|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ngực…
– Hắt xì…
Giữa cái lạnh của mùa đông và cái nóng bỏng của hơi thở, Bạch Nhạn chợt thấy ngứa mũi nên hắt xì một cái rõ to, nước bọt bắn hết lên đầu và mặt Khang Kiếm.
Hình như bây giờ Khang Kiếm mới sực tỉnh, anh khựng lại rồi vội đưa tay khép tà áo ngủ của cô lại. Dường như mặt anh còn hơi đỏ, nhưng say đắm trong ánh mắt vẫn còn chưa kịp biến mất. Anh cởi áo khoác choàng lên người cô, đặt cô ngồi lên chân anh rồi ôm chặt lấy cô.
Khi vẻ thẹn thùng trên gương mặt đã bớt đi phần nào, Bạch Nhạn nghe thấy anh thủ thỉ bên tai:
– Hôm trời mưa đó, Giản Đơn đưa anh về nhà khách, trên đường đi Y Đồng Đồng gọi cho anh mấy cuộc điện thoại nhưng anh tắt máy. Ai dè anh vừa xuống xe thì phát hiện cô ấy đang đứng trước cửa nhà khách, không biết bị ai đánh mà mặt đỏ ửng, sưng vù, lại ướt như chuột lột, hỏi thì cô ấy không chịu nói gì, cứ khóc mãi không ngừng. Chẳng còn cách nào khác, anh đành đưa cô ấy về nhà, lúc em gọi điện tới là lúc anh đang ngồi trong taxi, đúng lúc điện thoại hết pin…Á…
Lần này, đến lượt sếp Khang kêu lên thảng thốt.
Cũng không hề báo trước, Bạch Nhạn bỗng ngẩng đầu lên cắn vào môi anh, trên môi lập tức xuất hiện vài giọt máu. Trong lúc anh kêu đau, cô đã thành công thoát khỏi lòng anh.
– Sao lại nói với em mấy chuyện này? – Bạch Nhạn lạnh lùng hỏi.
– Bạch Nhạn… – sếp Khang muốn nắm tay cô nhưng bị cô hung hãn giật ra.
– Chị ta bị ngấm mưa nên anh liền bất đắc dĩ đưa chị ta về, sau đó có ngồi bên giường hàn huyên tâm sự không? Tay em bị dao đâm ra nông nỗi này mà chẳng thấy anh hỏi thăm một câu, lúc đó anh còn bảo sẽ không quấy rầy em nữa, sau đó lặn một hơi mất tăm. Sếp Khang, bắt nạt em sung sướng lắm sao? Hôm nay anh uống rượu say, về nhầm nhà, gây nhầm chuyện, em có thể tha thứ, nhưng sẽ không có lần sau nữa đâu.
Cô gái nhỏ này sao lại lật mặt nhanh như trở bàn tay vậy, đầu óc Khang Kiếm mụ mẫm.
– Bạch Nhạn, em nghe anh giải thích…
– Anh có thể đảm bảo hiện tại đầu óc đang hoàn toàn tỉnh táo, lời anh giải thích có thể coi là thật không? – Bạch Nhạn ngẩng đầu lên, khép chặt áo ngủ.
– Có thể. – Khang Kiếm trịnh trọng gật đầu.
Bạch Nhạn bỗng cười tươi như hoa:
– Sếp Khang, bây giờ anh đã chính thức tỉnh rượu, vậy mời anh quay về quý phủ! Xin thứ lỗi, tôi không tiễn.
Cô nhiệt tình chu đáo chạy ra mở cửa giúp anh.
Khang Kiếm vươn tay kéo cô lại, khẽ nhéo lên má cô rồi hung hăng hỏi:
– Em gài anh?
– Người gài bẫy là anh chứ! Giả vờ say rượu, lừa em mở cửa rồi lại giở trò với em. – Cái miệng nhỏ xin dẩu lên, nhẹ nhàng oán trách.
– Bạch Nhạn, mấy hôm nay anh nhớ em đến phát điên… – Sếp Khang không buồn quan tâm đến phong độ, ghé sát bên tai cô gái yếu đuối, thừa nhận sự bối rối của bản thân – Nhưng anh không thể tới. Cũng may, mọi thứ đều đã qua, anh lại có cơ hội bù đắp cho em, thật tốt biết bao!
Nếu trong lòng em không có anh, em hoàn toàn có thể không mở cửa mà! Lòng sếp Khang còn ngọt hơn mật.
– Ai nói là có cơ hội? Sếp Khang, tôi trịnh trọng thông báo cho anh biết, tôi rất tức giận.
– Ừ! Tức giận là đúng lắm. – Khang Kiếm tỏ vẻ khen ngợi.
Bạch Nhạn liếc anh:
– Trước khi tôi còn chưa nổi trận lôi đình, tốt nhất là anh nên biến đi.
Khang Kiếm nuốt nước bọt, chột dạ nhìn chiếc giường trong phòng ngủ rồi thu ánh mắt lại, nhìn ra xung quang lẩm bẩm:
– Sao ở đây không có phòng cho khách?
– Ở đây còn chẳng có vườn hoa nữa cơ đấy! Ê – Bạch Nhạn chỉ vào Khang Kiếm – Em thuê cho mình em ở, không phải lúc nào cũng chuẩn bị để tiếp đãi tội phạm đâu.
Vừa dứt lời, cả hai bỗng sững sờ, bất giác nhớ tới vụ đột nhập tối hôm đó.
– Thôi – Nhìn thấy nét sợ hãi thoáng qua trong đôi mắt Bạch Nhạn, lòng Khang Kiếm đau thắt lại – Tối nay anh ngủ trên sofa một đêm vậy!
– Trời lạnh, anh về nhà khách đi, ra ngoài vẫn gọi được xe đấy.
Người đã gặp rồi, ôm cũng ôm rồi, còn ở lại nữa thì dễ cướp cò súng lắm.
– Người anh sực mùi rượu, tài xế dám chở anh chắc! Còn thừa cái chăn nào không? – Khang Kiếm rúc người vào sofa, rõ là không muốn động đậy nữa.
Bạch Nhạn cắn môi, quay vào phòng ngủ ôm chăn đệm ra cho anh, còn lấy cho anh một đôi dép lê để thay.
– Bạch Nhạn – Trước khi cô vào phòng ngủ, anh gọi cô lại, mỉm cười với cô – Đêm nay, anh muốn ở gần em thêm một chút. Đôi lúc, những chuyện nhỏ nhặt nhất lại khiến người ta vui sướng không thể nói lên lời.
Cô ngẩn ngơ quay người lại, đi tới dém chăn cho anh rồi nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
– Ngủ đi!
Lên giường được một lúc thì cô đã nghe thấy tiếng ngáy ngon lành của Khang Kiếm từ bên ngoài vọng vào.
Cô trở mình, mỉm cười nhắm mắt lại.
Dù tình hình trước mắt của bọn họ chưa chắc đã ổn thỏa tốt đẹp như hoa như gấm, nhưng giây phút này, được nghe tiếng ngáy của anh ở bên mình, đã là quá đủ.
Tình yêu rất kỳ lạ, không có tiêu chuẩn nào.
Yêu một người, không phải vì anh là người anh hùng khiến người người tôn kính, là tấm gương đạo đức hay tài tử văn nhân khiến người ta thán phục, không phải vì anh đạt được rất nhiều thành công, quyền cao chức trọng, không phải vì anh giàu có, gia sản kếch sù, không phải vì anh đẹp trai hơn Phan An[4">, mặt như ngọc tạc.
[4"> Phan An: nhân vật nổi tiếng vì vẻ đẹp trai của Trung Quốc, sống vào thời Tây Tấn.
Khi tình yêu hé nụ, dù người ấy là một kẻ đào tẩu, một tên giặc cỏ xưng vương trên núi, bạn cũng vẫn nguyện vì người đó mà lưu bạt góc bể chân trời, lên núi đao, xuống biển lửa, uống nước lã, ăn bánh bao chay.
Thực ra sếp Khang cũng không được coi là người đàn ông tốt, xuất phát điểm của anh không tốt, bây giờ trên người còn có vết nhơ chính trị.
Nhưng yêu một người không phải là đi tìm một thần tượng.
Yêu chính là yêu, trái tim rung động không duyên cớ.
Ngày đi làm đầu tiên sau khi nghỉ phép, Bạch Nhạn vác theo một đôi mắt gấu mèo.
Nghĩ tới việc tay cô vừa mới lành, đụng nhiều vào nước khử trùng sẽ không tốt cho vết thương, y tá trưởng không xếp lịch cho cô vào phòng mổ mà bảo cô phục trách xử lý hồ sơ mổ của mấy ngày.
Ca mổ thứ hai trong buổi sáng là của Lãnh Phong. Trước khi vào phòng mổ, anh cố tình đến phòng hồ sơ gặp Bạch Nhạn, còn bảo cô xòe tay ra cho anh xem.
– Hôm qua không ngủ được à? – Anh rất hài lòng với vết thương nhưng khi nhìn thấy đôi mắt gấu mèo của cô thì cau mày lại.
Bạch Nhạn đỏ mặt:
– Tối qua bên ngoài hơi ồn nên em ngủ không sâu giấc.
Sếp Khang uống rượu nên ngủ rất ngon lành, hứng chí kéo gỗ ầm ĩ, báo hại cô cả đêm gần như không chợp mắt. Buổi sáng tỉnh dậy mặt cô sa sầm, kẻ gây tội dỗ dành thế nào cũng không thèm đếm xỉa đến.
Lãnh Phong đăm chiêu nhìn cô:
– Dạo này em có liên lạc với Minh Thiên không?
Bạch Nhạn lắc đầu.
– Tối qua bọn anh nói chuyện điện thoại. Cậu ấy đã tới Nga, tiếp theo sẽ huấn luyện kín và diễn tập quân sự, phải cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, lúc nào về nước mới có thể gọi điện cho chúng ta. Cậu ấy nhờ anh hỏi thăm em, dặn em đừng quá hà khắc với bản thân.
Bạch Nhạn miết chiếc bút trong tay, thầm đoán chắc chắn Lãnh Phong đã kể cho Minh Thiên biết chuyện của cô và Khang Kiếm, Minh Thiên có hiểu cô không? Cô cắn môi, không biết phải nói gì, chỉ đành cười cười cho qua chuyện.
– Buổi trưa cùng đi ăn cơm, đừng đi muộn quá, nếu không lại không được ăn món cơm rang thập cẩm mà anh thích đâu. – Lãnh Phong xoa đầu cô rồi quay người bỏ đi.
– Vâng! – Bạch Nhạn đứng phía sau vâng rõ to.
Lãnh Phong cười méo mó.
Bạch Nhạn tưởng rằng từ sau buổi tối nói chuyện nghiêm túc đó, Lãnh Phong sẽ dần dần lạnh nhạt với cô. Trong lòng cô thoáng chút hụt hẫng, không phải vì điều gì khác, mà là vì giữa cô và Lãnh Phong có chung một người bạn – đó là Minh Thiên. Một số nét nào đó trên người Lãnh Phong rất giống với thói quen của Minh Thiên, khiến cô cảm thấy vô cùng thân thiết. Trong lòng cô đã sớm coi Lãnh Phong là một người bạn quan trọng, giống như Liễu Tinh. Cô đã từng nghĩ, nếu Lãnh Phong xa lánh cô, cô hoàn toàn có thể lí giải.
Bây giờ, Lãnh Phong vẫn ở đây, khiến Bạch Nhạn cảm thấy hết sức vui mừng.
Mười lăm phút trước giờ nghỉ trưa, Bạch Nhạn bắt đầu thu dọn hồ sơ, chuẩn bị tới nhà ăn sớm một chút để đợi Lãnh Phong thì thấy Liễu Tinh lấm la lấm lét từ bên ngoài đi vào, mắt đảo không ngừng.
– Nghe nói tối qua sếp Khang lại tới chỗ cậu? – Liễu Tinh cười hết sức mờ ám.
– Tin tức cũng nhạy nhỉ! – Bạch Nhạn liếc cô nàng – Thư ký Giản báo cáo với cậu hả?
Liễu Tinh đỏ bừng mặt, uốn éo đi tới trước mặt Bạch Nhạn:
– Đừng có lúc nào cũng nhắc tới anh ấy, mau thành thật trả lời câu hỏi của mình.
Tin tức này, đúng là Giản Đơn nói cho cô biết, thời gian là vào lúc sáng sớm, giọng điệu vô cùng hưng phấn.
– Liễu Tinh, em biết không, tối qua sếp bọn anh tới chỗ Bạch Nhạn. Cô nam quả nữ ở chung phòng, em nói xem có phải là lửa gần rơm không, ha ha, chỉ cần bọn họ tái hôn thì mùa xuân của chúng ta không còn xa nữa rồi, có đúng không?
Đứng trước gương, Liễu Tinh khẽ nhếch mép nở một nụ cười thiểu não với hình bóng trong gương:
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




