|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thôi cậu cứ xem như là tớ đi du lịch đi.”
Cố Tiểu Khanh sững lại giây lát, sau đó lúng túng cười hỏi: “Mà sao cậu tìm được chỗ này?”
Mã Nguyên Bưu vẫn đáp lại thái độ gượng gạo của cô bằng nụ cười ấm áp: “Nếu thật sự muốn tìm thì chắc chắn sẽ tìm được.” Dường như anh không định nói cho cô biết, Cố Tiểu Khanh cũng phớt lờ không hỏi lại, bảo anh lên nhà ngồi chơi.
Cố Tiểu Khanh thoải mái mời anh vào nhà là vì yên chí giờ này Âu Lâm Tỷ chưa về, có ngờ đâu vừa mở cửa thì anh chàng bất ngờ ra đón trong chiếc tạp đề hình gấu Pooh và đôi tay còn đeo bao tay cao su. Mấy thứ đồ nội trợ này cách xa phong cách quý ông của anh một trời một vực, nhìn rất buồn cười.
Cố Tiểu Khanh giật thót: “Anh đang làm gì đấy?”
“Làm vệ sinh nhà cửa cho em chứ sao!” Âu Lâm Tỷ trả lời tỉnh khô, dứt lời thấy Mã Nguyên Bưu đứng sau Cố Tiểu Khanh, anh thoáng ngẩn người.
Cố Tiểu Khanh giới thiệu: “Đây là bạn trung học của tôi, Mã Nguyên Bưu.” Xong lại quay sang Mã Nguyên Bưu nói: “Bạn tớ, Âu Lâm Tỷ, đến Hải Nam chơi, đang ở tạm trong nhà tớ.”
Âu Lâm Tỷ lập tức khôi phục lại vẻ đứng đắn nghiêm chỉnh, tỏ ra như mới gặp Mã Nguyên Bưu lần đầu tiên, mau mắn tháo bao tay rồi nhiệt tình bắt tay anh. Hai người lịch sự chào hỏi qua lại, trao đổi những lời khách sáo vô thưởng vô phạt. Nghi thức xã giao được hai anh chàng thể hiện hoàn hảo không chê vào đâu được.
Âu Lâm Tỷ mời Mã Nguyên Bưu ngồi xuống sofa, rồi lại xăng xái pha trà rót nước. Anh nhiệt tình một cách thái quá, cứ như mình mới là chủ nhân đích thực của căn nhà này vậy. Trong khi đó, chủ nhà thật lại bị gạt qua một bên hết sức trắng trợn và chỉ còn cách dùng mắt thị uy: “Làm quá!”
Âu Lâm Tỷ làm ngơ ánh mắt cảnh cáo của Cố Tiểu Khanh, điềm nhiên ngồi xuống cạnh Mã Nguyên Bưu, niềm nở hỏi: “Mã tiên sinh đến Hải Nam để giải quyết việc công à?”
Mã Nguyên Bưu hòa nhã cười đáp: “Nói là việc công cũng được, sẵn tiện ghé xem tình hình Tiểu Khanh thế nào.”
Âu Lâm Tỷ cười giả lả: “Mã tiên sinh là bạn học của Tiểu Khanh sao? Sao trước giờ tôi chưa từng nghe cô ấy nhắc tới anh?”
Trước kiểu nói xỏ xiên của Âu Lâm Tỷ, Mã Nguyên Bưu vẫn trả lời với sắc mặt bình thản như không: “Chúng tôi mất liên lạc vài năm, khoảng thời gian trước tình cờ gặp lại rồi giữ liên lạc cho đến giờ.”
Âu Lâm Tỷ còn định nói nữa thì đã bị Cố Tiểu Khanh ngắt lời, cô nhìn Mã Nguyên Bưu nói: “Mã Nguyên Bưu, cậu ngồi chơi nha, tớ vào thay đồ rồi lát chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
Mã Nguyên Bưu gật gật đầu: “Ừ, cậu đi đi.”
Cố Tiểu Khanh trừng mắt cảnh cáo Âu Lâm Tỷ lần nữa rồi mới quay lưng đi vào phòng ngủ. Lúc đi ra, không biết hai người kia đang nói gì mà cười hì hì vô cùng hòa hợp. Nhưng nói gì đi nữa, cô vẫn thấy nụ cười đó cứ giả giả, không thật một chút nào..
Tới khi đi ăn, vì hai anh chàng đều không lái xe đến mà Cố Tiểu Khanh lại không muốn lái chiếc Santana cũ kỹ đã hành cô cả ngày, nên ba người quyết định ra ngoài tiểu khu đón xe.
Lên xe, Cố Tiểu Khanh và Mã Nguyên Bưu cùng ngồi phía sau, Âu Lâm Tỷ liếc cô một cái, bất mãn và miễn cưỡng ngồi vào ghế trước.
Cố Tiểu Khanh đưa mọi người đến một nhà hàng bán món ăn Tứ Xuyên, khách khứa đông đúc náo nhiệt. Cô chọn ngồi ở đại sảnh, những mong tiếng ồn xung quanh có thể kéo giãn tình cảnh ngại ngần, lúng túng giữa họ.
Trong bữa ăn, ban đầu Cố Tiểu Khanh còn gắp thức ăn cho Mã Nguyên Bưu vài lần, về sau thì cô không nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm. Chút thân thiện giả tạo giữa hai anh chàng khi nãy giờ đã bay biến, sự yên lặng nặng nề phút chốc bao trùm trên bàn ăn. Sau cùng, Cố Tiểu Khanh lấy cớ đi vệ sinh để tránh xa cái không khí ngột ngạt đến khó thở mà cô không sao thích ứng được.
Cố Tiểu Khanh đi rồi, Âu Lâm Tỷ cũng buông đũa ngừng ăn. Anh châm điếu thuốc quay đầu hỏi Mã Nguyên Bưu: “Mã tiên sinh cố ý đến thăm Tiểu Khanh phải không?”
Mã Nguyên Bưu cũng buông đũa, lạnh nhạt đáp: “Cho là vậy đi.”
Âu Lâm Tỷ phả thuốc: “Tiểu Khanh có bạn trai rồi, Mã tiên sinh biết chưa?”
Nét mặt không hề biến sắc, Mã Nguyên Bưu cười nói: “Chuyện đó tôi cũng biết đại khái, nhưng tôi đoan chắc một điều, bạn trai cô ấy không phải anh.”
Âu Lâm Tỷ nghẹn lời, nhưng những lời nói tiếp theo của Mã Nguyên Bưu mới thực sự dồn anh vào thế bí, vô phương phản bác.
Mã Nguyên Bưu rũ mắt, chậm rãi xoa tay, từ tốn nói từng câu từng chữ: “Âu tiên sinh, nếu anh đã là bạn của Tiểu Khanh thì nên lo nghĩ cho thanh danh của cô ấy mới phải. Dù sao Trung Quốc chưa mở cửa hội nhập tới mức thoáng như vậy, trai chưa vợ gái chưa chồng sống chung một nhà ắt khó tránh được lời điều tiếng. Âu tiên sinh nghĩ xem tôi nói vậy có phải hay không?”
Âu Lâm Tỷ nghẹn cứng họng. Anh biết đã đụng phải đối thủ đáng gờm, hắn ta nhìn hiền lành lịch sự thế thôi chứ dứt khoát không phải là kẻ dễ bắt nạt.
Hết chương 31.
Chương 32
Hôm ấy quay lại chỗ ngồi, Cố Tiểu Khanh khó khăn lắm mới nuốt trôi bữa cơm sặc mùi thuốc súng đó. Khi màn ăn uống căng thẳng vừa kết thúc, cô vội vàng chào tạm biệt Mã Nguyên Bưu, anh cũng lịch sự chào lại cô và Âu Lâm Tỷ rồi lên đường trở về khách sạn.
Ngày tháng tiếp tục trôi qua êm thấm. Sau những hôm sáng đi tối về đều đặn của Âu Lâm Tỷ, Cố Tiểu Khanh đã chấp nhận “sống chung với lũ”. Dẫu sao thì cô chỉ cần làm thêm một phần cơm, mà đôi khi còn được anh đỡ đần khoản lau chùi dọn dẹp nhà cửa. Tính ra, không có gì không tốt.
Đã mấy ngày liền cô không gặp lại Mã Nguyên Bưu. Phần vì anh không gọi điện cho cô, phần vì không muốn kéo bản thân vào những rắc rối phiền toái nên cô cũng không chủ động liên lạc với anh.
Tháng mười đến rất nhanh. Những ngày này công trường thi công hoạt động liên tục để chạy đua cùng thời gian. Cố Tiểu Khanh dạo gần đây mệt bở hơi tai với núi công việc nhiều không đếm xuể. Hôm nay cô rời công trường trong ánh chiều chạng vạng, vừa nhếch nhác lấm lem lại vừa mỏi mệt bải hoải sau cả ngày tất bật. Ra đến cổng, cô gỡ chiếc mũ bảo hiểm trĩu nặng trên đầu, lúc ngước mắt lên thì thấy Mã Nguyên Bưu đang đứng gần đó nhìn cô mỉm cười.
Cố Tiểu Khanh bước lại gần, cười nói: “Chào cậu.” Câu chào có đôi chút gượng gạo. Gượng gạo cũng phải, vì xét về nguyên tắc tiếp đãi bạn đến từ phương xa, việc nhiều ngày liên tiếp cô không hỏi thăm anh lấy một câu thật sự rất không phải phép.
Mã Nguyên Bưu bình thản cười hỏi cô: “Cậu xong việc rồi à?”
“Ừ, tớ xong rồi.”
“Cho tớ cơ hội mời cậu bữa cơm đi.” Anh tươi cười ngỏ ý mời.
Cô không chối từ, người ta đã đến tận cửa mời mà mình còn lắc đầu cự tuyệt thì thành ra phách lối kiêu ngạo quá.
Hai người đi tới trước chiếc Santana tồi tàn, Cố Tiểu Khanh mở cửa xe, luồng hơi nóng từ không gian bên trong tràn ra ngoài. Dù họ đã đợi cái nóng vơi đi bớt rồi mới ngồi vào, nhưng chiếc xe phải hứng nắng cả ngày trời nên ghế ngồi vẫn nóng đến bỏng da.
Trong khi Cố Tiểu Khanh khó chịu nhấp nha nhấp nhỏm, thì Mã Nguyên Bưu vẫn ngồi yên ổn trên ghế lái phụ, không mảy may cựa quậy. Cô quay sang hỏi: “Bây giờ mình đi đâu?”
Mã Nguyên Bưu đưa cô đến một nơi rất nhộn nhịp – con phố của những hàng quán lề đường. Có lẽ không chốn thành thị nào không có một nơi như vậy – nơi thuộc về con đường chỉ có những căn nhà xưa cũ in đậm vết thời gian, nơi ngõ nhỏ phố hẹp, chật chội người xe, thế nhưng vẫn rộn rã tiếng nói, tiếng cười và được bao con người bình dân yêu quý.
Cố Tiểu Khanh tìm được chỗ đậu xe cách đó hai quảng trường, dừng xe xong, cô và Mã Nguyên Bưu đi bộ về hướng hàng quán bên kia. Nhìn lại mình, Cố Tiểu Khanh không khỏi nhoẻn môi cười, Mã Nguyên Bưu đúng là luôn tế nhị và biết giữ thể diện cho người khác, quả thật chỉ những hàng quán giản dị thế này mới phù hợp với bộ quần áo lấm màu đất cát của cô.
Hai người ngồi vào một hàng ăn, Mã Nguyên Bưu thành thục gọi món. Quán xá vỉa hè vệ sinh không đảm bảo, nhưng hương vị đồ ăn không đến nỗi nào. Khi những tia nắng cuối ngày tắt hẳn và màu trời nhuộm tối chính là thời điểm buôn bán bắt đầu sôi động. Mọi người xung quanh họ chén tạc chén anh, tiếng nói cười bỗ bã huyên náo cả góc phố.
Họ khoan thai nhấm nháp chai bia trên tay. Cô vốn không hay luyên thuyên, anh lại là người trầm tĩnh. Chẳng có mấy đề tài chung để hàn huyên, họ thường rơi vào khoảng lặng, nhưng khoảng lặng đó không hề hiện diện sự bối rối hay lúng túng vì không biết nói gì với nhau. Thời gian vụt qua trong thoáng chốc, nhìn lại đồng hồ đã điểm chín giờ, tiếng người xung quanh vẫn sôi nổi, ồn ã không dứt. Họ tính tiền rồi đi bộ từ từ dọc theo con đường dẫn về nơi đậu xe.
Đi hết con phố ăn uống rộn rịp đó, con đường lại quay về yên tĩnh với những dòng xe lặng lẽ nối tiếp nhau đi qua. Đêm thành thị, ánh sáng lấp lánh rạng rỡ tỏa ra từ tấm biển quảng cáo kéo dài bóng hình chàng trai và cô gái rồi đan hai cái bóng ấy vào nhau, tưởng như rất gần, nhưng sự thật là họ cách nhau nửa thước, từng bước chân đều đặn, chậm rãi, cố định một khoảng cách không phải xa xôi cũng chẳng là gần gụi.
Một hai tiếng còi xe bất chợt truyền đến. Mã Nguyên Bưu bỗng nhiên lên tiếng gọi cô: “Tiểu Khanh.”
“Gì vậy cậu?” Cố
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




