watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9251 Lượt

lần ngẩng đầu nói chuyện với ai.

Không khí tiệc cưới ồn ào náo nhiệt. Trương Diệu Dương uống rất nhiều rượu, cơ bản anh đều đón nhận tất cả những ly rượu đưa tới. Suốt buổi, anh nhất quyết không nhìn đến Cố Tiểu Khanh. Dĩ nhiên cô biết, thời khắc này anh không những oán cô mà còn hận chính bản thân mình.

Một lát sau, Cố Tiểu Khanh thấy mặt Trương Diệu Dương đỏ bừng, chân đứng nghiêng ngã không yên. Cô thấp thỏm nghĩ, giờ còn ngồi ở đây, ngộ nhỡ Trương Diệu Dương không khống chế được bản thân làm ra chuyện gì xấu hổ thì biết làm sao. Cho nên thừa dịp họ còn chưa qua đến bàn này mời rượu, cô nhanh chân len lén chạy ra ngoài.

Bên ngoài khách sạn, ánh nắng mùa đông vẫn lười biếng chưa muốn ló dạng, bầu trời cao rộng bao la một màu xanh thắm. Cố Tiểu Khanh ngửa đầu thở ra một hơi. Cô bước chầm chậm trên vỉa hè, chưa ăn được bao nhiêu nhưng không thấy đói. Cổ họng có chút khô rát, cô đến sạp báo mua cho mình một chai nước.

Cố Tiểu Khanh đang trả tiền thì nghe tiếng còi xe hơi vang lên phía sau. Ngoảnh lại thấy Âu Lâm Tỷ ngồi trong xe nhìn cô cười hì hì.

Cố Tiểu Khanh đứng yên tại chỗ, mở nắp chai uống một ngụm nước.

Âu Lâm Tỷ lớn tiếng gọi: “Cố Tiểu Khanh, đi nào, anh chở em đi chơi!”

“Thôi, tôi không đi.” Cố Tiểu Khanh lắc đầu, chân cắm rễ trên mặt đất.

Âu Lâm Tỷ thất vọng, khóe miệng xuôi xị. Anh ló đầu ra nói tiếp: “Định nhờ em một việc, được không?”

“Chuyện gì vậy?” Cố Tiểu Khanh lơ đễnh hỏi.

“Sắp Tết phải không? Anh muốn ra chợ hoa mua chút cây cỏ bông hoa về trang trí trong nhà. Em đi theo chọn giúp anh nhé.”

Cố Tiểu Khanh vẫn do dự không nhích một bước. Âu Lâm Tỷ ráng tiếp tục thuyết phục: “Đi đi mà, hôm nay cuối tuần, giờ em về chẳng phải rảnh rang không có việc gì làm sao?”

Cố Tiểu Khanh cân nhắc một chút rồi quyết định đi qua ngồi vào xe Âu Lâm Tỷ. Thành công “dụ” được cô lên xe, Âu Lâm Tỷ cười toe toét.

Chợ hoa nằm ở ngoại thành thành phố C, khi họ đến nơi đã là một giờ sau. Còn mấy ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, trong chợ người mua kẻ bán tấp nập. Rất tự nhiên, Âu Lâm Tỷ nắm tay Cố Tiểu Khanh dẫn vào chợ. Cô lại ngại chen lấn giữa dòng người đông đúc nên để mặc anh dắt đi.

Họ theo dòng người chậm rãi tiến về phía trước. Âu Lâm Tỷ chưa mua gì, Cố Tiểu Khanh chỉ thấy anh rẽ vào hàng nọ, tấp vào hàng kia, hễ thấy cái gì lạ mắt liền đến gần hỏi giá. Đi được một đoạn, Âu Lâm Tỷ lúc này xem đã nhiều, hỏi cũng không ít nhưng mua thì không. Tuy vậy, Cố Tiểu Khanh vẫn kiên nhẫn theo anh đi loanh quanh.

Sau cùng, Âu Lâm Tỷ dừng chân ở một cửa hàng, anh tỏ ra đặc biệt hứng thú với một cây tắc lớn, vòng quanh ngắm nghía mấy lượt. Cây tắc này quả thật hình dáng rất đẹp. Chiều cao khoảng một đầu người, trên cây những trái tắc tròn trĩnh mọc sai trĩu cành, nhìn từ xa chẳng khác nào một khối vàng rực rỡ.

Âu Lâm Tỷ vừa hỏi thăm giá cả, ông chủ cửa hàng tức thì nói ra một con số. Cố Tiểu Khanh mặc dù không rành rẽ chuyện cây cảnh này lắm nhưng cô đoán được ông ta rõ ràng đang nói nhăng nói cuội. Nhìn lại y phục trên người Âu Lâm Tỷ, cô hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.

Cố Tiểu Khanh đứng một bên không định xen vào. Cô “xấu bụng” nghĩ, Âu Lâm Tỷ giàu mà, có bị người ta gạt tiền chắc anh cũng chẳng mấy bận tâm.

Thực tế chứng minh, Cố Tiểu Khanh đã đánh giá thấp Âu Lâm Tỷ.

Ngược hẳn với suy đoán của Cố Tiểu Khanh, anh cực kỳ bận tâm. Âu Lâm Tỷ hiên ngang đứng tại chỗ cò kè mặc cả với chủ hàng, quyết không sờn lòng. Từ cái giá 1500 cao chót vót anh thẳng tay trả xuống còn 500, chủ hàng tất nhiên mặc kệ. Tốt thôi, anh tiếp tục khua môi múa mép, bày ra đủ thứ trò. Trước cảnh một quý công tử hòa hoa phong nhã “trình diễn” giữa phố chợ nhộn nhịp, số người tụm vào ngóng chuyện lúc càng đông. Ông chủ đã không buôn bán được lại còn rước thêm phiền phức vào người.

Rốt cuộc, ông ta xuống nước nhượng bộ: “500 tôi không bán được, vậy đi, tôi để cho ông anh giá nhập hàng 800. Ông anh xem được thì mua, không thì thôi. Phiền ông anh đừng ở đây cản trở tôi làm ăn nữa.”

Âu Lâm Tỷ bấy giờ mới vui sướng đồng ý. Anh hỏi ông ta có giao hàng hay không, ông ta đáp có thể tìm người giao nhưng anh phải chịu phí chuyên chở. Âu Lâm Tỷ lẹ làng hồ hởi gật đầu.

Chủ hàng bấm điện thoại gọi người chuyên chở. Chẳng mấy chốc, một lái xe gắn máy ba bánh nhanh chóng chạy tới. Nhìn vẻ lam lũ của anh ta đủ hiểu cuộc sống bươn chải dưới đáy xã hội khổ cực đến mức nào. Anh ta nhảy xuống khỏi xe, vặn cổ tay đi đến trước mặt họ, hỏi: “Ông chủ muốn chở hàng hả?”

Âu Lâm Tỷ mượn chủ hàng giấy bút ghi địa chỉ đưa lái xe, hỏi: “Chở chậu tắc này đến đây bao nhiêu tiền?”

Lái xe nói: “250.”

Cố Tiểu Khanh cười nhẹ ra tiếng, đinh ninh Âu Lâm Tỷ sẽ ra tay “cắt xén” một phen. Ai ngờ, anh vui vẻ ưng thuận ngay: “Được.”

Cố Tiểu Khanh không khỏi ngạc nhiên nhìn anh. Lái xe kia nghe xong sung sướng ra mặt, Âu Lâm Tỷ đưa tiền, anh ta tức thì phấn khởi tràn trề ôm cây tắc lên xe rồi reo hò nổ máy chạy đi.

Cố Tiểu Khanh tò mò hỏi Âu Lâm Tỷ: “Sao anh vui vậy?”

Âu Lâm Tỷ quay lại trả lời một câu đơn giản: “Bọn họ kiếm tiền không dễ dàng gì.”

Cố Tiểu Khanh nói: “Ừ, cuộc sống bây giờ, những người nghèo khổ cùng cực, không được học hành đến nơi đến chốn muốn kiếm được đồng tiền quả thật khó khăn.”

Âu Lâm Tỷ bỗng nhiên xen vào cắt ngang tâm trạng bùi ngùi của Cố Tiểu Khanh: “Sao đây, thấy anh là người tốt chứ gì?” Giọng điệu vênh vang tự đắc. Con người này thật là, Cố Tiểu Khanh không còn lời nào để nói.

Sau đó, họ không mua gì cho đến khi đi ngang qua cửa hàng bán cá cảnh. Âu Lâm Tỷ muốn mua một đôi cá hôn môi*, Cố Tiểu Khanh ở bên cạnh khuyên anh: “Nuôi con cá này phiền phức lắm.”

Nào ngờ Âu Lâm Tỷ nhìn cô nói: “Ai nói anh nuôi, đây là anh mua tặng em.”

“Này! Tôi không nhận đâu, cá cảnh nhiệt đới thì tôi biết nuôi thế nào, với lại trong nhà tôi đâu có bể cá?” Cố Tiểu Khanh vội vàng xua tay từ chối.

Âu Lâm Tỷ im lặng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt có vẻ tức giận. Thế là, Cố Tiểu Khanh đành đầu hàng: “Thôi thôi, tôi nuôi, được chưa?” Có thế chứ, Âu Lâm Tỷ cười hài lòng. Anh mua một bể cá xinh xắn, một cái nhiệt kế và một cặp cá hôn môi. Trên đường ra khỏi chợ anh còn mua thêm một bó mãn thiên tinh* rất lớn, lớn đến nỗi che khuất tầm nhìn của Cố Tiểu Khanh.

0 Mãn thiên tinh – sao đầy trời – còn gọi là hoa baby.

Xe về đến dưới nhà Cố Tiểu Khanh vào lúc hoàng hôn. Cố Tiểu Khanh bước xuống xe, trong tay lỉnh kỉnh bao nhiêu thứ. Chào tạm biệt Âu Lâm Tỷ xong, cô cẩn thận ôm bể cá lên lầu. Phía sau Âu Lâm Tỷ lớn tiếng gọi giật lại: “Cố Tiểu Khanh!”

Cố Tiểu Khanh khó hiểu nhìn anh.

“Em có biết ý nghĩa của mãn thiên tinh không?” Âu Lâm Tỷ chống cửa xe hỏi cô. Cố Tiểu Khanh lắc đầu.

“Về tra Baidu nhé.” Nói rồi liền phóng xe đi mất.

Lên nhà, Cố Tiểu Khanh sắp đặt bể cá đâu đó ổn thỏa rồi vào nhà vệ sinh tắm rửa.Mọi chuyện xong xuôi, cô mới ngồi xuống mở máy tính, truy cập trang Baidu, gõ từ khóa: “Ý nghĩa mãn thiên tinh.”

Hai chữ “Đợi chờ” hiện ra. Cô ngồi trước máy tính thật lâu không nói nên lời. Một lát sau, cô quay đầu nhìn đôi cá hôn môi trong bể, buông tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Chương 17

Cứ mỗi giữa tháng Cố Tiểu Khanh sẽ đưa Âu Lâm Ngọc đến viện điều dưỡng của thành phố C. Tính đến nay, cô đã đưa anh đi hai lần. Lần nào cũng vậy, anh đều nán lại ở đó suốt buổi chiều.

Âu Lâm Ngọc không phải là tuýp người để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng mỗi khi anh quay lại, Cố Tiểu Khanh vẫn cảm nhận được nỗi đau mà anh đang che giấu dưới cặp mắt lạnh lùng thường trực.

Một buổi chiều trước ngày ba mươi Tết, Cố Tiểu Khanh chở Âu Lâm Ngọc tới trước cửa viện điều dưỡng. Cô nhìn anh đi vào, trên tay cầm những chiếc túi mua quần áo hàng hiệu.

Túi lớn túi nhỏ trong tay, Âu Lâm Ngọc đi thang máy lên thẳng tầng bốn của viện điều dưỡng. Đây là khu vực phòng chăm sóc đặc biệt, rất yên tĩnh và sạch sẽ. Lúc anh đi ngang qua phòng trực y tá, một cô y tá trẻ ra chào hỏi: “Anh Âu, anh đến thăm mẹ phải không?”

Âu Lâm Ngọc lạnh nhạt gật đầu rồi đi một mạch đến cuối hành lang. Cả dãy lầu rộng lớn tĩnh mịch chỉ có tiếng bước chân anh lẻ loi cô độc. Mỗi một âm thanh trống rỗng vang lên tựa như một mũi kim đâm vào tim anh đau nhói.

Nhân sinh có mấy ai chưa một lần trải qua va chạm, dù nặng hay nhẹ, thể nào trên người cũng lưu giữ chút vết thương. Nếu nói như vậy, những thân thể láng mịn không tì vết thì sao? Trả lời: Nhất định sẽ có vết thương trong lòng. Đối với Âu Lâm Ngọc, mẹ chính là một vết thương trong lòng anh.

Mẹ Âu Lâm Ngọc – Ngô Mạn Thanh – là con gái nhà tướng. Bà đã sống những năm tháng thơ ấu và thanh xuân vô cùng hạnh phúc và thuận lợi. Mãi cho đến khi gặp ba Âu Lâm Ngọc, kiếp nạn của cả cuộc đời bà từ đây bắt đầu.

Ba Âu Lâm Ngọc – Âu Kỳ Nhan – là con út của một đại gia tộc chưa kịp chạy thoát vào ngày giải phóng Thượng Hải. Sống trong xã hội Trung Quốc thời bấy giờ, mặc dù cả nhà họ phải chịu đựng vô số gian khổ, nhưng nguyên tắc dưỡng dục con cái từ đời xưa vẫn được họ giữ gìn nghiêm ngặt.

Mẹ Âu Lâm Ngọc gặp Âu Kỳ Nhan

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT