watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6565 Lượt

nghĩ cách thoát ra khỏi câu chuyện của người phiên dịch. Ông cầm lấy tờ danh sách ban nãy mang tới cho đại tá Carbury đang ở văn phòng.
Carbury kéo cái cà vạt lệch sang một chút và lên tiếng hỏi :
– Có gì chưa ?
Poirot ngồi xuống.
– Liệu tôi có thể nói với ông về những suy luận của tôi được không ?
– Vâng, nếu ông muốn. – đại tá Carbury nói và thở dài. Trong cuộc đời mình, ông đã bao lần phải nghe đủ loại lý thuyết.
– Theo lý thuyết của tôi thì môn tội phạm học là môn khoa học dễ nhất trên đời ! Mọi người bắt tên tội phạm phải khai ra và sớm muộn gì thì hắn cũng sẽ nói ra tất thôi mà.
– Tôi nhớ là anh đã nói như thế một lần trước đây rồi. Thế những ai đã khai báo với anh vậy ?
– Tất cả mọi người.
Poirot thuật lại một cách ngắn gọn các cuộc thẩm vấn mà ông đã tiến hành vào buổi sáng.
– Hừm, Carbury nói . – Có thể là ông đã có được trong tay một hay hai hướng điều tra nào đó. Nhưng thật đáng tiếc, dường như chúng đều đi lệch sang các hướng khác. Tôi muốn biết là anh đã có lời giải đáp chưa ?
– Chưa.
Đại tá Carbury lại thở dài.
– Tôi e là mình cũng chưa có nốt.
– Nhưng trước khi đêm xuống, – Poirot nói – Ông sẽ có được sự thật !
– Thế đấy, anh cũng đã từng hứa với tôi như vậy rồi. Đại tá Carbury nói – Và tôi hơi nghi ngờ đấy ! Anh có chắc chắn không ?
– Tôi hoàn toàn chắc chắn.
– Tốt, nếu anh cảm thấy như vậy, – đại tá bình luận.
Và nếu như trong mắt ông có phảng phất đôi chút thất vọng, thì Poirot cũng không thể nhận ra.
Poirot đưa ra tờ ghi chép của mình.
– Rất gọn ghẽ, – đại tá tán thưởng.
Và ông cúi xuống đọc.
Sau chừng một lúc, ông ngửng lên nói :
– Anh có muốn biết tôi nghĩ gì không ?
– Tôi sẽ rất vui nếu ông nói ra.
– Cậu thanh niên Raymond Boynton không có dính líu gì.
– A ! Ông nghĩ thế sao?
– Đúng vậy. Những gì anh ta nghĩ đều thật rõ ràng. Chúng ta có thể thấy là anh ta vô can. Anh ta thuộc tuýp người hay thấy trong các câu chuyện trinh thám. Vì chính anh đã tình cờ nghe thấy anh ta nói sẽ khử bà già ấy nên chúng ta biết điều đó có nghĩa là Raymond Boynton vô tội!
– Ông cũng đọc các truyện trinh thám sao?
– Hàng nghìn cuốn chứ ít à, – Đại tá Carbury nói. Ông nói tiếp bằng cái giọng nuối tiếc như của cậu bé nhớ lại thời đi học của mình. – Tôi hy vọng là anh sẽ không làm những việc giống như người thám tử trong sách đã làm chứ? Liệt kê ra những chứng cớ đã được phơi bày hiển nhiên, những thứ có vẻ như vô nghĩa mà thực ra lại hết sức quan trọng có phải vậy không?
– À, – Poirot tử tế nói. – Ông thích loại truyện trinh thám như thế ư? Nhưng chắc chắn là tôi sẽ làm như thế để ông được vui lòng
Ông kéo một tờ giấy trắng về phía mình và viết rất nhanh, gọn ghẽ.
Những điểm đáng lưu ý:
1- Bà Boynton đã tiêm một hỗn hợp thuốc có chứa chất digitalin.
2- Tiến sĩ Gerard mất một sy – lanh tiêm.
3- Bà Boynton rất thoải mái khi cho phép các con mình vui chơi với những người khác.
4- Bà Boynton, vào buổi chiều hôm đó, khuyến khích con cái mình đi chơi, mà không việc gì phải lo cho bà ta.
5- Bà Boynton là người có bệnh về thần kinh.
6- Khoảng cách từ lều lớn tới chỗ bà Boynton ngồi là “xấp xỉ” hai trăm thước.
7- Lennox Boynton lúc đầu nói anh ta không biết mình quay trở về khu trại lúc mấy giờ, nhưng sau đó lại nhận là có chỉnh lại thời gian ở chiếc đồng hồ đeo tay của mẹ anh ta.
8- Tiến sĩ Gerad và cô Ginevra Boynton sống ở hai chiếc lều cạnh nhau.
9- Lúc 6 giờ 30, khi bữa tối đã dọn sẵn, một người hầu được cử đi mời bà Boynton.

Đại tá đọc đi đọc lại tờ giấy với vẻ rất hài lòng.
– Rất hay! – ông nói. – Duy chỉ có một điều! Ông đã làm cho nó có vẻ khó hiểu và dường như là không có liên quan gì tới nhau. Rõ ràng chúng chỉ là những chi tiết có thực nhưng rất vụn vặt mà thôi. Tuy nhiên, tôi có cảm giác là ông đã bỏ qua một hay hai chi tiết. Những chi tiết đó, tôi dám chắc là ông dùng để nhử một anh chàng cả tin nào đó phải không?
– Mắt Poirot sáng lên, tuy vậy ông không trả lời câu hỏi.
– Ví dụ như ở điểm thứ hai, – đại tá Carbury nói vẻ thăm dò. – Tiến sĩ Gerard mất một chiếc sy – lanh tiêm. Đúng. Nhưng ông ta còn mất cả một lọ đựng dung dịch digitalin đậm đặc hay một cái gì đại loại như thế.
– Điểm cuối cùng là không hề quan trọng, – Poirot nói – Tuy nhiên việc ông ta bị mất chiếc sy – lanh thì lại quan trọng.
– Rất hay, – đại tá Carbury nói, và nở một nụ cười rạnh rỡ. – Tôi không nói như thế. Tôi nói là chất digitalin thì quan trọng hơn nhiều là cái sy – lanh! Thế còn cái chi tiết mới nảy sinh thì sao? Một người phục vụ được cử đi mời bà ta dùng bữa tối và câu chuyện bà ta giơ gậy đánh một người phục vụ vào đầu giờ chiều hôm đó thì sao? Cuối cùng, anh không định nói với tôi là một trong những con người tội nghiệp ngốc nghếch đó đã khử bà ta đấy chứ? Bởi vì, Đại tá Carbury nghiêm nghị nói, – bởi vì nếu như vậy, thì chắc chắn đó là một trò lừa đảo.
Poirot mỉm cười nhưng vẫn không trả lời.
Và khi bước chân ra khỏi văn phòng của đại tá, ông lẩm bẩm một mình:
– Thật không thể nào tin được! Những người Anh chẳng bao giờ tỏ ra chín chắn cả!
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 11 Phần 02
Sarah King ngồi trên đỉnh đồi, đưa tay lơ đãng ngắt những bông hoa dại xung quanh. Tiến sĩ Gerard ngồi trên một hòn đá xù xì ngay bên cạnh cô.
Sarah bỗng cất giọng giận dữ nói:
– Tại sao ông lại làm như thế? nếu như đó không phải là chuyện của ông …
Tiến sĩ Gerard từ tốn hỏi:
– Cô cho là tôi nên giữ im lặng sao?
– Đúng thế.
– Thế cô biết là tôi biết những gì?
– Ông chẳng biết gì cả, – Sarah trả lời.
Người đàn ông Pháp thở dài.
– Tôi biết. Nhưng tôi cũng phải thú nhận là con người ta không bao giờ chắc chắn trăm phần trăm chuyện gì cả.
– Đúng thế, – Sarah nói không nhân nhượng.
Người đàn ông Pháp nhún vai.
– Đúng, như cô chẳng hạn! – Ông nói.
Sarah tiếp lời ông:
– Ông lên cơn sốt …sốt rất cao … và ông không đủ minh mẫn nhận rõ mọi chuyện được. Chiếc sy – lanh có thể là đã ở đó từ đời nào rồi. Ông có thể đã lầm lẫn về chuyện chất digitalin hoặc có thể là một người phục vụ đã đụng tới cái túi thuốc của ông.
Gerard châm chọc:
– Cô không cần phải lo lắng thế! Chứng cớ đó tỏ ra không được thuyết phục cho lắm đâu. Rồi cô sẽ thấy, những người bạn nhà Boynton của cô sẽ thoát khỏi chuyện này thôi!
Sarah giận dữ nói:
– Tôi không muốn nói như vậy.
Gerard lắc đầu.
– Cô thật vô lý!
– Thế ông thì không à? Cô hỏi – Lúc ở Jerusalem – ai đã nói là không nên can thiệp vào chuyện của người khác? Còn bây giờ, ông thử nhìn xem!
– Tôi không hề can thiệp. Tôi chỉ nói những gì tôi biết mà thôi!
– Còn tôi thì nói ông không biết chuyện gì hế. Trời đất ơi, chúng ta lại thế nữa rồi! Tôi đang tranh cãi một cách vô ích.
Gerard nhẹ nhàng nói:
– Cô King, tôi xin lỗi.
Sarah hạ giọng :
– Ông cũng biết, sau tất cả những chuyện đã xảy ra, họ cũng không thể trốn thoát. Không một ai trong số họ cả! Mụ ta vẫn ở đây! Thậm chí ngay cả lúc này đang ở trong mồ, bà ta vẫn có thể vươn tay ra và túm chặt lấy họ. Ở bà ta có cái gì đó thật khủng khiếp. Bà ta vẫn đáng sợ ngay cả khi bây giờ bà ta đã chết! Tôi cảm thấy … tôi cảm thấy là bà ta đang thích thú với tất cả chuyện này!
– Cô siết chặt hai bàn tay lại. Rồi cô nói tiếp bằng một giọng nói hoàn toàn khác, giọng nói nhẹ nhàng vốn có của mình:
– Có người đàn ông thấp bé đang leo lên đồi đấy.
Tiến sĩ Gerard nghển cổ lên nhìn,
– À! Tôi nghĩ là ông đến tìm chúng ta.
– Ông ta có ngốc nghếch như cái vẻ ngoài của ông ta không nhỉ ? – Sarah hỏi.
Tiến sĩ Gerard nghiêm nghị trả lời :
– Ông ta không hề ngốc nghếch một chút nào.
– Tôi e là có đấy, – Sarah King nói.
Cô đưa đôi mắt buồn, ảm đạm của mình nhìn Hercule Poirot đang leo lên đỉnh đồi.
Cuối cùng thì ông cũng tới được chỗ họ, thốt ra thật to một tiếng « ù …ff » và đưa tay lau trán. Ông buồn bã nhìn xuống đôi giày da rất đẹp của mình.
– Lạy thánh A La – ông nói, – Cái đất nước toàn núi với non này ! Tội nghiệp cho đôi giày của tôi.
– Ông có thể mượn bộ xi đánh giày của bà Westholme, Sarah cay độc nói. – Cả giẻ lau nữa. Bà ta đi đâu cũng mang theo đồ nghề của một người hầu đấy.
– Những thứ đó không thể làm biến mất những vết xước này đâu thưa cô. Poirot lắc đầu vẻ buồn bã.
– Có thể là không. tại sao đi tới những nơi như thế này mà ông lại xỏ chân vào đôi giày như thế cơ chứ ?
Poirot nghiêng đầu sang một bên và trả lời cô :
– Tôi muốn có một vẻ ngoài soigné – « thanh lịch », ông nói.
– Tôi thì sẽ không đời nào làm như vậy ở cái xứ sa mạc này, Sarah nói.
– Phụ nữ không bao giờ muốn mình đẹp đẽ lúc ở sa mạc, – Gerard mơ màng nói chen vào. – Cô King đây cũng vậy. Cô ấy luôn luôn ăn vận gọn ghẹ, tiện lợi. Nhưng bà Westholme thì lại mặc những chiếc khoác lớn, dày. Bà ta mặc váy dài, mặc những chiếc quần ống túm và đi đôi ủng không thích hợp chút nào – quelle horreur de femme

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT