng thể làm gì hơn ngoài việc lườm hắn 1 cái rõ là đáng yêu.
- Thôi được rồi! Ba có chuyện cần nói đây.
Ba nó im lặng nãy giờ chỉ nói có câu cả nhà im liền. Ông tiếp tục bài diễn thuyết.
- Tuần sau là sinh nhật Lâm ba muốn tổ chức 1 buổi tiệc để giới thiệu con với các nhà đầu tư. Con thấy thế nào.
Hắn đáp gọn lỏn và sấc sược.
- Ko thích.
Nó đá chân hắn quắc mắt lườm.
- Anh 2 đừng phụ lòng tốt của ba chứ?
- Được rồi thích làm gì thì làm.
Thư mỉm cười nhìn đồng hồ đeo tay vội đứng lên.
- Xin phép pamá con đi học.
Hắn chạy đuổi theo
- Đợi tôi với.
Thư ra tới sân tính leo lên chiếc xe đạp điện rồi chuồn lẹ thì hắn kéo lại.
- Sao vội vậy? Cho tôi đi nhờ đi.
- Ko! Xe môtô, xe hơi của cậu đâu? Đi xe đạp điện cậu ko sợ mọi người nói hotboy no1 của trường lại đi con xe cọt kẹt thế này à?
- Ko!
- Cậu ko sợ nhưng tôi sợ phan cuồng của cậu lắm ớ.
Hắn mệt mỏi day day thái dương.
- Cậu có cho đi nhờ ko thì bảo đây.
- ko! Hắn nghiến răng lườm nó, nó liền đổi ý- À! Ừ được hì!
Hắn leo lên xe và đèo nó tới trường. Đang đi hắn bỗng dưng hỏi
- Thư này cậu có lạnh kô?
- Ừ! Chút chút.
- Vậy ôm tôi đi!
Câu nói của hắn vừa truyền đến tai nó lập tức hắn được nhận 1 trưởng vào lưng.
- Ăn nói tầm bậy tầm bạ ko à.
“kít” hắn cố tình phanh gấp vì ko làm chủ được cũng vì nhất quyết ko cho hắn 1 cái ôm lên theo quán tính nó đập đầu vào lưng hắn.
- Chạy xe kiểu gì vậy?
- ai bảo ko chịu bám chắc.
- Hứ! Cậu mà ko chạy cẩn thận tôi đá cậu xuống xe đó.
Hắn lại tiếp tục chạy xe và có chút thất vọng vì kế hoạch thất bại. Còn về phần Thư chẳng hiểu tại sao nó muốn ôm hắn nhưng ko thể. Cứ mỗi lần đưa tay ra nó lại rụt lại đầu óc nó lúc đó chỉ nghĩ về Quân, về những ngày 2 đứa chạy xe đạp dưới mưa. Nó sợ khi nó ôm hắn hạnh phúc mong manh vốn đã vỡ vụn ấy sẽ lại hóa thành ngàn mũi kim chích vào tim nó. Hắn thì khác, hắn yêu nó nhưng hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




