|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
vùi đầu vào ngủ.
Liên tiếp hai ngày mùng một và mùng hai cơ bản cô đều ở nhà ngủ. Quả Quả có gọi điện đến rủ đi chơi nhưng cô uể oải từ chối. Không hiểu sao, cô thấy cả người mình như bị rút cạn sức lực, không có tinh thần để làm bất cứ chuyện gì.
¤¤¤
Mãi rồi cũng đến đầu tháng ba. Ăn xong bữa trưa, Cố Tiểu Khanh không thể ngồi yên được nữa, cô lấy gói sủi cảo đông lạnh trong ngăn lạnh, tùy tiện tìm một lý do để nói với ba mẹ rồi tức tốc chạy ra ngoài.
Lái đến thẳng dưới nhà Âu Lâm Ngọc, đậu xe vào gara, đi thang máy trực tiếp đến tầng cao nhất. Cô đứng trước cửa hít vào một hơi, sau đó ấn chuông.
Cửa mở ra trong tích tắc, Âu Lâm Ngọc mặc đồ ở nhà, xem chừng anh đã về nhà được một lúc. Hình như anh đang làm việc, trong tay cầm xấp giấy có đóng mộc. Anh lách người qua một bên nói với Cố Tiểu Khanh: “Vào đi.”
Cố Tiểu Khanh đi vào xoay người mở tủ giày đổi dép. Cô thấy trong tủ có một đôi dép con gái màu hồng, lần trước thức dậy cô nhớ không có. Cô giơ lên trước mặt hỏi Âu Lâm Ngọc: “Cho em?”
“Ừ.” Âu Lâm Ngọc gật đầu.
Cố Tiểu Khanh vui vẻ mang dép vào, đứng thẳng lên hỏi anh: “Anh ăn cơm chưa?”
Âu Lâm Ngọc giơ trang giấy, nói: “Chưa, nãy giờ tôi bận làm việc, chưa kịp ăn.”
Cố Tiểu Khanh cầm sủi cảo hươ hươ: “Em làm sủi cảo cho anh ăn nhé?”
Âu Lâm Ngọc cười ôn hòa, anh nhẹ gật đầu: “Việc của tôi vẫn chưa xử lý xong, khi nào em làm xong thì gọi tôi.”
Cố Tiểu Khanh “Dạ” một tiếng rồi bước đến nhà bếp.
Chuẩn bị xong một đĩa sủi cảo đầy vung, Cố Tiểu Khanh bưng tới căn phòng vừa nãy Âu Lâm Ngọc đi vào. Đúng ra nơi đây phải gọi là văn phòng thay vì thư phòng, bên trong dụng cụ máy móc thiết bị làm việc được trang bị rất đầy đủ.
Âu Lâm Ngọc đứng cạnh máy fax, vừa gửi fax vừa gọi điện thoại. Anh không nói tiếng Anh, có lẽ là tiếng Pháp, dù sao Cố Tiểu Khanh nghe cũng không hiểu. Cô cẩn thận đặt đĩa trên bàn làm việc, dùng tay ra hiệu cho anh ăn. Âu Lâm Ngọc gật gật đầu với cô, ý nói anh đã hiểu.
Cố Tiểu Khanh thấy anh đang bận liền xoay người nhẹ nhàng ra ngoài cửa. Cô trở lại nhà bếp rửa nồi. Xong lại quay ra lau chùi sạch sẽ những nơi có dính vết bẩn.
Mỗi ngóc ngách trong căn nhà này đều vốn dĩ rất sạch sẽ, cô không muốn mang đến phiền phức cho anh.
Sau khi dọn dẹp đâu vào đấy, Cố Tiểu Khanh quay lại phòng khách. Không gian xung quanh thoáng đãng tinh tươm, cửa thư phòng vẫn khép chặt, cô phát hiện mình không có chuyện gì để làm.
Cố Tiểu Khanh đi tham quan một vòng căn nhà, mở từng cánh cửa phòng nhìn ngắm một chút. Hóa ra căn hộ này ban đầu là hai căn thông với nhau rồi được tu sửa, trang hoàng lại. Diện tích mỗi phòng rất lớn, một phòng ngủ chính, hai phòng dành cho khách. Cả phòng ngủ chính lẫn phòng dành cho khách đều có nhà vệ sinh riêng. Kế đó là thư phòng cô đã vào, cuối cùng là phòng tập thể hình với một dàn máy móc hiện đại.
Căn nhà mang một vẻ trống vắng quạnh quẽ, phong cách trang trí cực kỳ giản đơn, đồ dùng quanh quẩn giữa hai màu trắng và xám bạc, ngay cả hoa văn rèm cửa sổ cũng chỉ là màu xám in trên nền lụa trắng. Sắc thái ngôi nhà dường như tượng trưng cho chủ nhân của nó, cô độc và lạnh lẽo.
Cô vào phòng khách mở tủ tivi tìm đĩa DVD xem phim để giết thời gian. Dưới tivi đặt một cái tủ nhỏ, bên trong rất nhiều đĩa, nhưng cô lấy ra xem thấy hầu hết là đĩa nhạc, ngoại trừ vài đĩa tiếng Anh cô đọc hiểu loáng thoáng, những đĩa khác nhìn không biết là đĩa gì. Cô đành chán nản đặt đĩa về chỗ cũ rồi đến ngồi xếp bằng trên tấm thảm trước sofa, lấy điều khiển từ xa trên bàn trà bấm nút mở tivi.
Kênh điện ảnh đang chiếu phim Harry Porter, bộ phim này cô đã xem từ lâu. Những cảnh kịch tính trên màn hình không thu hút được cô, ngược lại từng hơi nóng tỏa ra từ máy sưởi và sàn nhà ấm áp làm cô không nén được muốn nằm xuống tận hưởng cảm giác êm ái ấm cúng. Không bao lâu, cô chìm vào giấc ngủ.
Cố Tiểu Khanh gặp ác mộng. Trong mộng, cô đứng trên con đường màu vàng sâu thẳm hun hút kéo dài đến tận cùng, hai bên đường mênh mông sắc tím màu hoa diên vĩ, từng đợt rồi lại từng đợt sóng tím yêu kiều diễm lệ trào dâng dưới ngọn gió rít gào.
Âu Lâm Ngọc đứng ở cuối con đường, anh mặc Âu phục màu xám bạc, gương mặt đẹp đẽ cao sang, ánh mắt dịu dàng chờ đợi, anh nói: “Tiểu Khanh, em đến đây.”
Cố Tiểu Khanh vừa nhấc gót chân đi về phía anh thì chợt phát hiện ra đôi chân bị ngăn trở. Cô cúi đầu thấy mình mặc một chiếc váy dài chấm gót, chân váy tầng tầng lớp lớp những lớp lụa mỏng đan xen phức tạp đã giam cầm bước chân của cô. Cô khom người ra sức xé toạc những mảnh vải mỏng toang vướng víu rồi cất bước đi đến nơi anh đang đứng.
Rõ ràng anh đứng ngay phía trước, không hề xa, mà sao cô đi mãi, đi hoài, đi thế nào cũng không thể đến gần anh. Thân thể cô mỏi mệt rệu rã, cô đứng lại, gọi anh, gào thét tên anh nhưng cổ họng không phát ra âm thanh.
Âu Lâm Ngọc vẫn chờ cô ở nơi tận cùng đó, anh trầm mặc nhìn cô chăm chú, không nói một lời, đôi mắt chan chứa buồn thương da diết cơ hồ kìm nén dòng lệ tuôn trào. Cô nỡ nào thấy anh như vậy nên lại cố sức bước tới, băng qua thiên sơn vạn thủy, héo hon cả thể xác, sau cùng cô đã đến trước mặt anh.
Vẫn không thể nói thành tiếng, cô vươn tay, ngỡ được chạm vào một dung nhan hoàn mỹ lại hoảng sợ phát hiện ra từng mảnh da mặt từ từ trôi xuống, lộ ra lớp thịt nhầy nhụa đỏ tươi và hai con mắt vô hồn rỗng hoác. Giờ đây trước mắt cô là một gương mặt kinh khiếp, đầy máu và máu.
Sau khi hét lên một tiếng chói tai và cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng, cuối cùng, cô bừng tỉnh trở về thực tại.
Cố Tiểu Khanh mở choàng mắt. Sở dĩ cô biết mình gặp ác mộng vì cảm giác được có người tựa sát vào thân thể mình, mà đầu người đó lại vừa vặn áp lên ngực cô.
Chương 20
Cố Tiểu Khanh vừa động đậy thì Âu Lâm Ngọc cũng tỉnh lại. Anh ngẩng đầu, nheo nheo đôi mắt nhập nhèm nhìn cho rõ khuôn mặt Cố Tiểu Khanh, xong lại ngã đầu nằm im lìm trên cánh tay cô.
Cố Tiểu Khanh nhìn trần nhà thở gấp gáp mấy hơi liên tục mới hồi phục tinh thần. Cô vẫn nằm trên tấm thảm trong phòng khách, trên người đắp một chiếc chăn mỏng. Trong chăn, Âu Lâm Ngọc ôm chặt eo Cố Tiểu Khanh, đầu anh gối lên bờ vai cô.
“Gặp ác mộng à?” Giọng Âu Lâm Ngọc nghèn nghẹt.
“Ừm.” Cố Tiểu Khanh đáp khẽ. “Anh xong việc chưa?”
“Rồi.”
Họ giữ nguyên tư thế nằm như vậy, trao đổi vài mẫu đối thoại vô vị, một người hỏi một người đáp. Không gian tĩnh lặng bao quanh, thời gian rề rà trôi qua.
Cố Tiểu Khanh hơi nhích người, hỏi anh: “Mấy giờ rồi?”
Âu Lâm Ngọc càng ôm siết eo cô hơn nữa, ậm ừ đáp: “Không biết.”
Cố Tiểu Khanh nhổm người dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã nhuộm tối từ bao giờ. Mới cử động được một chút Âu Lâm Ngọc đã kéo cô nằm trở lại, anh tỏ ra nôn nóng: “Đừng nhúc nhích!”
Cố Tiểu Khanh ngoan ngoãn nằm yên nhìn trần nhà. Âu Lâm Ngọc ôm cô bên dưới lớp chăn, bàn tay anh bắt đầu vuốt ve vòng eo cô, êm đềm và ái muội. Rất nhanh, những ngón tay tiến vào trong áo Cố Tiểu Khanh, phủ lên một nơi mềm mại, nhẹ nhàng âu yếm.
Cố Tiểu Khanh luống cuống ngăn lại bàn tay khiến cô rối bời: “Anh…”
Âu Lâm Ngọc lật người đối mặt với cô: “Gọi tôi là Lâm Ngọc.” Dứt lời, anh lập tức cúi xuống hôn lên đôi môi Cố Tiểu Khanh.
Một nụ hôn chất chứa sự chiếm hữu mãnh liệt nồng nàn và da diết ngay từ giây đầu tiên. Đôi tay anh trở thành cơn sóng mạnh mẽ cuốn phăng tất cả. Cố Tiểu Khanh biết anh muốn gì, cô dịu dàng tiếp nhận, hoàn toàn phó mặc cho anh.
Sau những phút đam mê, hai thân thể thấm mướt mồ hôi, họ ôm nhau để tìm lại những hơi thở vô tình đánh mất. Một giọt ấm nóng trên vầng trán Âu Lâm Ngọc từ từ lăn xuống theo sợi tóc mai. Sóng tình qua đi, anh nhẹ nhàng và cẩn thận vuốt ve Cố Tiểu Khanh từ trên xuống dưới.
Khi hô hấp đã bình ổn, Cố Tiểu Khanh xoay người nằm thẳng. Cô cảm giác toàn thân ẩm ướt khó chịu, nhẹ giọng nói với Âu Lâm Ngọc: “Em muốn đi tắm.”
Âu Lâm Ngọc ôm sát cô, buồn buồn “Ừ” một tiếng nhưng không nới lỏng vòng tay. Cố Tiểu Khanh chờ rất lâu thấy anh vẫn nằm im không nhúc nhích, sốt ruột ngọ ngoậy cơ thể. Đến lúc này thì anh mới chịu thả tay để cô đi.
Cố Tiểu Khanh ngồi dậy, quần áo vương vãi khắp nơi, đã vậy người bên cạnh còn nhìn cô bằng cặp mắt trêu ngươi. Cô thoáng chốc nóng ran người, vội vàng vơ bừa chiếc áo của Âu Lâm Ngọc mặc vào, mặt đỏ bừng chạy như bay vào phòng tắm.
Cô mở vòi sen, vô vàn tia nước ấm tuôn xối xả, phòng tắm trong chớp mắt đã mịt mùng trong màn sương mù giăng kín. Cố Tiểu Khanh đến đứng trước gương với tay lau đi lớp hơi nước phủ bên trên. Cô không khỏi rùng mình khi nhìn những vết bầm không đếm xuể trên cơ thể, lần trước còn chưa kịp mờ đi, lần sau đã lũ lượt kéo đến.
Những lúc chìm đắm, anh đều mạnh bạo, quyết liệt, không khống chế được bản thân. Anh cần thân thể cô để an ủi cho linh hồn cô tịch của mình. Chuyện này, trong thâm tâm cô hiểu rất rõ.
Cố Tiểu Khanh khẽ thở dài.
Tắm rửa xong, cô quấn khăn tắm đi ra ngoài. Âu Lâm Ngọc cũng tắm qua, mái tóc còn ướt nước. Anh đang đứng trong nhà bếp nấu ăn, trên người chỉ mặc chiếc quần ngủ.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




