watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8863 Lượt

rất quan trọng, lòng sếp Khang thấp thỏm không yên, anh lay vai cô:
– Mai là thứ Bảy, muốn ngủ bao nhiêu cũng được, bây giờ em trả lời anh trước đã.
Bạch Nhạn mơ màng mở mắt, thẽ thọt nhả ra một chữ “ngốc!”
Khang Kiếm nở một nụ cười ngốc nghếch rồi cọ trán vào má cô.
– Ừ, anh ngốc, cho nên em nói rõ ra một chút. Yêu anh không?
– Không nói. – Bạch Nhạn cười lém lỉnh.
– Thật không nói? – Anh ranh mãnh nhếch mép, chọc cho cô ngứa, trừng phạt mút mát môi cô, đầu lưỡi quét trong khoang họng cô, quyện lấy lưỡi cô, từ nhẹ nhàng tới mạnh mẽ, tới tận lúc cô thở hổn hển, không thể không cầu xin tha mạng.
– Đại hiệp tha mạng, tôi nói, tôi nói… – Cô co rúm người lại, rúc sâu trong lòng anh.
Cô không hề biết rằng, cử động như vậy sẽ khiến ngọn lửa chiến đấu vừa đè xuống của sếp Khang lại bùng cháy, nhưng anh vẫn cố nhịn.
Bạch Nhạn nhìn đôi mắt bỗng tối thẫm như biển đêm của anh, sự dịu dàng trong đó khiến cô ngây ngất, cô khép hờ đôi mắt, gò má ửng đỏ như ráng chiều:
– Khang Kiếm, em yêu anh!
Cô đón nhận sự nồng nhiệt của anh.
Vì thế, vì thế, giây phút này, cô mới đau như một tờ giấy bị bánh xe nghiền nát.
Đồ hoang dâm!
Nhìn cô lúc thì chớp mắt, lúc thì méo xệch miệng, Khang Kiếm rối rít xin lỗi.
– Anh xin lỗi, tối qua anh nóng vội, ích kỷ quá, để anh xem nào, có bị sưng không?
– Không cho xem. – Bạch Nhạn níu chặt chăn, mặt mày dữ tợn, nhất định không chịu buông tay – Anh dậy trước rồi đóng cửa, xuống lầu, đi làm đi.
– Hôm nay là thứ Bảy. – Khang Kiếm thở dài, dù không phải là thứ Bảy, anh cũng phải nghỉ một ngày. Trong buổi sáng đặc biệt như hôm nay, anh nhất định phải ở bên Bạch Nhạn, để sau này Giáng sinh mỗi năm đều phải hồi tưởng lại.
– Lãnh đạo không có ngày nghỉ.
Trong sắc đêm mênh mang, con người có thể mất đi lý trí, nhưng bây giờ trời đã sáng rõ, Bạch Nhạn thật sự nhất thời không đủ can đảm đối diện với sự lõa lồ của cả hai.
Khang Kiếm bật cười.
Lúc này, điện thoại của Khang Kiếm đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên, anh mặc kệ, nhưng trong phòng yên ắng, điện thoại cứ rung mãi không ngừng trên chiếc tủ cứng.
– Anh mau nghe đi! – Bạch Nhạn giục.
Bất đắc dĩ, Khang Kiếm nửa nằm nửa ngồi ôm lấy cô, chiếc chăn rơi xuống để lộ ra hơn nửa thân người anh, anh tiện tay với điện thoại rồi đưa lên nghe.
– Sếp Khang, chào anh! – Giản Đơn cung kính chào hỏi.
– Chào cậu Giản!
Bạch Nhạn không định nghe anh nói chuyện, muốn tranh thủ thời cơ lấy quần áo mặc vào rồi đào tẩu. Nhưng cô vừa nhúc nhích, anh đã ôm cứng lấy cô rồi xoay người đặt cô trước ngực mình.
– Sếp Khang, hai giờ chiều nay bí thư Tùng mở cuộc họp mở rộng, cán bộ từ cấp sở trở lên đều phải có mặt.
– Ừ, nội dung cuộc họp là gì?
– Kiểm tra an toàn cuối năm, yêu cầu anh phát biểu ạ.
Bạch Nhạn bị anh ôm chặt cứng không thoát ra được, thấy lông nách anh có mấy sợi rất dài thì chợt nảy ý nghĩ tinh quái, cô đột ngột kéo khẽ một sợi.
– Vậy cậu chuẩn bị tài liệu, đặt trên bàn tôi trước một giờ… Bạch Nhạn đừng nghịch, đau lắm! – Khang Kiếm dịu dàng lên tiếng, Bạch Nhạn đỏ mặt, vội vùi đầu vào vai anh, không dám nhúc nhích.
Bên đầu dây bên kia, Giản Đơn sững sờ trợn mắt, ngoảnh đầu nhìn đất trời trắng xóa ngoài cửa sổ, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết sếp Khang đang ở chỗ nào.
– Vâng, sếp Khang, tạm biệt! – Giản Đơn gần như cúp máy nhanh như chớp, sau đó thở dồn dập.
Nói tạm biệt xong, Khang Kiếm bỏ điện thoại xuống, thấy Bạch Nhạn đang nằm trên người anh, đầu ngẩng lên, tì cằm lên ngực anh, miệng nửa cười nửa không, anh bất giác bật cười, ôm chặt lấy cô gí vào mặt mình:
– Bây giờ muốn nghịch thế nào anh cũng chiều.
Bạch Nhạn dẩu môi, nheo mắt lại:
– Vừa rồi anh cố tình gọi tên em đúng không?
– Nếu không thì gọi là bà xã, hay cưng ơi? – Anh hài hước nháy mắt với cô.
– Phen này Giản Đơn nhất định đoán được hết rồi.
Sau đó, Liễu Tinh cũng sẽ biết.
– Em lo cái gì? Chúng ta là người trưởng thành, có phải trẻ con ăn trộm trái cấm đâu.
Bạch Nhạn lườm anh:
– Em đang lo làm ảnh hưởng tới hình tượng sáng chói của sếp Khang.
– Hình tượng của anh cũng là của em. – Khang Kiếm thở dài, xiết chặt cô rồi ấn cô vào trong chăn. Dù không mặc quần áo, nhưng vẻ mặt anh vẫn hết sức nghiêm túc – Bạch Nhạn, chúng ta kết hôn đi!
Anh không nói “chúng ta tái hôn đi”, mà nói “chúng ta kết hôn đi”! Bạch Nhạn ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn anh. Cô hiểu ý của anh. Lần này, đơn thuần là hai con người đã xóa bỏ mọi vướng mắc trong lòng, xác định được tình cảm của đối phương, vì yêu mà mong muốn kết hợp, dùng hôn nhân kết nối hai người

lại với nhau, cho đến thiên trường địa cửu.
Cuộc hôn nhân lần trước, là một sai lầm, nên họ mới quyết định ly hôn.
Ly hôn, để mọi thứ quay về thời điểm khởi đầu, cùng tìm lại chính mình, nhìn nhận lại đối phương, lại một lần nữa bộc lộ tình cảm từ tận đáy lòng.
– Bạch Nhạn, dù nằm mơ anh cũng không tin có ngày anh lại được sống hạnh phúc như bây giờ. Trước đây, anh đã từng nói, anh không tin vào hôn nhân, cũng không nghĩ rằng anh có được sự may mắn này. Anh nghĩ cuộc đời này chỉ cần gây dựng được chút thành tựu trong sự nghiệp, làm được chút việc và hiếu thảo với mẹ rồi cứ thế mà sống qua ngày! Còn bây giờ, anh đã trở nên tham lam. Anh không chỉ muốn kết hôn mà còn muốn có một đứa con gái giống hệt như em, nếu có thể thì chúng ta sinh thêm một đứa con trai nữa. Em đừng vội lắc đầu, để anh nói hết đã. Đúng vậy, bây giờ bố mẹ anh và mẹ em vẫn đang là trở ngại. Nhưng Bạch Nhạn ơi, chúng ta có thể vượt qua trở ngại tâm lý của bản thân để yêu thương nhau, thì việc họ chấp nhận chúng ta chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Có lúc anh suy nghĩ một cách duy tâm, có phải ông Trời thấy mối nghiệt duyên giữa các bậc cha mẹ của chúng ta không có cách nào hóa giải, cho nên mới an bài cho chúng ta yêu nhau. Em hãy tin ở anh nhé? Anh sẽ thuyết phục được bố mẹ anh.

Bạch Nhạn chớp mắt nhìn Khang Kiếm rồi khe khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
– Về phía mẹ em, thực ra anh không cần phải để tâm.
– Bạch Nhạn, đợi lần sau Thương Minh Thiên trở về, anh muốn mời cậu ấy ăn cơm để trịnh trọng cảm ơn cậu ấy.
– Hả?
Bạch Nhạn nhớ rất rõ, hai người họ mới gặp nhau có một lần, hình như là toàn nói chuyện bằng nắm đấm, máu me be bét.
– Anh cảm ơn cậu ấy đã thức tỉnh sự ngu muội của anh, cảm ơn cậu ấy đã yêu thương em, cảm ơn cậu ấy đã ở bên em trong những tháng năm em cô đơn vất vả nhất. Không có cậu ấy thì sẽ không có một Bạch Nhạn của anh vừa tự trọng, vừa biết yêu thương bản thân mình lại lanh lẹ như bây giờ.
– Anh…ghen tị với anh ấy à?

Khang Kiếm mỉm cười:
– Nói không ghen tị là nói dối, nhưng anh cảm thấy sự ghen tị này khiến anh có động lực và có cả áp lực, giờ phút nào anh cũng ghi nhớ phải đối xử với em thật tốt, như thế mới có thể che khuất được hình bóng của cậu ấy ở trong lòng em.
– Khang Kiếm, Minh Thiên là chỗ dựa tinh thần của em, anh ấy giống như mặt trời. Vì có anh ấy, em mới có thể nhẫn nhịn được những ấm ức và bất lực khủng khiếp mà người khác không thể tưởng tượng nổi, em mới có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, mới có thể hy vọng vào mọi thứ.
Khang Kiếm khẽ thở dài. Đúng là cô nhỏ ngốc, trước mặt chồng mới cưới mà nói tốt về người đàn ông khác như thế, cô tưởng anh là thánh nhân thật sao? Cũng may anh biết, giữa cô và Thương Minh Thiên chỉ là sự giao lưu về tinh thần, không có tình cảm trai gái, nếu không anh thật sự sẽ phát ghen.
– Ở đây còn đau không? – Anh nhẹ nhàng đưa tay vào dưới chăn, cẩn thận chạm vào nơi đó, thay đổi đề tài không chút dấu vết.
Bị anh sờ vào người, Bạch Nhạn đỏ mặt tía tai, thành thật trả lời:
– Lần đầu tiên rất đau, rất đau, lần thứ hai đỡ hơn một chút, nhưng bây giờ phía dưới như bị xé toạt ra vậy, xót lắm.
– Sau này sẽ không thế nữa. – Anh cúi người hôn xuống má cô.
– Bà xã, anh đã nghĩ, nếu mình muốn mau chóng kết hôn thì có một cách tốt nhất. – Liếc ra ngoài cửa sổ thấy vẫn còn sớm, anh lại ôm cô từ từ chui vào chăn.
– Cách gì ạ?
Anh ghé vào tai cô nói nhỏ.
– Anh dám…Á, tối qua chúng ta không…
Cô nhớ tới cái bao cao su màu cam tối qua không phát huy được tác dụng, như vậy, chẳng phải là tối qua cô rất không an toàn hay sao.
Mặt Bạch Nhạn lập tức biến sắc.
– Đứng dậy mau, chúng ta tới hiệu thuốc mua thuốc tránh thai. – Cô đẩy anh.
– Đi hiệu thuốc lạnh lắm, nằm trong chăn cho ấm, hiếm khi có được ngày nghỉ mà. – Anh xiết chặt người cô, không cho cô nhúc nhích.
– Nhưng nhỡ có bầu thì phải làm sao? – Bạch Nhạn gần như sắp khóc.
Thực ra, có bầu thì càng tốt! Không biết anh đã nằm mơ thấy cảnh cả nhà ba người cùng nhau đi dã ngoại trong công viên biết bao nhiêu lần.
– Thì đẻ chứ sao!
Đó là điều tất nhiên. Cầu còn chẳng được.
– Anh có biết không biết cha mình là ai thì như thế nào không? – Bạch Nhạn phẫn nộ trừng mắt nhìn anh.
Khang Kiếm thiếu chút

Trang: [<] 1, 120, 121, [122] ,123,124 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT