watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8745 Lượt

Bạch Nhạn, nụ cười bỗng tắt giữa chừng.
– Minh Tinh… – Bạch Nhạn sửng sốt – Chị đến Tân Giang từ lúc nào thế?
Minh Tinh lạnh lùng liếc cô, không thèm đếm xỉa:
– Tiểu Lệ, em qua làm cho cô ta.
Cô ta bĩu môi với Bạch Nhạn rồi quay sang tiếp đón Liễu Tinh.
– Chị ơi, chị muốn làm thế nào ạ? – Tiểu Lệ kéo ghế cho Bạch Nhạn ngồi.
Bạch Nhạn đăm đăm nhìn theo bóng Minh Tinh, cười buồn:
– Sửa đuôi tóc là được rồi.
Liễu Tinh băn khoăn nhìn Bạch Nhạn, rồi lại nhìn Minh Tinh.
– Hai người quen nhau à?
Minh Tinh liền buông ra một chữ: Không!
Đôi mắt trong veo của Bạch Nhạn tối đi vài phần.
Thái độ của Minh Tinh không ra gì nhưng tay nghề lại rất ổn, sửa tóc mái cho Liễu Tinh rất thành thục, tiện tay còn tỉa cả lông mày.
– Tiểu Lệ, em ngửi xem, có phải trong tiệm có mùi chồn hôi không?
Đang cắt tóc, Minh Tinh bỗng hỏi.
Tiểu Lệ dừng tay, khụt khịt mũi:
– Đâu có, em chẳng ngửi thấy gì cả.
Minh Tinh hừ một tiếng:
– Có khi em bị cảm rồi, rõ ràng là mùi hôi nồng nặc, lát nữa phải quét dọn cho sạch sẽ. Tiểu Lệ, em còn nhớ anh trai chị không?
– Nhớ chứ, anh Thương Minh Thiên sinh đôi với chị, chẳng phải đang làm phi công ở quân khu Thành Đô đó sao?
– Ừ, bây giờ anh ấy lên chức rồi, làm tổ trưởng tổ phi công. Tháng Năm năm sau anh ấy quay về làm đám cưới. Đã bốn năm rồi anh ấy không về, chị nhớ quá.
Minh Tinh vuốt mái tóc bảy sắc cầu vồng, giễu cợt liếc Bạch Nhạn.
Tiểu Lệ phấn khích chớp mắt:
– Thế chị dâu tương lai của chị là người ở đâu?
– Biên kịch đoàn văn công quân đội.
– Ôi, cũng là nữ quân nhân à, thật đáng ngưỡng mộ.
Tiểu Lệ đặt kéo xuống, giúp Bạch Nhạn phủi tóc trên người, lấy một tấm gương soi phía sau cho cô.
– Bao nhiêu tiền hả em? – Bạch Nhạn đứng dậy.
– Chỉ cần động kéo, thấp nhất là 15 tệ. – Minh Tinh lạnh lùng nói.
Bạch Nhạn đưa cho Tiểu Lệ 30 tệ, nói cảm ơn, đoạn cùng với Liễu Tinh mặt mày vẫn đang ngơ ngác bước ra khỏi tiệm.
Vừa bước ra ngoài, Liễu Tinh không kìm được bèn tra khảo:
– Bạch Nhạn, con bé lông công vừa rồi có phải có thù với cậu không? Ánh mắt nhìn cậu sắc như dao ấy!
Bạch Nhạn cười cười:
– Cậu thấy có giống không? A, mình nghe điện thoại đã.
Điện thoại trong túi xách réo mãi không ngừng.
Là số máy bàn của văn phòng Khang Kiếm.
– Em đang ở trên phố! Đi đâu cơ? Đảo Giang Tâm?
Bạch Nhạn nhíu mày, nhìn sang Liễu Tinh:
– Em không đi đâu, đang đi dạo phố với bạn.
Liễu Tinh giật điện thoại:
– Sếp Khang, em đại nhân đại lượng, vì Đảng quên bạn, Bạch Nhạn cho anh mượn, nhưng có vay phải có trả.
– Anh thay mặt Đảng và Nhà nước cảm ơn y tá Liễu.
Giọng Khang Kiếm vô cùng bình thản.
– Hê hê, không có chi, không có chi.
Liễu Tinh trả điện thoại lại cho Bạch Nhạn, Khang Kiếm hỏi rõ địa điểm cụ thể của cô rồi gác máy.
Liễu Tinh lùi về sau một bước, ngắm nghía Bạch Nhạn. Áo len cao cổ màu tím nhạt, áo khoác dài màu kem, bốt da đến bắp chân, cũng ổn, nền nã mà không kém phần hoạt bát, thời trang mà không nổi loạn, đi tới đâu cũng có thể được 80 điểm, có điều sắc mặt hơi nhợt một tí, đôi môi không tươi tắn chút nào.
– Bạch Nhạn, cậu bị thiếu máu à?
Liễu Tinh lấy đồ trang điểm trong túi xách ra, đánh cho Bạch Nhạn chút phấn hồng, tô lại son môi.
– Mình khỏe như vâm! – Bạch Nhạn mím môi, nét mặt lơ ngơ.
– Sếp Khang quan tâm ghê, đảo Giang Tâm là điểm du lịch mới khai thác của Tân Giang, nghe nói ở đó có khu nghỉ dưỡng theo chế độ hội viên, không phải ai cũng vào được. Sóng nước mênh mang, ánh trăng đùa giỡn, cơm dẻo rượu thơm, trời rét mướt, đêm khuya cũng đừng lãng mạn quá nhé!
Liễu Tinh chắp hai tay về phía đó, vẻ mặt ngất ngây.
Bạch Nhạn phì cười, những cái khác nghe còn được, nhưng đất trời rét mướt thì hơi rầu lòng.
– Cậu bỏ bớt cái tư tưởng Trư Bát Giới đó đi, sếp Khang không thấp kém như cậu đâu.
Liễu Tinh đang định phản bác thì một chiếc xe hơi màu đen đã đỗ cạnh hai người, Giản Đơn cười tủm tỉm bước ra từ ghế trước, mở cửa sau xe. Khang Kiếm gật đầu với Liễu Tinh rồi ngồi dịch vào bên trong.
– Đi đi, đi đi, chơi cho vui vào.
Liễu Tinh đẩy Bạch Nhạn lên xe, vẫy tay chào.
Hôm nay Giản Đơn làm tài xế, xe chạy êm ru về phía ngoại ô.
Bạch Nhạn vừa ngồi xuống đã ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nồng trên người Khang Kiếm, ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt anh vẫn đầy tia máu, nhưng tinh thần vẫn tốt.
– Sếp Khang, đi đảo Giang Tâm làm gì thế?
– Thư giãn. – Khang Kiếm hơi ngả người trên ghế, nhắm mắt vờ ngủ. – Bạch Nhạn, gọi anh là Khang Kiếm, đừng gọi sếp Khang.
Bạch Nhạn ngồi thẳng, nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa xe.
– Anh là lãnh đạo thật mà!
Khang Kiếm kéo tay cô, bóp nhẹ một cái, mặt hơi hé ra:
– Anh lãnh đạo em cái gì?
– Lãnh đạo em đi theo con đường đã rải sỏi sẵn của anh.
– Sao lại là đường rải sỏi?
– Bởi vì vướng chân.
Đến giờ Khang Kiếm đã quen với cách nói của Bạch Nhạn, nhếch miệng không đáp, nắm chặt tay cô, nhắm mắt lại.
Giản Đơn ngồi trước cười thầm.
Xe chạy một mạch tới bến tàu, một chiếc cano trên sông khẽ bập bềnh theo sóng.
Giản Đơn không đi cùng mà lái xe trở về thành phố, Bạch Nhạn và Khang Kiếm lên cano.
Giang Tâm là một hòn đảo nhỏ nằm giữa Trường Giang và cửa biển Hoàng hải, cano chạy một lát đã tới nơi.
Một chiếc xe điện đã đợi sẵn trên bờ.
Chiếc xe điện rẽ năm bảy ngã, chạy vào một khu resort kiểu lâm viên, chính là “khu nghỉ dưỡng” mà Liễu Tinh nhắc tới. Bạch Nhạn thầm chột dạ.
Vừa xuống xe, Bạch Nhạn phát hiện người trong khu resort này rất đông, trông mặt đều là những nhân vật thường xuất hiện trên bản tin thời sự Tân Giang. Khang Kiếm dắt tay cô, giới thiệu từng người với cô.
Thì ra khu nghỉ dưỡng này chính là trung tâm vui chơi giải trí của Ủy ban thành phố Tân Giang, mỗi tháng có một hai ngày, các vị lãnh đạo đều đưa gia đình tới đây ăn hải sản, đánh bài, tắm hơi.
Giới thiệu xong, Khang Kiếm và Bí thư Thành ủy cùng mấy vị thị trưởng vào trong đánh bài, bỏ mặc Bạch Nhạn lại giữa một đám phu nhân quyền qúy.
Lúc này, Bạch Nhạn cảm thấy sếp Khang chính là một cây cung đã kéo căng hết cỡ, cô là mũi tên trên cung, muốn không cùng đâm lao cũng không được.
Mặc dù Bạch Nhạn lần đầu tiên tới đây, nhưng chẳng có mấy người tỏ ra ngạc nhiên. Các vị phu nhân đã sớm học được từ mấy ông chồng của mình cách che giấu suy nghĩ thật trong lòng.
Mấy vị phu nhân đến quá nhiều lần, không còn hứng thú với mấy trò giải trí trên đảo nữa, vội tụ năm tụ ba đi đánh mạt chược. Bạch Nhạn và một vị phu nhân hơn ba mươi tuổi được nhân viên dẫn đi dạo một vòng.
Cuối tháng Mười một, nhiệt độ rất thấp, gió sông lại lớn, mấy người đi một lúc đã lạnh không chịu nổi, vội vã quay lại.
Phòng tắm của khu nghỉ dưỡng thiết kế rất đẹp, mấy người đi tắm sauna. Lúc đi ra, cơ thể lạnh cóng mới ấm lại. Bàn chơi bài đánh rất hào hứng, bàn mạt chược chiến đấu quyết liệt, còn một lát nữa mới tới giờ ăn tối, mấy vị phu nhân khác đang đứng xem một bên. Bạch Nhạn xem một lúc, nhìn thấy phía trong có một phòng hội nghị nhỏ vọng ra tiếng nhạc, cô liền bước vào.
Thì ra là đang mở tivi.
Bạch Nhạn ngồi xuống chiếc sofa gần cửa lớn, bỗng ngửi thấy mùi thuốc lá, cô nhìn quanh, góc trong cùng của chiếc sofa còn có một người đàn ông đang ngồi. Anh ta trạc ba mươi tuổi, mặc chiếc áo len hoa chìm, quần bò màu ghi, chân rất dài, ngả người tựa vào lưng ghế, ngửa mặt lên nhìn trần nhà, không để tâm đến xung quanh, vừa nhả khói thuốc vừa suy ngẫm chuyện quốc gia đại sự.
Anh ta cũng nhận ra trong phòng còn có người khác, thu ánh mắt lại, nhìn ra phía ngoài.
Nhờ ánh đèn bên ngoài, Bạch Nhạn thấy được người đàn ông này có một khuôn mặt bất cần đời, lúc khóe miệng cong lên, giữa hai hàng lông mày phảng phất chút tà khí.
Vừa liếc thấy Bạch Nhạn, anh ta cười, nhấc đôi chân dài đứng dậy đi về phía cô.
– Nếu tôi đoán không nhầm, thì em chính là cô bạn gái nhỏ bé trong truyền thuyết của Khang Kiếm. Trăm nghe không bằng một thấy, quả là thanh tú, thoát tục.
Bạch Nhạn khẽ mỉm cười, coi như là câu trả lời, trong lòng thầm đoán người này là ai, xem lời nói và cách ăn mặc hình như không cùng một hội với mấy ông trưởng, chánh gì đó mang vẻ quan chức ngoài kia.
– Chà, đúng là cái tên nhóc Khang Kiếm kia sáng suốt. Đâu có giống bọn tôi, sợ không lấy được vợ, có người chịu cưới là cuống lên lấy rồi. Bây giờ có vợ có con, bị nhốt trong tù. Yêu sớm thật là sai lầm, yêu sớm đồng nghĩa với việc mất mát, tổn thất nghiêm trọng. Còn Khang Kiếm kinh nghiệm đầy mình, lên tới Vu sơn[5"> rồi mà bây giờ vẫn có thể chơi trò phong hoa tuyết nguyệt với cô gái xinh đẹp như em, tôi thật ngưỡng mộ, nhìn mà không khỏi hoài niệm thời đại học quý giá của mình.
[5"> Vu Sơn: Thời Chiến quốc, Sở Hoài Vương đến vùng đất Cao Đài nơi có núi Vu sơn, nằm mộng thấy được ân ái cùng với Vu sơn thần nữ là vị thần quản lý việc mưa gió. Từ đó, từ “Vu sơn” được dùng để chỉ việc ân ái, mây mưa.
Bạch Nhạn lịch sự nhếch miệng cười lên rồi quay mặt sang chỗ khác.
Ở nơi này, im lặng là cách

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT